Uhm thì năm con Mèo!

1- sức khỏe vẫn là ưu tiên hàng đầu. tiếp tục thành công rực rỡ của năm ngoái là đã thoát được kiếp bơi ốc, thậm chí sau 2-3 cái weekend vật vã uống nước hồ bơi thì đã đường hoàng bứt phá được trọn 1 vòng hồ để thằng “độ” 1 cái vé đi ăn gà nướng, tui hứa năm nay sẽ chăm chỉ đi bơi hơn, ít nhất là 2 ngày mỗi tuần. tương tự, vì sự nghiệp sức khỏe phục vụ tinh thần, tui sẽ sắp xếp đi học salsa như đã hứa với bạn Còi, và sẽ ráng ko để gãy gánh giữa đường như vụ học tennis năm ngoái với bạn Gấu!

cũng để phục vụ sức khỏe, mỗi ngày tui sẽ ráng về nhà trước 7pm để nấu cơm, hạn chế tới mức tối thiểu cảnh “cơm hàng cháo chợ!!!” (nếu có ăn ngoài đường thì chỉ nên là big & special dishes, như là Ốc đào, Giấy bạc, sushi – to name a few). và đặc biệt, tui thề sẽ chiến đấu tới cùng để chống lại 2 kẻ thù đã thường xuyên & tơi tả tấn công tui trong năm vừa rồi: nhiệt miệng và coldsore (nhân tiện, mới mùng 5 tui đã bị “dính” coldsore, mặc dù tui vừa thoát khỏi nó cách đây hòm hèm 2 tuần gì đó, trời ơi!!).

2- ưu tiên thứ 2 đương nhiên sẽ là chơi bời, để đạt được mục tiêu gọi là work-life balance. nếu phải benchmark thành công ngoài sức tưởng tượng của năm ngoái nghĩa là năm nay phải ráng đạt được mức trung bình mỗi tháng 1 lần out of town, đồng thời phải duy trì hoạt động cafe bệt và chụp hình ít nhất 2 lần mỗi tháng. điểm đến cực bắc và cực đông đã xong trong 2 năm vừa rồi, năm nay sẽ cố gắng xong thêm được 1 trong hai cái cực tây hoặc cực nam; và cũng sẽ cố gắng bớt hoang phí để save up cho 1 chuyến xuất ngoại hoành tráng (dự định trong năm con rồng)

3- ưu tiên cuối cùng là đứa con mọn của tui ở U. năm vừa rồi tui đã chạy cong đuôi để chuẩn bị đạn dược cho nó, mong là nó sẽ tái sinh ngoạn mục trong năm nay. tiếp tới, tui mong là tui sẽ có đủ tinh thần và sức lực để tiếp tục đúc thêm súng đạn để làm của hồi môn cho nó, để lỡ tui có giao nó lại cho người khác thì người ta cũng có đủ cảm hứng mà nuôi dạy nó nên người.

4- và trên tất cả, tui mong là tui sẽ làm được hết 3 điều trên hia, nghĩa là tui được sống vui, sống khỏe, sống có ích để tiếp tục yêu thương và đón nhận sự yêu thương, từ những người mà tui gọi là THE BELOVED!!!

5- last but not least, the only item on wish list hiện tại của tui là 1 em Canon full frame, 5D MII thì càng ngầu, hehe …

chúc mừng năm mới con Mèo. chúc các YÊU THƯƠNG sức khỏe, niềm vui và thành công, quan trọng là sẽ THƯƠNG YÊU tui nhiều hơn trong năm nay!!!

