Từ đám đông nhìn lên trên cao (*) – Entry noted on Sunday, 18 March 2012

(*) tựa chỉ ăn theo từ 1 cuốn sách đang lùm xùm, chứ nội dung thì không liên quan 

Tưởng tượng nhé, bạn là dân văn phòng, ngày không dưới 10 tiếng quanh đi quẩn lại chỉ có những chuyện sau:

– dán mặt vào màn hình máy tính để giải quyết emails (chưa bao giờ dưới 20 cái mỗi ngày), làm launch plan, pr plan, event plan, và ti tỉ các loại bài tập với những cái tên từ kêu canh cách như come up some strategies, đến yểu xìu như prepare documents for coming audit

– áp tai vào di động hoặc máy bàn để cãi nhau với các thể loại agency và phòng ban liên quan

– đi họp, đi gặp khách hàng, đi thăm thị trường

– đi công tác, có chuyến kéo dài từ sáng CN tuần này sang khuya thứ 7 tuần tiếp theo, cũng có chuyến chưa đây 24 tiếng tính từ khi bước lên taxi ra sân bay tới khi taxi đậu cái kịch trước cửa chung cư!

 

Mỗi buổi sáng, bạn ngồi xe máy hơn 10km từ nhà tới văn phòng, trên đường đi có những đoạn xe nhích từng chút vì lí-do-mà-ai-cũng-biết-là-lí-do-gì. 

Mỗi buổi tối, bạn ngồi xe máy qua từng ấy quãng đường về nhà. Nếu hôm nào bạn về thẳng nhà thì thật là may, vì cái giấc 9-10g đêm chẳng còn nhiều người ngoài đường lắm để kẹt xe. Nếu hôm nào bạn có việc đi đâu đó ngang các mạch đường chính (CMT8, Điện Biên Phủ, Hoàng Văn Thụ…) thì xin chúc mừng, bạn đã được trải nghiệm mê hồn trận. Hàng ngàn chiếc xe chen nhau trên vài cây số, từng chút từng chút một, khói phun phì phì, còi xe kêu ì ì, và mồm mũi bạn thở khì khì… Còn nếu hôm nào bạn gặp phải mưa lớn thì coi như bạn trúng số lớn, dù là bạn nháo nhào đâm thẳng về nhà chứ ko đi dọc đi ngang. Đoạn đường Hoàng Diệu chẳng hạn, nước ngập hơn nửa bánh xe, xe tải xe máy chen chúc nhau nhích từng chút một. Đoạn đường Nguyễn Hữu Thọ chẳng hạn, nước ngập 1/3 bánh xe, nghe tưởng ko có gì nghiêm trọng, nhưng thử có 1 chiếc taxi hoặc 1 đứa hung-thần-xe-máy chạy ngang mà xem, bạn sẽ được tắm “nước đường” miễn phí từ đầu tới chân 

Mỗi tháng, bạn ngậm ngùi tiễn một cơ số lương vào thuế thu nhập, khoảng hơn gấp đôi số thuế thu nhập vào nhà băng, với mức lãi suất phi mã ngang ngửa mức lạm phát. Cũng với ngần ấy tần suất, giá xăng nhích dần dần, tới khi bạn giật mình nhìn lại thì 100k của bạn chỉ đủ hơn 1 nửa bình xăng. 

Vậy mà… 

– bạn ko thể và cũng ko biết than chuyện kẹt xe kẹt đường với ai, vì ai cũng đang suffer như mình 

– bạn cũng ko thể cất tiếng chửi những đứa chạy xe tạt nước lên người mình, vì bạn ko muốn bị những đứa đó “tặng” không cho những tai bay vạ gió 

– bạn càng ko thể cất than thở về sự bi quan của mình với tình hình vĩ mô của Vn rồi sẽ ra sao (than thở với tư cách 1 công dân thực hiện đầy đủ nghĩa vụ đóng thuế, với tư cách 1 người có thu nhập – được claimed là – hàng 75th percentile của ngành FMCG mà vẫn phải chật vật xoay xở với nhu cầu Ở, nhu cầu thấp nhất trong tháp Maslow), vì bạn ko trả lời được câu hỏi của những người xung quanh bạn, rằng than thở thì được cái gì!!! 

