October 01, 2006

Trời ơi xui quá! Ngày 24 là last day of the exam mà ngày 22 mình mới thi xong! Hu hu … đúng là số con ruồi mà. Năm nào cũng phải chờ bà con thiên hạ thi xong mình mới được về.

Thế là tan tành giấc mơ đi vé low season rồi. Đành phải lóc cóc bỏ thêm 100 bucks mua vé shoulder season thôi. Mà ko biết là thêm 100 hay thêm bao nhiêu nữa nè!Hu hu … Đã ko được về sớm hơn 1 tuần lại còn phải tốn thêm tiền … hu hu …

Hôm nay chủ nhật ko book vé được, ngày mai mới check được coi phải đi ngày nào và phải trả bi nhiêu!!! Oa oa …

Vậy là confirm – còn8 tuần nữa! Hix …

Advertisements

October 01, 2006

Mấy hôm nay chả làm được gì cả, cứ mơ được về VN. Hôm nay là đúng 4 tháng xa SG và xa bình yên! Còn 7 tuần nữa, count down!!!

Đi chơi Sydney sướng quá, về lại Mel thấy chẳng muốn làm gì cả, nhìn mớ bài vở mà thấy ngán ngẩm gì đâu, chỉ muốn đi chơi thôi!!! Dã man hơn là giờ đi public transport thấy chán, chỉ muốn đi car mới kinh dị!!!

Tối nay có lịch thi rồi, sẽ biết chính xác ngày nào có thể về VN. Dù gì đi nữa thì for sure 7 tuần nữa sẽ được về, có lịch thi rồi thì sẽ biết có được ngắn hơn 7 tuần hay ko, được 6 tuần thì tốt, vì sẽ được bay low season, tiết kiệm được cả trăm lận, hehe …

Đi học bài thôi! Nếu ko thì chắc chết! Cái case đầu có 3 câu mà còn ko trèo lên được mức 70%, tức điên cái thằng marker. Case này tới 6 câu lận, chả biết sẽ ra cơm ra cháo gì đây nữa!!!

September 29, 2006

Cả ngày và cả đêm hôm qua chìm đi trong giấc ngủ mê mệt. Sáng nay mới tỉnh táo được 1 chút, nhưng càng tỉnh thì càng thấy buồn. Chat với aB, nghe aB cũng than buồn. Hix, đâu dám nói với aB là rất hiểu feeling của aB bi giờ vì cũng đang rơi vào tình trạng tương tự. Mới phát hiện ra là có nhiều suy nghĩ về tình yêu rất giống aB. Ko biết ngườita có nghĩ giống vậy ko, và ko biết ngườitacó bị bk giống như aB ko!

AB nói mỗi buổi sáng thức dậy đều nghĩ tới cC, và càng nghĩ càng thấy đau lòng lắm. Cũng giống như mình, mỗi buổi sáng thức dậy đều nghĩ tới người ta, càng nghĩ càng đau lòng. Mấy hôm nay sóng gió đã tạm lắng xuống, nhưng vẫn thỉnh thoảng nghĩ kĩ lại vẫn còn thấy lo lắng lắm! Phải làm sao đây???

Nói gì thì nói, lúc nào cũng nhớ lắm! 2 giấc ngủ mê mệt hôm qua nay vẫn ko ngăn được những giấc mơ về người ta. Mỗi buổi tối trước khi đi ngủ đều lôi msg cũ ra đọc, và mỗi buổi sáng thức dậy nếu ko phải rush đi học hay làm gì đó cũng đều lôi msg ra đọc, những cái msg đã thuộc lòng nhưng vẫn muốn đọc, đọc hoài! Ghét cái phone, chỉ chứa được có 30 cái msg, nên nhiều khi buộc lòng phải xóa bớt đi, xóa đi mà đau lòng lắm!!! Không lẽ lại ngồi type ra bỏ vào blog???

Nhớ!!!

September 28, 2006

Cảm giác trống rỗng, trống lắm, trống đến nỗi tưởng tượng nếucho cả 2 bàn tay vào đó mà khua khoắng thì cũng sẽ chẳng đụng chạm vào cái gì cả. Thèm được nằm 1 mình hoài trong bóng tối như lúc mới ngủ dậy, ko muốn nói chuyện với ai cả.