Advertisements

Những gắn kết yêu thương

Những ngày này, nếu không ai nhắc tới chữ Tết, mình quên mất hẳn rằng chỉ còn hòm hèm 2 tuần nữa đã năm âm lịch đã trôi vèo. Phần vì project đang vào giai đoạn nước rút, phần vì không khí Xmas và New Year hình như vẫn còn ở quanh đây, thậm chí là vẫn còn loáng thoáng ngoài đường, trên những ô cửa sáng choang của các cửa hiệu. Ít nhất là đối với mình, vẫn chưa thấy Tết len lỏi đâu đó trong cái ồn ào, bận rộn của SG, dù hôm nay đã là ngày rằm.

Nhưng khi xuôi theo những con đường miền quê, đã có thể thấy rõ cái chộn rộn của những ngày trước Tết. Gần như nhà nào cũng có ít nhất một người đang tuốt lá mai. Có vài nhà người ta đã bắt đầu sơn phết nhà cửa, bàn thiên. Vườn nhà nhiều người đã thấy lác đác màu vàng cam của bông vạn thọ, màu đỏ hoặc vàng rực của những khóm màu gà, và dĩ nhiên là màu vàng quen thuộc của những chậu cúc mâm xôi, cúc đại đóa.

Thương nhất đối với mình vẫn là cảnh tuốt mai, bởi trong ngăn tủ kí ức tuổi thơ của mình, nơi thời gian không được đánh dấu bằng ngày, tuần, tháng mà là bằng những cái Tết, thì Tết được “mở màn” bằng những ngày tuốt lá mai. Năm nào cũng vậy, cứ khoảng tuần đầu tháng chạp, ba sẽ vạch lá mai để xem búp mai đã nhú to đến mức nào, rồi từ đó dựa vào tiết trời nắng gió mà định ngày tuốt lá. Rồi sau đó là những ngày cả nhà “tập trung toàn lực” để chuẩn bị cho những cây mai trổ bông. Ban ngày trẻ con vẫn đi học, người lớn vẫn đi làm như bình thường. Nhưng đến buổi chiều, bà nội sẽ nấu cơm sớm hơn ngày thường để sau khi ăn cơm xong, cả nhà sẽ ra vườn tuốt lá mai. Người lớn bắt ghế tuốt những cành cao, con nít đứng lố nhố dưới đất tuốt những cành thấp. Người lớn quen tay cứ tuốt mạnh và đều, nên xong nhanh, vừa tuốt vừa hối đám con nít cứ tuốt đại đi đừng sợ cây mai bị đau, tại con nít sợ nụ bị rớt nên cứ bứt từng lá, rồi than thở trời ơi nhiều lá vầy tuốt biết chừng nào mới xong. Bắt đầu là 2 cây mai lớn nhất trước sân nhà, sau đó là những cây khác nhỏ hơn xung quanh vườn. Còn trong ngày, ai rảnh lúc nào thì ra vườn lúc đó. Vậy mà phải mất ít nhất 3-4 ngày mới xong hết vườn mai. Thích nhất là những hàng mai vừa tuốt xong, nhìn trơ trụi nhưng rất đều và rất có sức sống, cứ như có thể thấy rõ những dòng nhựa cây đang đổ dồn vào những búp nụ, thay vì đổ vào những cái lá.

Vậy nên khi thấy một gia đình 3-4 người đang lúi húi tuốt lá mai, mình thấy nhớ nhà quá thể! Tuy không nghe được họ nói gì, nhưng mình hình dung họ vừa tuốt mai vừa nói chuyện. Có thể là chuyện bạn bè ở trường của những đứa con, chuyện chợ búa của bà mẹ, và chuyện ruộng rẫy của người cha. Lúc đó, mình lập tức nghĩ đến những gắn kết giữa 3 con người đó, và tự hỏi không biết có khi nào họ nghĩ đến một lúc nào đó, vì những lí do khách quan khác nhau mà cả gia đình họ không thể cùng nhau đứng đó vừa nói chuyện vừa tuốt lá mai? Nên mình muốn đưa máy lên chụp lại cảnh đó, giống như để giữ lại những gắn kết hiện tại của họ, nhưng rồi cuối cùng lại thôi, vì ngại ống kính của mình trở thành vô duyên trong cái khung cảnh yên bình đó.