[cái này cũng giống như bạn ko thể giải thích được vì sao gov officials nước người ta từ chức vì ko khai báo 1 khoản vay cá nhân trong quá khứ trong gov officials nước mình thì tự hào là giá xăng tăng như vậy là ít lắm rồi] 

Cho nên mỗi ngày bạn cứ nai lưng ra đi cày, nai lưng ra đóng thuế thu nhập, trả tiền lãi nhà băng và ngồi giữa đám đông và nhìn lên trên cao!!!!

Advertisements

Tổng kết 2011 – Entry noted on Saturday, 4 February 2012

Bữa nay mới note được vài dòng tổng kết thì biết năm 2011 của tui ra mần răng rồi đó. Túm lại 1 cục là cày & đi hùng hục từ đầu năm tới cuối năm, đa số là work-related (và vì vậy hông có gì dzui lắm!!!). Cụ tỉ 1 chút thì là vầy: 

– Tháng 1: chơi Tết Tây chưa tròn chuyến thì tui phải bay thẳng từ BMT đi HN (trong khi “giang hồ gang” của tui vẫn còn dzung dzăng dzung dzẻ ở Chu Yang Sin, hic…), cũng trong tháng đó tui lập kỉ lục 3 miền trong chỉ hơn 1 ngày: 5pm lên xe đi Cần thơ, 8am hôm sau họp tới 11am rồi leo thẳng lên xe, về tới SG 2.30pm phi thẳng luôn vào meeting room, 4.30pm xong phi thẳng ra TSN đi ĐN, tối đó tới ĐN thì ra thẳng nhà hàng “tiếp chiêu” mấy anh Sales :(( 

– Tháng 2: ko được đi chơi Tết, thậm chí phải ôm laptop trong 3 ngày Tết vì có 1 cái Gold launch đúng ngày mùng 6 Tết. Đau nhất là trong thời gian đó “giang hồ gang” đang vi vu Sapa :(( 

– Tháng 3: mỗi ngày chạy như dzịt giữa cty, nhà cũ, nhà mới. Cực vậy chứ vì là non-work nên dzui :)) 

– Tháng 4: có 1 chuyến đi Mũi Kê Gà bằng xe máy (6am xuất phát từ sg mà tới 6pm mới check in được ks ở Mũi Kê Gà, chả biết đi kiểu gì!!!) và made 2 big move in life là dọn nhà và resign U, 1 chuyện vui và 1 chuyện buồn!!! Ngoài ra còn có 1 chuyện nhỏ nhỏ nữa là chính thức mua 1 cái oven và tập tành baking :)) 

– Tháng 5: vắt từ cuối tháng 4 qua tháng 5 là chuyến đi Y Tý, lần thứ 2 quay lại Bắc Hà, Simacai và Sapa. 

– Tháng 6: chính thức started the 3rd career in profesional life, tới giờ cũng chưa biết là whether it’s the right move :)) 

– Tháng 7: 1 chuyến đi HN for biz và 1 chuyến đi “Những nụ hôn rực rỡ” lần thứ 2; cày như trâu trong nửa tháng đầu tiên for the 1st event của new position!!! 

– Tháng 8: tuần đầu: HN, tuần thứ 2: Sing (chuyến xuất ngoại duy nhất trong năm 2011, cũng là chuyến đầu tiên của cái passport thứ 3), tuần thứ 3: lại HN, và tuần cuối cùng: lần thứ 2 biết nỗi đau mất mát người ruột thịt!!! 

– Tháng 9: had great time during National Day ở Sea Links. totally relaxed!!! cuối tháng 9 là 4 events liên tiếp trong 4 ngày cho các đại gia của SG và HN (mệt rã rời!!!) 