Buổi trưa về nhà, đứng trước cửa nhà, thấy phía trước mình là 1 khoảng tối mênh mông. Tự nhiên thấy buồn kinh khủng. Đúng là ngày vui chả tày gang. 7 ngày trôi qua 1 cái vèo, chỉ có tiếng cười – thỉnh thoảng có 1 tẹo nước mắt khi nói chuyện với aB, nhưng chỉ là thoáng qua mà thôi. 7 tuần sắp tới, sẽ rất dài, dài hơn cả 4 tháng vừa rồi.

Buổi trưa về nhà, cảm giác buồn ít hơn cảm giác uể oải. Thì đi chơi nhiều quá mà ngủ lại ít, nên ko oải mới là chuyện lạ. Cái chân vẫn còn đau, hix … Đứng nói chuyện với bạn H. mà người cứ quay quay, ko biết là mình đang đứng trên xe hay trên máy bay hay trên ferry hay là đang ngồi trên bãi Manly, bãi Coogee, bãi Bondi, hay làđangđi lăng quăngđâuđó dọc theoSouth Coast nữa. Vậy mà mắt ko chịu nhắm, nằm co ro trong chăn, dỗ mãi mới ngủ được, mà ngủđược rồi thì làm luôn 1 lèocũng cỡ 7-8 tiếng gì đó. Nhưng ngủ dậy rồi, cảm giác uể oải đã đi bớt rồi, chỉ còn lại cảm giác buồn, thì mới thấy cái buồn nó nặng hơn mình tưởng.

Trống rỗng. Mênh mông.

Không lẽ bây giờ lại hát Ước gì??? Không lẽ lại gào lên Làm ơn cho nắm bàn tay???

September 28, 2006

7 ngày ra khỏi Melb, lúc nào cũng lu xu bu chẳng có lúc nào rảnh rỗi ngồi ko ko làm gì. Ừh, thì đi chơi mà, phải tranh thủ chơi, tranh thủ nói, tranh thủ chụp hình. Đi chơi vui lắm, lúc nào cũng có cái để nói, để cười, để chú ý, thành ra chẳng có thời gian nào trống để mà suy nghĩ về những nỗi buồn, những bk đang phải đối mặt. Vậy mà ko có lúc nào thôi ko nhớ, nhất là mỗi khi đứng trước 1 cảnh nào đó thật đẹp, lúc đó chỉ biết hát Ước gì.

AB hỏi “anh nào đó?”. Ừhm, thì “anh nào đó!”. Hehe …

Syd nắng ấm lắm. Chỉ cần 1 cái áo khoác mỏng mỗi khi có gió mạnh hoặc tắt nắng là được. Mel vẫn còn lạnh lắm. Sáng nay bước xuống sân bay thấy co hết cả người lại. Đứng chờ train và tram càng bị lạnh, về nhà càng lạnh hơn. Mà càng lạnh thì càng nhớ! Nhớ đến cháy lòng.

Ước gì …

September 28, 2006

Đúng 1 tuần ra khỏi Mel, chẳng thấy nhớ gì cả (đúng ra là đến ngày thứ 5 thì bắt đầu có nghĩ tới Mel và cái phòng yêu dấu, mà chính xác hơn là bắt đầu thấy lo cái đống bài vở ở nhà). Ngày thứ 7 quay về Mel, thấy trước mắt là 1 đống bi kịch, cảm giác giống y như cảm giác sau khi tiễn nó ra Nội Bài về lại SG, còn mình thì phải quay lại HN chịu đựng thêm 4 tuần nữa. Bây giờ cũng giống vậy, trước mắt sẽ còn phải đi học thêm 4 tuần nữa, sau đó thêm 3 tuần thi cử nữa, rồi mới được về nhà.