Lúc đó, mình mới nghĩ nhiều hơn tới cái theme Tết năm nay của Omo. Quả thật là tuy ngồi giữa hàng chục con người của guồng máy Omo Tết, hằng ngày chứng kiến ko ít những chuyện bếp núc của Omo Tết, nhưng mình chưa khi nào thực sự nghiêm túc nghĩ về sự liên hệ giữa campaign idea năm nay với hoàn cảnh thực tế của mình. Ở 1 mức độ nào đó, cách mình nhìn campaign idea này vẫn bị thiên theo cách nhìn của 1 đứa trong nghề, trong nội bộ cty. Cho đến khi mình được thấy lại hình ảnh của gia đình mình 15-16 năm trước, khi mình vẫn còn chưa bắt đầu cuộc sống xa nhà và hàng năm vẫn hì hụi tuốt lá mai cùng ba, mẹ, bà nội, em gái và tụi cousins. Và khi những hình ảnh đó đập vào mắt, mình muốn gửi ngay 1 tấm ảnh về cho Omo, như 1 sự ủng hộ cho các đồng nghiệp của mình, những người đã và đang guồng chân chạy cùng Omo Tết trong hơn nửa năm vừa rồi.

Khi mình kể với bạn về những điều này, có thể bạn không hiểu. Cũng như giả sử nếu tấm hình của mình được chọn đăng trên báo, trên web hay trên tivi, có thể sẽ rất nhiều người không hiểu. Mình đã cố thuyết phục bạn dưới góc nhìn của 1 người bình thường (i.e. không có sự chủ quan của 1 đứa làm nghề) rằng những cuộc thi như thế này là để giúp cho những người ở mọi vùng miền biết thêm những phong tục, tập quán chuẩn bị tết của những vùng miền khác. Đặc biệt là để những người trẻ, những em bé – nhất là những bạn lớn lên ở phố thị – biết cành mai vàng rực chưng trong nhà các bạn suốt những ngày Tết được chuẩn bị như thế nào. Có thể khi nhìn vào bức ảnh, chẳng ai phân biệt được cây mai khác gì với những cây xung quanh để người ta phải đứng xúm xít xung quanh; cũng có thể chẳng ai hiểu được mấy người đó đứng xung quanh cái cây để làm gì. Mình đã phải cố gắng giải thích rằng nếu gửi tấm ảnh đó đi, chắc chắn mình phải gửi kèm lời giải thích (trong khi bạn cố gắng thuyết phục mình rằng những bức ảnh tốt phải tự nó nói lên một điều gì đó mà không cần có một lời giải thích hoặc một câu chuyện đi kèm)

Mình hiểu cái nguyên tắc đó, nhưng mình không đồng ý với bạn trong trường hợp này. Dầu vậy, mình cũng không trách bạn, vì mình biết bạn không sinh ra và lớn lên với cảnh tuốt mai những ngày giáp tết, thậm chí có khi bạn còn không biết lá mai thường khác với lá mai tứ quý ở chỗ nào. Đối với bạn, có thể chuẩn bị tết là hình ảnh mẹ bạn gom góp gạo nếp đều hạt, đậu xanh mẩy, thịt heo ngon, hạt tiêu thơm, lá dong xanh, lạt mềm.. để gói bánh chưng. Cũng có thể là hình ảnh bà bạn túc tắc mua bóng, măng, mộc nhĩ, nấm hương.. để dành nấu cỗ trong 3 ngày Tết. Hoặc cũng có thể là cảnh bố bạn bắt đầu mang hết mấy cái lư đồng ra đánh bóng. Và chắc cũng không thiếu hình ảnh của chính bạn dọn dẹp lại cái bàn học của mình cho gọn ghẽ hơn trong những ngày cuối năm, hy vọng đầu năm sau mình sẽ học hành giỏi giang hơn.