– Tháng 10: bị nhốt nguyên tuần đầu tiên trong KS for training, và sau đó cày như điên để bù lại các thể loại deadlines :(( 

– Tháng 11: 2 chuyến đi HN (đều for biz) 

– Tháng 12: vớt vát được 1 chuyến đi Đà Lạt. Boomed out with the biggest event of the year at work!!! Đón giao thừa 2012 ở Cà Mau :)) 

Sơ sơ là vậy! Túm lại 1 lần nữa là đã có 1 năm 2011 cực kì lu xu bu với 3 sự kiện đáng nhớ nhất: dọn nhà, chuyển cty và mất ông ngoại!!! Tử vi nói năm 2012 này sẽ cực kì thuận lợi về mọi mặt, thêm nữa năm Rồng cũng là năm tam hợp của tui. Chưa biết mọi sự thế nào, thôi thì cứ hy vọng là tử vi nói đúng :)) 

P.S: Bonus cái hình tui chụp hồi tết tây đi U Minh, lúc tự nhiên sực nhớ ra tui đã chính thức về VN được 4 năm rồi (nghĩa là giờ là bước qua năm thứ 5!!!) 

Nhân trường hợp Littlest – phần tiếp theo – Entry noted on Monday, 5 September 2011

Để rộng đường dư luận (cái ngữ này mình học theo các loại báo bây giờ :), mình share lại những gì diễn ra sau khi mình post cái note lần trước. Just FYI in case you care 🙂 

Vài ngày sau khi được bạn Hiền Pooh tag bạn Minh chủ shop, mình nhận được mail này. Email nhận được trong lúc mình đang trên xe về quê lo đám tang ông ngoại nên đã không trả lời được at soonest như thói quen mình hay có.

2011/8/22 Littlest 2010 <littlest2010></littlest2010>

Hi em,Chị là Châu – manager của Littlest Shop, chị đã add friend em trong FB rồi đó. Trước tiên, chị xin lỗi vì đến giờ mới reply email cho em được vì thường có vấn đề gì thì khách sẽ gọi điện trực tiếp hoặc feedback trên wall Littlest.Nếu sau này em có gặp vấn đề gì, em cứ gọi điện đến shop, hoặc gọi điện cho chị/Chị Minh/Chị Trâm – theo số điện thoại đựợc note trong phần info của Littest Shop để được giải quyết nhanh chóng nhé. Chứ hôm nay nếu chị Hiền không tag chị vào note của em thì chị cũng không biết về chuyện này.Cảm ơn em nhiều vì đã ủng hộ và góp ý cho Littlest trong thời gian qua. Sau đây chị sẽ giải thích từng vấn đề để em được rõ:1> Thái độ của nhân viên bán hàng.

Điều đầu tiên chị dặn nhân viên của mình là phải luôn có thái độ vui vẻ với khách hàng, dù khách có mua hàng của mình hay không.

Và bên chị cũng có chế độ thưởng/phạt rõ ràng đối với nhân viên. Em có thể cho chị biết bạn nhân viên nào đã tiếp em không, thái độ của các bạn ấy hôm đó với em thế nào, bạn nhân viên đó đã nói gì với em không.. Chị cần biết cụ thể như vậy để có thể kiểm điểm nhân viên của mình và có những điều chỉnh thích hợp, chứ chung chung như thế thì không giải quyết được tận gốc vấn đề vì chị không muốn những trường hợp tương tự xảy ra nữa.

Littlest đã hoạt động được gần một năm và cũng đã có không ít khách quen, khách cũng có review về nhân viên của shop khá tốt, nên có thể vì một vài lý do nào đó hôm em đến lại gặp sự cố, nên em cố gắng giúp chị nói rõ hơn trong vấn đề này nhé.

Bên chị rất cần những feedback của khách hàng như vầy để phục vụ tốt hơn nên cũng mong khách hàng góp ý từ những lần đầu tiên ghé shop để không xảy ra những truờng hợp đáng tiếc như vừa rồi.Một lần nữa xin lỗi em và cám ơn em rất nhiều vì đã góp ý.

2> Việc mẫu váy bị “đụng hàng”

Trước tiên chị cần làm rõ vấn đề “bị lừa” ở đây. Chị khẳng định với em hoàn toàn không có vấn đề bị lừa ở đây. Có thể chỉ là sự hiểu lầm nhỏ, nên chị sẽ giải thích như sau:Thứ nhất là về giá cả. Giá của mỗi item được bán ra phải bao gồm rất nhều yếu tố: chi phí nguyên vật liệu đầu vào cao/thấp, chi phí thiết kế, chi phí thực hiện, chi phí mặt bằng, chi phí nhân viên,… nên chị nghĩ sẽ không chính xác nếu so sánh như em nói bên dưới. Chị chỉ lấy một ví dụ đơn giản thế này, thậm chí là cùng một món hàng, giống nhau 100%, nhưng nếu được bày bán ở Vincom/Parkson và bán ở một cửa hàng bình thường, giá cũng đã chênh lệch khá nhiều.Thứ hai là về vải của sản phẩm:

