Yoga và cuộc sống giống nhau ở chỗ nào?

Image1. Yoga tập trung nhiều vào hơi thở. Cho nên điều quan trọng hơn  với những người mới tập là giữ hơi thở đều, rồi sau đó mới là tập đúng từng tư thế (pose). Cứ chú ý thở đều trước đã, rồi chỉnh tư thế sau. Càng thở đều thì tập càng ít mệt, dần dần quen thì sẽ tự có ý thức chỉnh cơ thể về tư thế đúng, càng quen thì sẽ càng dễ thực hiện những tư thế tưởng-chừng-như-là-khó ví dụ như side blank, star pose, bridge hoặc wheel pose. Cái này cũng giống như trong cuộc sống, cứ làm tốt những điều cơ bản nhất, rồi mỗi ngày một chút mình bước lên những mức khó hơn. Chẳng có ai biết chạy trước khi biết đi – cho nên hãy là một người executive/ assistant thiệt giỏi trước khi bước lên làm một manager/ director giỏi. Dĩ nhiên manager/ director thì ko nhất thiết phải biết hết execution details hoặc paper work mà quan trọng hơn là leadership skills; nhưng việc đi lên từ những nấc thang thấp nhất sẽ tạo ra một là sự khiêm tốn, hai là sự thấu hiểu, và ba là sự trân trọng những nỗ lực của cấp dưới. Và cũng như trong yoga, điều quan trọng trong cuộc sống và trong công việc là lúc nào cũng phải nhớ giữ hơi thở. Có thở đều thì thân mới đủ khỏe và tâm mới đủ tĩnh để sống và làm việc.

2. Tự học và tập yoga 1 mình cũng tốt, nhưng nếu có giáo viên thì họ sẽ hướng dẫn mình tập đúng và tập hiệu quả từ những động tác cơ bản nhất – vì cái gì cũng vậy, có những cái trick nhỏ mà nếu bắt được nó mình sẽ làm dễ dàng hơn, cũng như giáo viên sẽ là người có thể nhắc/ giúp mình mỗi ngày đi xa hơn 1 chút, làm cho mình có thể chạm tới những giới hạn mới của bản thân mình. Trong cuộc sống cũng vậy, mình cần một người ở bên cạnh, có thể là người thân, bạn bè, là người yêu, bạn đời, hoặc một người đỡ đầu, cũng có thể là sếp – để giúp đưa ra những định hướng cơ bản cho mình, gợi ý cho mình vài cái trick nhỏ để mình làm việc nhanh và hiệu quả hơn, cũng như đặt ra những giới hạn mới cho mình thử, giúp mình phát huy, tiết chế những điểm mạnh, yếu của mình.

3. Có những chuỗi động tác yoga liên tục và dài hơi, nếu mình cứ liên tục thở dốc hoặc căng người ra đối phó với những chuỗi động tác đó thì mình sẽ rất mệt và việc tập cũng ko đem lại hiệu quả nhiều. Tốt nhất là cứ tập từ từ, vừa tập vừa thở, mệt thì dừng lại nghỉ ngơi và tiếp tục thở đều, rồi tiếp tục tập. Trong công việc và cuộc sống cũng vậy, có những mùa cao điểm mình phải làm việc nhiều – cứ tiếp tục vừa làm vừa thở, nếu mệt quá cứ cho phép mình nghỉ một vài ngày, công ty ko thể sập tiệm nếu thiếu mình vài ngày, trái đất cũng ko ngừng quay nếu mình dừng làm việc vài ngày. Cứ ăn uống ngủ nghỉ cho khỏe rồi lại tiếp tục sống, làm việc, cống hiến!

4. Tập yoga có nhiều động tác tưởng dễ nhưng lại ko dễ, nhất là mấy động tác cần giữ thăng bằng, hoặc gồng cứng cơ bụng, hoặc chỉ dùng 2 tay. Thành ra ngoài việc thở, nắm kĩ thuật cơ bản, tập trung (cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng) thì cũng cần biết chấp nhận thất bại. Mất thăng bằng dẫn đến phải thoát ra khỏi pose giữa chừng, hoặc bị té là chuyện bình thường, quan trọng là sau đó mình học được gì, và tiếp tục tập lại để mỗi ngày mình một quen hơn với những động tác đó. Trong công việc cũng vậy, “ai nên khôn mà không khốn một lần”, nên cứ nếu sợ thất bại thì mình sẽ chẳng thể nào khôn lên được. Có chăng thì chỉ nên kiếm những người đã có nhiều “sẹo” nhờ người ta chia sẻ cách để mình “hứng” ít “sẹo” nhất.

