July 27, 2008

H2

B1 hay thắc mắc tại sao mình có thể online cả ngày, tại sao mình có thể nói chuyện với những người bạn qua mạng, trong khi ngay cả với housemate thì mình cũng chẳng mấy khi mở miệng. Mình đoán là vì B1 đã có những kỉ niệm ko vui do mạng mang tới, nên B1 nhìn những người bạn qua mạng với ánh mắt không mấy thiện cảm (cũng như B1 hay gọi mình là net guru với một thái độ cực kì tiêu cực)

Còn mình, mình ko có khái niệm bạn qua mạng và bạn thật, chính xác hơn là giữa bạn trên mạng và bạn ở đời thật ko có 1 ranh giới rõ rệt, chính xác hơn nữa là một khi đã có thể chơi được với nhau thì tất cả họ đều là bạn. Mình thà nói chuyện với những người bạn qua mạng mà họ hiểu mình nói gì, còn hơn là nói chuyện trực tiếp với một ai đó mà chẳng ai hiểu ai, càng chẳng thể share với nhau một experience/interest nào, cho dù là giống hay khác nhau.

H2 là một người bạn qua mạng đúng nghĩa. Một ngày đẹp trời nào đó, mình đọc được một bài reply của H2 trên 1 forum mình hay tham gia. Vậy là quen nhau. H2 bảo bản thân H2 cũng ít khi nào chơi với bạn trên mạng, đến nỗi số bạn qua mạng của H2 đếm được chưa đầy nửa bàn tay.

Nhưng không phải vì quen qua mạng mà mình ko quý H2. Một phần vì sau khi quen H2 chừng 1 năm, mình đã được học và chơi cùng H2 trong nửa năm, một khoảng thời gian không dài nhưng cũng ko ngắn để mình và H2 có những vui buồn với nhau.

Mình thích nói chuyện với H2, vì H2 không bao giờ đánh giá/phê bình hay áp đặt. H2 luôn lắng nghe và luôn tiếp nhận thông tin một cách tích cực nhất. Và mình cảm thấy cực kì thoải mái vì điều đó. Cho dù mình ngốc nghếch và bất hợp lí tới đâu, H2 cũng không lấy đó làm cớ để “lên án” mình, chỉ nhẹ nhàng, rằng H nghĩ thế này, thế này … Và hơn hết thảy, H2 luôn khuyến khích mình nói, cứ như H2 biết rất rõ rằng chỉ cần nói ra là mình quên sạch, là mình có thể tiếp tục đứng lên và bước đi.

Bởi vậy, bất cứ khi nào cảm thấy bất ổn, hoặc đơn giản là cần nói chuyện với 1 ai đó, mình gọi cho H2. Nhiều khi chỉ để hỏi han vài câu linh tinh. Và những lúc như thế, H2 sẽ biết ngay rằng mình ko ổn – nhưng lại ko an ủi mình ngay lập tức mà sẽ đợi đến 1 lúc khác thuận tiện hơn. Mình đoán -đó là lí do Lâm Lâm đã gọi cho H2 vào một buổi tối tháng 4 không được đẹp trời cho lắm. Không biết có phải!

Có một điều thú vị giữa mình và H2, rằng hay đi chơi với nhau, share với nhau nhiều sở thích giống nhau, nhưng có 1 thỏa thuận ngầm – tuy chẳng ai nói ra nhưng ai cũng respect cái rule đó – là chẳng bao giờ violate cái comfort zone của nhau. Những gì H2 share, mình nhận; còn những gì H2 ko nói, mình đã, đang và sẽ chẳng bao giờ hỏi. Và H2 cũng làm tương tự như vậy – kể cả những lúc mình ngồi cafe với H2 mà ko nói chỉ, chỉ toàn khóc, H2 cũng chẳng hỏi mình xem mình đang gặp chuyện gì. Chỉ im lặng để cho mình khóc, rồi khi mình khóc chán, H2 chở mình đi chơi, đưa mình về nhà. Mãi sau đó mới nhắn tin, đại loại như là i am not sure what happened to you, but whatever it is, pls try to overcome. KC đã từng nói, có bạn như 2 người này cũng sướng, khỏi cần có người yêu cũng được (well, nhưng mà KC lại có chồng mất rồi!)

Nhưng, cũng như mình và bao nhiêu người khác, H2 không phải là ko có điểm yếu. Lạnh lùng, lí trí, và đôi khi extreme đến bực mình. Nhưng rồi cũng phải thừa nhận rằng những cái đó chỉ là cái vỏ ngoài. Hơn hết thảy, H2 có 1 cái tâm. Cho đến bây giờ, H2 là người duy nhất share với mình những cái view về tình hình macro – chủ đề mà có 1 lần vô tình mình nhắc tới, B1 đã hỏi với 1 giọng điệu rất mỉa mai rằng sao em rảnh dữ vậy! Còn B2 thì (hình như) cũng đã có lần complain rằng tại sao mình lúc nào cũng so sánh.

Cuối năm rồi, trước khi về nước, mình nhận được 1 tin nhắn của H2, bảo rằng H2 đã tiến hành 1 cuộc cách mạng. Mình đoán được ngay rằng H2 đã quyết định, đã thay đổi được 1 trong vài quan điểm cực kì extreme của H2. Và điều mình đoán đã được chứng minh ngay trong lần đầu tiên mình gặp H2 sau khi về nước. Mừng cho bạn. Đã dũng cảm. Đã dám đứng lên.

Dẫu cuộc cách mạng đó đã làm cho bạn xa mình hơn 1 chút – vì SG ko phải là Melb, vì bạn bây giờ còn có gia đình và công việc, còn mình thì cũng chẳng rảnh rang gì hơn. Nhưng mình vẫn luôn quý bạn, vì cái tâm của bạn và vì cái rule về comfort zones.

Và cho dù điều này có cliché tới đâu, mình vẫn muốn nói, rằng mình cầu mong bạn hạnh phúc. Thật lòng!

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s