Thực tế bên chị cũng không thể nào kiểm soát được 100% vấn đề này. Vì vải lên đồ hoàn toàn là vải nhập từ Nhật, Hàn – bên chị không mua vải sản xuất trong nước, đây cũng là một cách để bên chị hạn chế việc đụng hàng. Nhưng vải nhập có thể về từ hai nguồn chính là HCM và HN nên khi bạn em thấy một mẫu vải tương tự ở HN, việc này quả thật hơi khó với bên chị

Hơn nữa, để tránh tình trạng đụng hàng khi mua vải thì mình phải lấy nguyên một kiện vải lớn, nếu vậy thì giá nguyên liệu đầu vào sẽ tăng lên, dẫn đến giá thành của mỗi sản phẩm bán ra sẽ rất cao. Chị cũng biết một vài shop thời trang khác cũng đụng mẫu vải với bên chị. 

Chỉ khi nào mình là một nhãn hàng thời trang lớn, tự sản xuất vải cho riêng mình thì mới có thể kiểm soát 100% vấn đề này. Ngoài ra việc em so sánh Littlest với đồ đi may cũng không chính xác lắm. Nếu em đi may đồ, em phải tự mua vải và không thể đảm bảo là vải này không đụng hàng ở đâu, rồi em phải chọn tiệm may uy tín, đi đến tận nơi may đo, rồi đợi đến ngày thử đồ, nếu không vừa ý thì phải sửa lại nữa, trung bình mất khoảng 10 ngày hoặc hơn khi đi may đồ mà giá thì cũng không rẻ hơn so với đồ của Littlest.Chị không có ý định so sánh gì ở đây, nhưng chị muốn giải thích để em được rõ và có cái nhìn toàn diện về vấn đề hơn.

3>Vấn đề váy bị hư

Em có thể cho chị biết em đã mua chiếc váy nào không, em có thể gửi hình cho chị cũng được, theo cách em nói chị chưa hình dung được nên chưa thể giải thích cụ thể lý do cho em được nhé. 

Vấn đề em nói cần có bảng hướng dẫn cách sử dụng, bên chị cũng đang xúc tiến chuyện này, hi vọng trong thời gian tới sẽ khắc phục được vấn đề này.

Nếu tiện chị em mình có thể hẹn nhau một ngày nào đó ở shop, thuận tiện nhất cho em rồi mình giải quyết vấn đề này, chứ email qua lại thế này khó tránh khỏi những hiểu lầm không đáng có.

Đây là số dt của chị: 0902737147Một lần nữa cám ơn em đã ủng hộ và có những góp ý cho shop.

Best regards,

Chiều 23Aug, trong lúc vẫn còn đang ở quê, mình nhận được điện thoại của bạn Châu nhưng phải sorry vì ko nói chuyện được, sau đó bạn í có nhắn tin hứa sẽ gọi lại cho mình sau 3 ngày. In fact she did not. Nhưng dù sau mình cũng đã manage to get back to her như vầy:

2011/8/26 Tam Le <tamtt.le></tamtt.le>

Chào bạn,

Xin lỗi mình không trả lời điện thoại, tin nhắn và email của bạn trong mấy ngày qua vì gia đình có việc bận.

Cảm ơn bạn đã email lại cho mình, mình chỉ muốn nói ngắn gọn như thế này:

– Thứ nhất, mình đến shop không khi nào để ý các bạn nhân viên tên gì. Mà nếu mình nhớ ko lầm thì mình không thấy các bạn có đeo bảng tên. Với lại khi nói đến sự thân thiện của nhân viên, mình muốn nói đến thái độ của tất cả nhân viên có mặt ở quán, chứ không chỉ riêng bạn nhân viên “serve” mình. Và không nhất thiết nhân viên phải “nói gì”, chỉ cần nhìn thái độ không vui vẻ, không tươi cười là cũng đủ để khách cảm thấy không thoải mái.