Đâu có sao đâu bạn. Tụi mình sinh ra và lớn lên ở những vùng miền khác nhau, thành ra tuổi thơ của tụi mình gắn với những hình ảnh chuẩn bị đón tết khác nhau, nhưng mỗi đứa tụi mình đều có những tuổi thơ được đánh dấu bằng những cái Tết đầy hương vị, đầy sắc màu. Hơn thế là những cái Tết đó luôn đong đầy những gắn kết, những yêu thương mà mỗi thành viên trong gia đình gom góp vào, trong đó dĩ nhiên có cả bàn tay nhỏ xíu của tụi mình, dẫu đó là bàn tay vọc lung tung vào thau gạo nếp hoặc lấy lá gói bánh xé làm kèn thổi chơi, trong khi cả nhà đang cong lưng gói những cái bánh thẳng thớm, đẹp đẽ.

Tổng kết 2010

I. thành tích lớn nhất: trung bình mỗi tháng out of town 1 lần 🙂
1. tết tây: hà tiên

2. tết âm lịch: mộc châu

3. tháng 3: vũng tàu

4. tháng 4: nha trang; borneo

5. tháng 5: indonesia; malaysia

6. tháng 6: indonesia; đà lạt

7. tháng 7: phú quốc

8. tháng 8 & 9: cao bắc lạng

9. tháng 11: đà lạt

10. tháng 12/ tết tây: ban mê

II. thành tích tự hào nhất: đã bơi được!!
all the rest ko liên quan tới ăn chơi: just sucks!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

Để gió cuốn đi …

[copied from Facebook]

Ngoài nước lọc thì 2 thức uống yêu thích nhất của mình là trà xanh/ oloong và nước dừa. Từ hồi lên phố, ngoài những trái dừa mẹ mình khệ nệ xách từ quê lên thì dĩ nhiên nguồn dừa chủ yếu của mình là mua. Thế nhưng mình chưa bao giờ biết những trái dừa đó được mang lên phố ra làm sao và người ta làm gì để những trái dừa tới tay mình được gọt sạch sẽ, trắng tinh.

Cho tới khi mình gặp em ngày hôm nay. Em tên Nhớ, quê ở xứ dừa Bến tre. Nếu em ko nói em 13 tuổi thì mình sẽ nghĩ em chừng 10 tuổi gì đó, vì em bé xíu, ngồi cong người gọt sạch những trái dừa bằng con dao rèn bén ngót. Trái dừa tựa trên gối em, cái gối được bọc lại bằng ni lông – chắc là để giảm bớt độ cọ xát giữa trái dừa và da thịt. Hỏi em làm nghề này lâu chưa, em nói lâu lắm rồi, cũng ko nhớ được đã mấy năm. Trong hàng loạt câu hỏi mình hỏi em, chỉ có 1 câu em gật đầu, là câu hỏi em ngày nào cũng gọt dừa vầy sao. Còn lại tất cả những câu hỏi khác, em đều trả lời không. Em không đi học, không biết chữ, không làm gì khác ngoài việc gọt dừa. Em rời quê từ những ngày còn nhỏ. Nhà có 9 anh chị em, 5 người – trong đó có em đã phải tự mưu sinh bằng cách gọt dừa. Còn lại 4 đứa em khác ở với ba mẹ đâu đó cách xa lắm chỗ 5 anh chị em em đang ở. Nghe nói mẹ em vừa nằm bệnh viện về. Từ ngày rời quê, em chưa 1 lần quay lại vì quê cũng chẳng còn ai. Ông bà nội ngoại ở Bạc Liêu, lâu lắm ba mẹ em mới về thăm 1 lần. Căn nhà chỗ 5 anh chị em em đang ở để kiếm sống bằng nghề gọt dừa thuê khó có thể gọi là nhà, vì nó ko có vách tươm tất, sàn nhà là lớp vỏ dừa để lâu ngày thành khô, khoảng sân trước nhà đầy sình lầy vì mỗi ngày bị ngập do con nước lớn dưới sông tràn lên.