7 ngày ở Syd, làm du mục dọc theo south coast rồi quay ngược in land chui vô can, quay lại syd, thấy quá trời sung sướng. Sướng nhất là được ngồi trên xe băng qua bao nhiêu là rừng, sông, suối, núi, đồi, farm, biển. Nghe nhạc, nói chuyện, chụp ảnh. Đúng là cảm giác nói chuyện với người hợp rơ bao giờ cũng khác. Nhẹ như ko, ko cần phải suy nghĩ nhiều!!! Sáng nay về lại Mel, mở cửa bước vào nhà, gặp lại cái cảm giác buồn ơi là buồn lúc mở cửa bước vào nhà thuê ở HN. Hơn thế nữa là 1 cảm giác mong chờ. Bao giờ cho đến ngày về!!! Nhắn tin cho aB hỏi xem đã thức dậy chưa, và để báo là đã về đến nhà rồi. AB gọi lại, hỏi là đi chơi vui vậy về nhà có thấy buồn ko, tự nhiên nghe đến đó thì nước mắt lại trào ra!!!

7 tuần nữa. Cố lên con bé àh. Sẽ nhanh thôi mà. Đừng khóc nhé!

September 16, 2006

BéTh. viết blog nói là hôm ra sân bay đã ko làm 1 điều và đến bây giờ vẫn còn hối hận về điều đó. Cũng lờ mờ đoán được Th. đã ko làm điều gì và bây giờ đang hối hận như thế nào, vì mình cũng đã ko làm 1 cái điều tương tự như vậy (nếu như đoán đúng cái điều Th. đã ko làm). Hôm mới qua đây cũng có nghetrách là sao lúc đi lạnh lùng quá vậy! Không phải là lạnh lùng, mà là tình thế không cho phép, thứ nhất là chưa officially make announcement với mọi người, thứ 2 – và quan trọng hơn – là sợ mình sẽ yếu đuối mà ko bước đi nổi, sẽ đứng hoài ở đó mất. Cho nên vào bên trong làm xong thủ tục 1 cái là gọi ra liền, nói hoài nói mãi cho đến lúc ko còn nói được nữa. Leo lên bus đi ra máy bay, trời mưa tầm tã, lếch thếch tay vừa xách đồ vừa ôm con heo tay cầm điện thoại cố gắng nói, ráng kềm để không khóc, bước đến chân cầu thang lên máy bay còn ráng nói. Lên đến máy bay ngồi xuống xong lại gọi tiếp, ráng lắm mà vẫn ko thể nào không khóc, cứ vừa nói vừa khóc.Cảm giác như là xa lắm rồi!

Cái điều đã ko làm đó, ừh, đến bây giờ vẫn còn hối hận. Em Th. hối hận nhưng tin rằng em sẽ có cơ hội để làm lại, để lần sau quay lại đây ko còn hối hận nữa. Còn mình, có còn cơ hội nào để chuộc lại hay ko, hay là sẽ phải mang theo niềm hối hận đó cả một đời?

Con đường phía trước, rất thẳng nhưng cũng có rất nhiều lối rẽ. Liệu mình có phải rẽ vào những con đường khác nhau để rồi ko bao giờ được cùng bước chung trên 1 con đường nữa? Cầu mong là không phải như vậy!

Bình yên nhé! Nhớ lắm, bình yên!

September 16, 2006

Vừa post xong 1 cái entry thì thấy có 1 entry mới, tự nhiên nghe thấy nhói ở phía bên trái! Hình như mọi cái liên quan đến người ta đều làm cho mình thấy nhói ở phía ấy, cũng như mỗi lần nhận email hoặc sms hoặc chit chat hoặc nói chuyện điện thoại đều thấy vui ko tả được!

Đọc xongcái entrythấy buồn và tủi thân quá. Vậy là người ta ko sẵn lòng share với mình khi gặp chuyện gì đó. Vẫn hiểu rằng cái tôi của ai cũng rất lớn, nên ít bao giờ có người tự nhận rằng mình đang gặp trouble, nhưng chẳng phải là người ta vẫn thường nói là luôn cảm thấy thoải mái khi nói chuyện với mình đó sao. Buồn hơn là người ta online mà ko buzz mình như đã hứa hôm nọ, làweekend sẽ chat. Buzz và nhắn mấy dòng nhưng cũng ko thấy response! Đã off hay là vẫn chưa get ready để bắt đầu cuộc nói chuyện thứ 3? Suy nghĩ hoài mà vẫn ko hiểu được là tại sao lại phải hành hạ nhau như thế này. Rõ ràng là có sung sướng gì cho cam!!!

i wanna share my emotion with somebody i can get on well. I am not the one, am I???