– Thứ hai, việc “đụng” mẫu vải không phải là việc duy nhất mình muốn nói. Ở đây có 2 chuyện: (1) là cũng cùng 1 loại vải, chỉ có kiểu dáng khác 1 chút, nhưng giá thành của 1 cái váy ở Littlest đắt hơn so với những cái váy tương tự ở Hà Nội. Mình đã từng thấy 2 kiểu váy có chất liệu vải + hoa văn giống 100% với cái mình đã mua ở Littlest, 1 cái trong 1 shop trên phố Ấu Triệu, giá khoảng 6-700k gì đó, 1 cái trong 1 shop trên phố Lý Quốc Sư, giá 400K (váy mình mua ở Littlest giá 800-850k gì đó); (2) là ở những cửa hàng khác nơi cũng bán váy may sẵn như Littest (chứ ko phải đồ đi may) – cụ thể là váy may sẵn ở Thụy An, Thụy Vũ trong đó Thụy An là chỗ mình vẫn thường mua nhất – thì giá cả cũng tương đương với Littlest nhưng chuyện đụng hàng là ít thấy.

– Thứ 3, cái váy mình đã mua có hoa văn là những chiếc bì thư và những dòng chữ viết tay. Mình gửi mail cho shop với duy nhất suy nghĩ là nếu như shop có dán mác hướng dẫn sử dụng (hoặc ghi chất liệu của vải) thì những khách hàng không rành về các loại vải như mình sẽ biết đường mà giặt ủi váy cẩn thận hơn. Chứ đã ủi ở chế độ rất nhỏ rồi mà váy vẫn bị rạn thì tiếc quá.

Cảm ơn bạn,

Tam

Tới 31 Aug vẫn chưa thấy reply nên mình có nhắn tin cho bạn í, bạn í có trả lời, nói sẽ check mail liền ngay khi về nhà. Và đến 02 Sep mình nhận được mail của bạn í trong lúc mình đang chơi bời lễ độc lập. Email như vầy:

2011/9/2 Littlest 2010 <littlest2010></littlest2010>

Chào Bạn, Rất xin lỗi bạn nha, thực sự bữa giờ ở shop mình gặp một vài sự cố nên phải chạy bên ngoài suốt, nên giờ mới reply cho bạn được, bạn thông cảm giúp mình nha..Mình hiểu những vấn đề băn khoăn của bạn và thực sự những gì mình đã viết trong mail trước là những chia sẻ rất thật, bọn mình rất muốn giải toả những lo lắng của bạn, chứ không có ý tranh cãi hay làm căng thẳng thêm vấn đề ah..:)Mình cũng trả lời bạn theo trình tự bạn đã trình bày heng..

– Thứ nhất: lần trước sau khi nhận email phản ánh của bạn và đã email trả lời cho bạn, mặc dù chưa nhận được feedback từ bạn là nhân viên nào đã tiếp bạn nhưng mình cũng đã nghiêm khắc kiểm điểm nhân viên của mình rồi. Nhưng mình cũng mong bạn thông cảm, bọn mình không muốn làm khó bạn nhưng thực sự bọn mình rất muốn biết nhân viên nào đã tiếp bạn, bạn có thể mô tả sơ sơ cũng được, khi đó bọn mình mới có cách giải quyết vấn đề tận gốc được…:)

Littlest luôn muốn nâng cao chất lượng phục vụ khách hàng, nhưng đôi khi trong shop gặp vấn đề thì cũng không tránh khỏi việc gây căng thẳng cho mọi người. Ví dụ sổ sách hôm đó có nhầm lẫn hoặc sai sót gì đấy thì các bé nhân viên cũng khó tránh bị căng thẳng, có thể vì vậy khiến khách không thấy thoải mái lắm.. Rất mong bạn thông cảm… Bọn mình sẽ cố gắng để hạn chế những trường hợp như vậy..Một lần nữa, rất xin lỗi và cám ơn bạn thật nhiều vì đã góp ý..:)