Bạn sẽ tưởng mình đang nói đến 1 vùng quê nào đó xa xôi lắm – nếu ở SG thì cùng lắm là ở những huyện nghèo cách Q1 vài chục cây số. Nhưng thực sự, Nhớ đang tạm cư trong 1 xóm nghèo ngay sát Cầu Trắng trên đại lộ Nguyễn Văn Linh, Q7. Em tên Nhớ nhưng em bảo em chẳng nhớ gì về quê em cả, cũng chẳng nhớ ông bà nội ngoại. Những người trong xóm nhập cư bảo em khờ lắm, không biết gì cả, chỉ biết mỗi ngày cùng các anh chị mình gọt dừa để mưu sinh. Có 1 lớp học tình thương của nhóm Ước mơ xanh ngay gần nhà, nhưng em cũng không tới học. Mình đã thấy mình hơi vô duyên khi hỏi em sao em ko đi học. Quả thật, ngay cả mình cũng ko có câu trả lời “rồi sao nữa?” nếu em tới lớp học đó và biết được 1 ít chữ!!!

5 anh chị em Nhớ không phải là trường hợp cá biệt ở xóm đó. Tụi mình đã gặp anh trưởng ấp, ảnh nói trong xóm có khoảng 60 hộ dân nhập cư, đa số đi làm phụ hồ, nhặt rác, làm thuê. Con em của những hộ này có độ tuổi từ 1 tới 12, nhưng chỉ có chừng 50% được đi học, còn lại là hoặc ở nhà hoặc đi nhặt rác kiếm tiền.

Bạn ơi! Mình ko muốn cắt cớ bảo bạn tưởng tượng cảnh sống xa nhà trong những ngày Tết vì hoàn cảnh mưu sinh/ học hành. Mình chỉ muốn bạn nhắm mắt lại và tưởng tượng tuổi thơ của bạn chưa bao giờ có Tết, chưa bao giờ có được 1 cái áo mới để mặc khi Tết đến.

Những điều trông thấy

1. Đi trên mấy con sông ở miền Tây, mình thấy thiệt là ngộ khi cái mặt tiền nhà thường thường xoay ra sông. Dễ thương nhất khi những cái mặt tiền đó hay có những ô cửa sổ và hàng tư với những chậu bông (lần đi miền Tây vừa rồi, mình chết mê chết mệt cái cảnh 1 ông ba ngồi bên cạnh cửa sổ cho 2 cô con gái nhổ tóc ngứa – hai đứa con gái mặc 2 cái áo màu hồng, nhìn như 2 chị em sinh đôi. mình tiếc hùi hụi khi ko chụp lại được cái cảnh đó, phần vì ko lấy kịp máy ra chụp, phần vì thấy mình vô duyên khi giơ máy lên chụp cái khoảnh khắc khá riêng tư của ba con người ta!) . Mình thắc mắc ko biết cái mặt tiền còn lại có được người ta trang trí giống như vậy không. Chứ với mấy cái nhà không có mặt tiền quay ra sông (i.e. phần sau của ngôi nhà quay ra sông) thì thấy rõ người ta chẳng thèm đoái hoài tới việc sơn phết (cứ để trơ tường xi măng), nói chi tới việc làm cho nó đẹp đẽ. Cho nên không ít lần mình chứng kiến những đống rác to vật vã ở ngay bờ sông, những ống nhựa đang vô tư xả nước thải ra sông, những cái nhà tắm, nhà xí đang dội xuống sông cơ man nào là những-thứ-khó-nói-ra-được. Và dòng chảy của những con sông đang dần dần bị lấn đi. Có thể thấy rõ nạn nhân trước hết chính là những người dân sống ở đó, bởi không ít lần mình thấy mấy người chủ ghe/ xuống phải dùng sào chống đi qua những chỗ sống bị rác lấn.