5. Những động tác cơ bản của Yoga như là downward facing dog hoặc warrior 1-2 là những động tác người tập dễ “coi thường” nhất. Trên thực tế, ko chỉ riêng với các động tác này mà với mọi động tác, ngoài việc chú ý tập đúng và thở đều thì nếu mình có ý thức cao về những pose mình đang thực hiện cũng như “feel” được tác động của những pose đó lên cơ thể mình, đồng thời chủ động tìm cách khám phá những cách khác nhau mà 1 pose có thể tác động lên cơ thể của mình – nghĩa là mình tập cho mình, tập để mình “feel something on the body” và “from the inside” chứ ko phải chỉ đúng động tác như nhìn từ bên ngoài, thì tác động của Yoga mới thực sự hiệu quả và bản thân mình thực sự cảm nhận được sự hiệu quả đó. Mỗi cái rướn tay, mỗi cái căng giãn đầu gối, mỗi cái chuyển hướng của ánh mắt đều có một tác dụng. Trong công việc và cuôc sống cũng vậy, nếu mình làm mọi việc như là làm cho mình, chứ ko phải là “làm dùm”, “làm thuê”, thì chắc chắc kết quả sẽ luôn tuyệt vời. Bởi cái quan trọng là cảm giác của mình, là cái kết quả thực sự, chứ ko phải là kết quả nhìn từ bên ngoài!!!

Và một điều quan trọng nữa, mọi người chúng ta đều lớn lên từ những đứa trẻ. Thế nhưng khi già đi chúng ta lại quên mất 2 tư thế cực an toàn và khỏe khoắn mà chúng ta vẫn làm khi chưa biết gì: child pose và happy baby. Hãy cuộn tròn lại và duỗi tay như một đứa trẻ nằm trong bụng mẹ, hoặc hãy nằm ngửa ra với 2 tay nắm lấy 2 chân như một đứa con nít nhỏ – dĩ nhiên là vẩn thở đều – bạn sẽ thấy mọi mệt mỏi tan đi rất nhanh! Muốn sáng tạo, hãy nghĩ như những đứa trẻ con! Muốn thư giãn, hãy làm những động tác mà trẻ con vẫn hay làm!

Advertisements

8-3 và những chuyện nhỏ có và không liên quan

1484113_10152333860391694_858238451_nChuyện 1: Mình bình thường ko thích những ngày lễ lạc, kiểu như 14/2 rồi 8/3, 20/10. Mình nghĩ rằng nếu phải chờ tới những ngày cụ thể như vậy người ta mới quan tâm nhau, tặng quà nhau và (hy vọng là) yêu thương nhau thì quả thật thế giới này buồn quá! Mình thích những món quà ko có lí do, nhưng cái hôn mỗi ngày, và những bữa ăn đặc biệt ko nhân một dịp gì cả!!! Vậy nên với ngày 8-3 năm nay, khi các chị em trong công ty í ới nhau rủ mặc áo dài thì mình rất thờ ơ – cho dù trước đó 2 tuần, tụi mình là ko vì 1 lí do gì rủ nhau mặc áo dài đi làm! Còn với cánh đàn ông, có vẻ 8-3 là 1 lí do lớn để các anh hẹn hò (ra vẻ bí mật) làm vài chuyện đặc biệt – và mình đồ rằng họ đã rất vui vẻ với những “kế hoạch bí mật” đó. Ví dụ như chưa bao giờ mình thấy mấy ổng đi làm mặc đồng phục dễ thương như vậy, ai cũng áo sơ mi trắng thắt nơ đen; chưa bao giờ mình thấy mấy ổng cười nhiều như vậy, sáng sớm đứng ngay cửa thang máy cầm bông hồng và chocolate sẵn, cứ thấy nàng nào bước ra khỏi thang là nhào vô tặng quà, ôm thắm thiết, chụp hình… nàng nào bị giật mình thì mấy ổng cười khoái chí. Thành ra mình nghĩ mấy cái ngày lễ lộc như vậy chỉ dành cho mấy ông chứ ko dành cho các nàng – tại vì phụ nữ ngày nào cũng tràn đầy yêu thương, tràn đầy quan tâm và chia sẻ, chứ ko phải đợi tới 1 dịp nào cả.

Chuyện 2: Trong khi đi ăn tối 8-3 cùng gia đình 1 người bạn thân thì có 1 đại gia đình khác (chắc phải 2-3 thế hệ) lục tục kéo vào bàn bên cạnh. Người đại diện gia đình đứng ra sắp xếp bàn, gọi món ăn, vv… là một phụ nữ chừng 40, trông cũng khá đẹp. Mình nghĩ đây là 1 người khá quyền lực, thông qua cách người đó giao tiếp với các phục vụ trong quán. Nếu quả thật đó là cách người đó muốn nói với mọi người xung quanh rằng tui đây rất quyền lực (hoặc giàu có, thành đạt) thì người đó đã thành công. Chỉ có điều mình ko biết rằng ngừoi đó và cả đại gia đình đó đã có 1 bữa ăn tối 8-3 vui vẻ không, khi mà từ khi bước chân vào quán tới giữa bữa, chẳng thể thấy được 1 nụ cười – chỉ thấy một khuôn mặt đanh thép và những lời ra lệnh lạnh tanh cho các bạn nhân viên trong quán – cũng là những phụ nữ!