– Thứ hai: trong email trước mình cũng chia sẻ với bạn là giá cả của từng items ở từng shop còn phụ thuộc vào rất nhiều yếu tố khác ngoài những yếu tố về giá thành nguyên vật liệu đầu vào. Thậm chí như 2 ví dụ bạn đưa ra thì 2 chiếc đầm vải giống nhau và kiểu dáng tương tự nhau cùng ở HN thi giá cũng đã chênh lệch rồi ah.. Bọn mình luôn cố gắng hết sức để đưa ra mức giá cạnh tranh và tìm kiếm những mẫu vải cũng như kiểu dáng độc đáo cho từng sản phẩm của shop, chứ đã kinh doanh trong ngành hàng này thì chẳng ai muốn bị “đụng hàng” dù chỉ là hoa văn trên vải, đâu ai muốn khách hàng của mình “chạy” qua cửa hàng khác ah, đó chính là những vấn đề “sống còn” của bất kỳ một người kinh doanh nào. Những trường hợp bạn nêu trên thực sự ngoài tầm kiểm soát của bọn mình.

Hi vọng trong tương lai những sự việc ấy sẽ không còn nữa. 

Rất cám ơn bạn vì đã thông cảm và chia sẻ cho bọn mình những thông tin trên.

– Thứ ba: vấn đề chiếc đầm hình bao thư. Mình đã lục lại trong file dữ liệu về chiếc đầm đó. Mình rất tiếc về sự việc của bạn, đây là việc không ai muốn cả. Nhưng thực sự lần đó mẫu đầm này được may 4 cái với đủ size và đã được bán hết. Những khách mua đầm này chưa complain gì với mình về việc giặt ủi đồ. Hơn nữa, trong quá trình may, chiếc đầm này đã được ủi để đường may vào nếp và trước khi được treo tại shop, bên mình cũng đã ủi lại bằng bàn ủi hơi nước nhưng chưa hề gặp vấn để gì..:((

Mình biết bạn không cố tình làm khó bọn mình mà chỉ muốn chia sẻ để bọn mình rút kinh nghiệm cho khách khi mua đồ tại shop ah.. Bọn mình cám ơn bạn rất nhiều vì điều này nhé, và sắp tới shop sẽ có những hướng dẫn cụ thể cho khách khi mua hàng..

Rất cám ơn vì những đóng góp của bạn cho shop..

Hi vọng Littlest vẫn còn cơ hội gặp lại bạn trong những lần tiếp theo..

Ah, nhân tiện bạn có thể cho mình biết số thẻ khách hàng của bạn và số điểm tích luỹ của bạn là bao nhiêu không..

Phần mềm máy tính của bọn mình đang trong thời gian bảo trì nên chưa tra được dữ liệu khách hàng ah..Có gì bạn nhắn cho mình nhé…

Cảm ơn bạn nhiều..:)

Nice holiday bạn nhé!!Best regards,

Mình tạm khép lại cái case này ở đây. Sẽ tuyệt đối không có một bình luận nào mang tính cá nhân cả, cho đến khi mình tìm được những lí thuyết mới về consumer/ customer service khác với những gì mình đã biết. 

But if you have any input/ comment, pls do share!!! Cheers!!!

Nhân trường hợp Littlest… Entry noted on Sunday, 21 August 2011

Sáng nay đọc 1 cái note về customer service, sực nhớ tới cái váy đã bị rách của mình. Email đã gửi đi lâu rồi nhưng chẳng thấy 1 dòng reply nào cả. Cách đây mấy hôm có nói chuyện với mấy bạn account bên agency, cũng nghe vài cái complaint về customer service bên đó. Vậy nên mới quyết định sẽ post cái mail mình đã gửi.

Thật lòng, hy vọng mình chỉ là 1 trong số ít những nạn nhân…

2011/7/18 Tam Le…

Hi Littlest,

Là fan của shop cũng lâu lâu, là khách hàng của shop cũng đôi ba lần (vài lần ghé thăm cộng 2 lần mua váy), nhưng mình không có ý định mail cho shop. Nhưng hôm nay thì phải nhắn nhe shop 1 vài lời thôi, vì buồn quá thể!!!