2. Cũng trên những con sông đó, không ít lần mình thấy mấy người lái ghe/ xuồng đứng gỡ rác (thường là túi ni lông) ra khỏi những cái chân vịt (vốn là công cụ quyết định cho chuyện cái ghe/ xuồng máy chạy tốt). Chuyện ko có gì đáng nói nếu như họ không gỡ ra rồi lại … quăng trở xuống sông. Những người đó, mình đồ rằng đa số theo đạo Phật và có biết khái niệm “nhân quả”. Không biết có khi nào họ nghĩ rằng những cái chân vịt của họ đã vướng chính những thứ rác họ xả xuống sông?

3. Người ta nói nhiều về 1 Phú Mỹ Hưng khang trang, sạch đẹp. Theo mình thì ngoài những căn hộ cao cấp, những công viên được quy hoạch khá cẩn thận thì cái khang trang sạch đẹp đó 1 phần là nhờ những con đường phẳng phiu và có nhiều cây xanh, thí dụ như đại lộ Nguyễn Văn Linh. Những ngày này, đại lộ đang được sửa sang phần mặt đường (nhân tiện, chuyện sửa sang ở đây cực kì nhanh chóng, chứ không thấy hiện tượng lô cốt như những con đường trong nội thành. sao vậy ta?)

Ngày hôm qua, khi chờ đèn đỏ cùng vô số những người khác trong giờ tan tầm, mình thấy cả chục chiếc xe máy đang cố trèo qua dải phân cách – vốn là chỗ trồng cây & cỏ và cao hơn mặt đường khoảng 2-3 tấc gì đó – để sang làn đường bên kia trống trải hơn – vốn là làn đường đang bị ngăn lại để nâng cấp. Chỗ những chiếc xe máy trèo qua, cỏ bị bẹp dúm và đã thấy rõ dấu vết của những con đường (nhớ đâu đó người ta nói đường là do người đi nhiều mà ra).

Mình thấy xót cho cái dải phân cách, cho những vạt cỏ. Thấy tội nghiệp cho những chiếc xe máy (phải trèo lên và trèo xuống cái bệ xi măng cao) và càng tội nghiệp hơn cho chủ của những chiếc xe máy – không ít người ăn mặc khá chỉnh chu, chứng tỏ cũng là nhân viên văn phòng chứ không phải chỉ có người lao động bình dân. Họ được gì sau vài phút lấy được từ việc trèo qua dải phân cách đó? Và khi mình đang tự đặt câu hỏi như vậy, vài chiếc xe máy rú ga chạy như điên vượt lên mình rồi lèn lách vượt lên đầu những chiếc xe tải. Mình hình dung chỉ cần lạc tay lái 1 chút thì những chiếc xe máy đó sẽ tan hoang dưới gầm xe tải. Không biết khi rú ga vượt đường ầm ào như vậy, chủ của những chiếc xe máy có nghĩ về gia đình và những người thân của họ?

4. Bạn sẽ hỏi những chuyện này có liên quan gì tới mình? Ừh thì cuộc sống là vậy và thiên hạ phải có những lựa chọn riêng của họ!!! Nhưng bạn có hình dung 1 lúc xui rủi nào đó, những chiếc xe máy đó va quệt vào bạn? Hay tệ hơn là 1 chiếc xe tải vì tránh né những chiếc xe máy đó mà va quệt vào bạn? Bạn có hình dung 1 lúc nào đó người ta sẽ dẫm lên hết cây cỏ để làm đường đi? Và rồi 5-10 năm nữa, khi bạn may mắn có được những đứa con, bạn sẽ dạy chúng như thế nào để chúng có thể lớn lên và sống tốt trong 1 môi trường mà mọi người giẫm lên nhau để đi, để sống?