Chuyện 3: Mình có 1 người bạn thân rất thành công, ít nhất là theo định nghĩa về thành công của những người đang làm thuê trong lĩnh vực FMCG: bằng đại học Nga, bằng cao học Úc (cả 2 bằng đều có học bổng toàn phần), có vài năm làm việc ở nước ngoài, là một trong những người đầu tiên của VN có chứng chỉ CFA Level 3, có một công việc khá hấp dẫn trong lĩnh vực tài chính (cho đến bây giờ vẫn là một trong những lĩnh vực hấp dẫn ở VN), có 2 căn chung cư ở SG, ít nhất 1 căn ở HN cùng một ít cổ phiếu và một số cổ phần trong 1 cty ở HN, có 1 người vợ cũng khá có tiếng trong lĩnh vực của chị ấy, cùng 2 đứa con gái đã vào cấp 1. Cách đây vài năm, sau khi có được CFA, bạn mình đã giành được 1 vị trí khá tốt ở 1 cty tài chính lớn ở SG – thế nhưng sau 2 năm làm việc và sau khi đã mua được 2 căn chung cư ở đây, bạn mình vẫn phải khăn gói trở ra HN, vì chị vợ nhất quyết ko chịu vào SG sinh sống – cho dù sau khi về HN thì bạn mình đã phải thất nghiệp 1 thời gian khá dài (vì thị trường tài chính lúc đó đang bắt đầu khủng hoảng). Bây giờ bạn mình đã đi làm lại, dù vẫn là trong lĩnh vực tài chính nhưng không phải mảng chuyên môn mà bạn mình 100% thích. Theo lời bạn mình thì lĩnh vực tài chính ở HN vẫn ko thể nào sôi động như ở SG, và bạn mình vẫn thích vào SG sống, làm việc – nhưng ko thể vào được vì chị vợ vẫn chưa có ý định rời HN. Cái làm mình thấy hơi ko cam lòng cho người bạn của mình là nghề nghiệp và danh tiếng đang có của chị vợ ấy dư sức để chị có thể xin việc ở bất cứ nơi nào, thậm chí khi ko chỗ nào nhận chị ấy thì chị vẫn có thể sống và làm việc tốt – chỉ cần 1 cái máy tính và internet. Mình tình cờ nghe nói chị ấy nhất quyết ko vào SG là vì đã được cơ quan quy hoạch cho 1 cái ghế cao nhất nhì trong thời gian tới!

Thời còn đi học (tới tận lúc học đại học), mình vẫn nghĩ rằng sau này nhất định mình sẽ học lên tới PhD. Lúc đã ra đi làm được vài năm, mình vẫn nghĩ sau 10-15 gì đó, mình phải trèo lên được 1 cái ghế director nào đó. Với tư cách là 1 phụ nữ, mình tin và ủng hộ mọi người phụ nữ theo đến tận cùng con đường học vấn, và càng ủng hộ họ vươn lên những vị trí cao nhất trong công việc. Riêng đối với mình, sau hơn 9 năm đi làm và gần 20 năm đi học, mình cảm thấy sự nghiệp đèn sách thế là tạm đủ – trừ những khóa training ngắn hạn mà mình sẽ ko bao giờ từ chối, và trừ khi mình được nhận vào học 1 bằng tâm lý học, môn học mình muốn được học nhất ở thời điểm hiện tại; còn ước mơ trèo cao trong công việc có vẻ đã bớt tham vọng hơn trước, phần vì mình biết khả năng của mình, phần vì mình biết cái chức danh ko nói lên được gì cả, vậy nên mình cứ từ từ mà đi. Từ từ mà đi chứ ko dừng lại vì mình còn độc thân, còn một con đường dài ở phía trước, và dĩ nhiên là mình còn khả năng “cày”, để kiếm tiền và để phát triển bản thân. Nếu ngày mai may mắn mình có được 1 ông chồng có công việc tốt, có thu nhập khá, có nền tảng vững vàng cho một “ngôi nhà và những đứa trẻ”, mình sẵn sàng lùi lại một chút. Không phải vì mình cho rằng chuyện chống cột chống kèo trong nhà là của đàn ông còn chuyện giữ cái bếp đỏ lửa là chuyện đàn bà. Không phải vì mình cho rằng đàn bà là phải nấp bóng tùng quân, còn đàn ông là phải xông pha trận mạc. Chỉ đơn giản vì mình cũng rất thích cái bếp, thích mày mò nấu nấu nướng nướng; và quan trọng hơn, mình đã từng có 1 tuổi thơ tự lập với nhiều nỗi lo sợ của trẻ con và những khủng hoảng “ko hề nhẹ”, vì vậy mình hy vọng một cuộc sống cân bằng hơn giữa công việc và gia đình sẽ tốt cho cả mình, con mình và gia đình mình. Nếu chồng mình có một nghề đúng theo niềm đam mê và những nỗ lực đã bỏ ra  để theo đuổi cái nghề đó, ở một thành phố với khí hậu ấm áp quanh năm; nếu chồng mình đã kiếm xong được “một ngôi nhà” 120m2 với 3 phòng ngủ trong một khu dân cư hiện đại nhất nhì VN để cho mình và “những đứa trẻ” chui ra vui vô; nếu mình có thể làm việc chỉ với cái máy tính và internet, thì trời ơi làm sao mình lại không thể “tòng phu”???