Lời thứ nhất, là lần nào ghé shop cũng không có cảm giác được welcome lắm. Shop decor dễ thương nhưng mấy bạn nhân viên mặt lạnh quá (trái ngược hẳn với những lời lẽ vui tươi, thân thiện và hơi “nhí nhảnh” của shop trên facebook). Làm mình cũng thấy ngại ngại. Lần nào chọn được váy để mua còn đỡ, chứ lần nào mà thử không ưng được cái nào, mình ra về cứ phải rón rén, sợ các bạn nhân viên thấy phật lòng. Cái này định nói với shop vài lần rồi nhưng phần vì lu xu bu quá nên quên, phần vì nghĩ rằng chuyện cũng nhỏ nhỏ không đáng lắm. Lần này sẵn tiện nhắn nhe cho shop thì nhắn luôn vụ này. Hy vọng sắp tới ghé shop sẽ thấy các bạn đó cười tươi và vui vẻ như trên facebook.

Lời thứ 2, mình có 1 cái đầm mua ở shop rất thích, váy maxi hoa nhỏ dễ thương, vải vừa nhẹ vừa mát nhưng lại không quá mỏng. Mua được cái váy chưa kịp sướng xong thì mình thấy vài cái với chất liệu 100% giống như vậy ở Hà Nội, trong 2 shop khác nhau, quan trọng là giá của 2 cái váy đó đều mềm hơn cái mình đã mua ở shop (1 trong 2 cái còn mềm hơn đến 1/2 giá). Bạn trai mình (là người đã mua cái váy ở Littlest cho mình) sau khi thấy 2 cái váy ở Hà Nội đã bảo với mình rất nghiêm túc rằng mình bị lừa rồi. Mình cố cãi rằng kiểu dáng của Littlest khác với kiểu dáng ở 2 shop kia, nhưng thực tâm trong bụng mình cũng buồn lắm. Mình nghĩ với giá cả như Littlest (tức là không phải đắt lắm nhưng cũng không phải là mềm so với mặt bằng chung) thì chuyện đụng hàng là ít, trừ khi người ta cũng mua ở Littlest ra. Mình kết luận thế vì mình cũng hay mua váy may sẵn trong các shop (ví dụ như Thụy An, Thụy Vũ), giá trung bình trong khoảng 500-800k tùy theo loại, chủ tiệm sẵn lòng sửa lại nếu không vừa, và quan trọng là mặc hầu như chưa bị đụng hàng bao giờ.

Lời thứ 3, có 1 cái váy khác mình cũng mua của Littlest ngày hôm nay vừa bị hỏng. Cái váy này mình mặc cũng đôi ba lần rồi nhưng thú thiệt là không ủi (vì lười và vì thấy loại vải này lúc không được ủi nhìn thấy nhăn thật nhưng cũng không đến nổi). Hôm nay trong lúc ủi cả tủ quần áo mình ủi luôn bạn ấy. Cứ nghĩ bạn ấy mỏng manh như vậy thì chắc để chế độ silk là vừa, và trước khi ủi thì theo thói quen mình đã thử nhẹ nhẹ 1 tí ở đầu bàn ủi (và ở mặt trái vải), thấy ok mình mới tiếp tục ủi. Được 1 vòng chân váy, quay lại thì thấy những mảng ủi đầu tiên đã bị rạn. Mình nhìn kĩ lại thì thấy chất vải không phải là silk, ngắm kĩ hơn nữa thì thấy vải không có sớ dọc mà chỉ có sớ ngang, và trên sớ ngang đó có 1 lớp gì đó phủ lên trên để giữ sớ vải trông như là nilon. Thế mà trên váy không có bất cứ một cái mark hướng dẫn giặt ủi thế nào. Đau lòng không thể tả vì cái váy đó mình rất thích (kiểu dáng, hoa văn trên vải, chất liệu) và cũng chỉ mới mặc được chừng 3 lần gì đó.

Là 1 người làm trong lĩnh vực marketing (cũng gần giống với lĩnh vực bạn chủ shop đang làm), mình viết những lời nhắn nhe này với thái độ rất chân thành. Vì mình biết chủ shop cũng là người trong nghề nên mình sẽ không nói gì thêm nhiều, chỉ thực ý mong shop sẽ để ý hơn 1 chút nữa tới cách shop đang “market” sản phẩm của mình.

Thân chào,

Tam

P.S: Mình để số điện thoại trong chữ kí bên dưới. Nếu shop muốn trao đổi qua điện thoại thì mình cũng rất sẵn lòng. Vậy héng!!! Cheers!!!