September 16, 2006

Trước khi ngủ: tắt đèn, mắt nhắm tịt nhưng cái đầu thì tỉnh queo, bắt đầu vật lộn với 1 mớ suy nghĩ.

Ngủ được rồi: mơ những giấc mơ ko đầu ko đuôi với đủ những khóc cười, những chuyện giá như xảy ra được thì ko phải khốn khổ như thế này!

Sau khi ngủ dậy: mắt chưa mở đã phải tiếp tục vật lộn với cái mớ suy nghĩ, sau đó là 1 quá trình đấu tranh có nên dậy chưa, và dậy rồi thì làm gì. Nếu phải đi học, trên đường đi lại tiếp tục suy nghĩ, tới lớp lại suy nghĩ, trên đường về nhà lại suy nghĩ. Nếu không phải đi học thì bắt đầu mở máy, search net, đếm blog view, suy nghĩ, lôi msg archive ra đọc, suy nghĩ, rồi lại đọc sms cũ, hết smstrong cái sim optus đến sms trong cái sim mobifone, rồi lại nhớ, và lại suy nghĩ. Cái routine cứ thế tiếp tục cho đến khi nào cảm thấy cần phải nằm xuống ngủ. Lại tắt đèn, mắt nhắm tịt nhưng cái đầu thì tỉnh queo, bắt đầu vật lộn …

Đến khi nào thì mới được thoát khỏi được cái mớ rối reng này hả tôi ơi!!! Đuối sức lắm rồi!

Thèm quá một chút bình yên!!!

Không, thèm 1 cái gì đó thật nổi loạn! Thèm uống, thật say! Thèm khóc, thật nhiều! Thèm đập phá, thật tàn khốc! Ít ra để vơi bớt được những chất chứa ở bên trong vào lúc này!

Đâu rồi những bình yên?

September 14, 2006

Ko có 1 chút energy để làm gì cả, mặc dù cái bài HRM đang nằm chình ình trước mặt. Join cái test của bH chơi cho đỡ stress! Ha ha … Lần đầu tiên có 1 cái entry ko phải là do mình type, thấy nó sao sao áh …

LOVE TEST REPORT

Tam, when you’re in love, you’re a Steady Mate. Approximately 14% of people share this type with you.

You’re the kind of romantic partner that others will want to lean on in times of distress. This is true because your logical mind allows you to remain cool-headed during a crisis. This quality can make you seem a bit heroic at times. And for that reason, people who value your calm, rational nature will make a great match for you and steady mates like you.

You need someone who won’t expect you to be overly softhearted or to express your feelings all the time. They should know that just because you don’t always express the emotions you’re having, it doesn’t mean that you don’t care. On the contrary, you’re someone who will always value the quality of the connections between you and the people you care about. Because of this fact, it will be important for you to find a romantic partner who knows how to care about a relationship and put some effort into it. Once you find a person like that, the two of you can live life to the fullest.

Dimension #1: Independent versus Connected

People who are highly connected tend to make their relationships with others a priority. They keep in close touch with family and friends when they can and are usually softhearted, empathic people.

Highly independent people tend to be less open with those around them than their connected counterparts. They typically enjoy having time to themselves. Independent types are apt to search for meaning in ideas, things, or particular experiences more often than in their relationships. As a result, they can be at their best whether they’re in a relationship or flying solo.

Compared with the other people who took this test, your score weighed more heavily on the connected end of the scale. This means that when a friend or a family member is in need, you’re probably front and center doing whatever you can to help. This goes double when you’re in a relationship. As a result, any person lucky enough to earn your love will likely find that they are showered with your attention and care. You seem to value the special bond that can be created when two people become involved and you’ll likely go to great lengths to preserve it.

Being connected creates a kind of warmth that naturally emanates from you. This trait may originate from a deep understanding of human nature or an appreciation of people’s vulnerabilities. Others are apt to spot this caring nature and be drawn to you because of it.

Dimension #2: Emotional versus Rational

Those who scored high on the rational scale are people who can usually take a step back during a heated situation in order to think out how best to respond. When provoked, their level-headedness makes them more likely to step back from an argument rather than fan the flames. Rational types are also typically strong thinkers who enjoy working through challenging problems to find a solution.

Those who scored more highly on the emotional scale tend to respond to intense situations by expressing their feelings as they have them. In this way, emotional people can sometimes come across as being either intense or impulsive. On the positive side, people who are highly emotional tend to be more direct than their rational counterparts and can be good about confronting issues in order to clear the air.

Compared with others, your results indicate that you’re more rational than many people who took the test. This means that you’re someone who is quite capable when it comes to logical reasoning. In fact, it’s likely that you apply this valuable ability in a variety of situations, both personal and professional. Being rational and even-tempered can indeed serve you well, particularly during long-term relationships; almost no couple experiences constant bliss. At times when the road gets rocky, your deliberate way of processing difficult emotions can help you and your partner create more focus and direction in your relationship. It will also keep shouting matches to a minimum.

Being high on the rational scale means that you have a talent for observing what’s happening in your own life. By being witness to events and your reactions to them, you can make more conscious choices for yourself. Not everyone has this ability. On the contrary, many people let their emotions pull them off-center and miss great opportunities. So be happy you have a good head on your shoulders. Being the voice of reason can be an attractive quality. It can also make you more compatible with the many people who’ll come into your life.

Dimension #3: Easygoing versus Particular

Highly particular people tend to strive for perfection in whatever they do. They also tend to have refined, and at times expensive, tastes. Appearance can be important to particular types, so taking care of themselves is often a high priority.

Easygoing people, on the other hand, don’t tend to place a lot of importance on appearances. “Keeping up with the Joneses,” whether in beauty, fashion, or possessions, isn’t typically a top priority for easygoing types. They tend to be more impressed by things that have little to do with life’s trappings.

In your case, you scored on the more particular end of the continuum compared with others who took the test. This indicates that you’re one of those people who knows what you like. As a result, you’re likely to have more discerning tastes than many people around you do. When you see something you want — whether it’s a new car, a new coat, or even a new love — it can be hard to accept second best. You’d usually rather keep striving. That’s what makes you particular. Because you like to be your best, you typically like to look your best too. In fact, you’ve probably received more than your share of compliments you on your put-together looks or great outfits. Being particular means you’re apt to be more talented than most people are when it comes to self-care, style, and grooming. In this way, people like you tend to make a great first impression.

Dimension #4: Humble versus Self-possessed

People who score highly on being self-possessed are generally confident types who believe strongly in their abilities. This feeling may translate into a sense of pride in their level of physical fitness, a sense of assurance about their intellectual abilities, or a high regard for their sexual prowess. Highly self-possessed people often have a charisma and energy that makes them the center of attention.

Individuals who score more highly on the humble end of the scale are typically grounded people who would usually prefer to go unnoticed rather than make a big fuss. So instead of trumpeting their achievements to others, humble types will often opt to celebrate their successes in private. People who are highly humble also tend to be humanists who see others as equals, rather than feeling superior to anyone.

Compared with others, you scored on the more grounded end of the continuum. This means that you’re not likely to go around boasting to others about your abilities or worth. Your humility is the stronger virtue. You can possess a kind of quiet strength that doesn’t need to be voiced. It simply is. You’re one of those people that others probably describe as “the salt of the Earth,” because you’re likely to appreciate and recognize others rather than put yourself first. This humble quality that you embody can actually help you when you need to make tough decisions. Unencumbered by arrogance, you’re likely to see a situation for what it is and make choices accordingly, rather than being impulsive or unduly confident.

In love, being humble can sometimes make you seem more genuine to others, because it’s obvious that you’re not all about self-aggrandizement and flash. You’re just yourself. While this quiet nature of yours is an admirable thing, remember that it’s okay to toot your own horn once and a while. Feeling good about yourself isn’t the same thing as feeling superior to others. For people like you, the trick is to be humble while still truly loving yourself for who you are.

Dimension #5: Pampered versus Rugged

Those who scored as more rugged are outdoorsy types who generally enjoy being out in nature. They’re also individuals who are willing to take risks and get a little dirty in order to have some fun. For highly rugged people, the world is their playground as well as their sanctuary.

Individuals who are more pampered include people who appreciate the many creature comforts associated with civilization. Pampered types typically prefer that their recreation be of the indoor variety.

Your results show that compared to other people who took the test, you fall on the more pampered side of the line. This suggests that while you probably aren’t opposed to a little fresh air and sunshine, you tend to prefer the kind of relaxation that only indoor activities can offer. Whether you’re shopping in a mall, sitting in a theatre, or relaxing at home with a good book, you appreciate the ease of being inside. Pampered types like you will take a massage and a good meal over a hike and campfire almost any day of the week. Facing the elements typically isn’t your idea of a good time. In love, it will be important to find a partner who also likes this brand of leisure. If not on the same level as you, at least enough so you can share the kinds of experiences that you value.

Dimension #6: Down-to-earth versus Dreamy

Individuals high on the dreamy scale include those people who would choose the bubbles of champagne over a glass of wine simply because it seemed a more romantic gesture. Highly dreamy people tend to see the magic in life. They may also actively seek out ways to make their love relationships special so that each day becomes an occasion.

People who are more down-to earth prefer life’s everyday moments to grand gestures that seem over-the-top. They are realists who aren’t easily swayed by styling or symbolism. For the most part, down-to-earth people would rather avoid glossy exteriors to get closer to what’s on the inside. This tendency typically holds true across the board — in their friendships, in professional life, and in love.

Compared with others, your score weighed more heavily on the down-to-earth end of the scale. This result indicates that you’re the kind who realizes that although romance can be nice, it takes more than hearts and flowers to keep the world turning. Rather than focus your attention on fairytale dreams, you usually like to live in the here-and-now of reality. As a result, you often find happiness in the small pleasures present in everyday life: a good cup of coffee, a solid night’s sleep, or a sunny day. These are things that others might overlook, but you can truly appreciate them. This easy sense of satisfaction with life can come across to others in a very engaging way, particularly in love. Those around you likely recognize the value you place in little things and appreciate your willingness to accept situations and people as they are. This kind, genuine nature is sure to draw others to you in life and in love.

Dimension #7: Modern versus Traditional

People who are more traditional tend to carry those feelings over into their search for love. For example, traditional types tend to believe that when a man and a woman go on a date, the man should pay. They’re also likely to feel that red roses are the perfect gift for a first date and that idealistic weddings are the only way to go. For someone who is traditional, tried-and-true rituals are important to uphold.

People who are more modern are likely to hold a contrary opinion. For one, they’ll often feel that people on a date should split the bill. They may also think that a Vegas wedding is just as good as a church service. It all depends on the people involved and what feels special to them. In addition, modern types tend to believe in equality in relationships and seek true respect from their significant others.

Your score on the Love Test shows that you’re less traditional than many other people who took it. This means that when it comes to love, you’re more likely to go with what you feel in a given situation, rather than follow an established tradition. This is especially true in the beginning of a relationship. So in the early days of love, you’re as apt to hold the door for your date as they are to hold it for you. After all, you probably figure that common courtesy is a valuable trait in a man or a woman. It’s not gender-specific. Conforming to idealistic roles during courtship typically isn’t your forte, so if your date expects you to act by these standards, you might find yourself losing interest. However, don’t be surprised if when you know this person better you find yourself drifting into a more conventional pattern on your own. Sometimes it just happens. However, in your case, assuming such a role wouldn’t be so much a personal judgment as it would be a preference. As long as you’re living in accordance with your values, whether behavior is traditional or not doesn’t really matter.

WHO ARE YOU COMPATIBLE WITH?

When it’s all said and done, much of compatibility comes down to that X factor known as chemistry. However, by knowing the love personality types that are the closest fit with your own, you’re much more likely to know a good thing when you see it. Also, understanding your compatible types can give you new insight to why certain people you meet just don’t seem to match up. Realize that most relationship problems can be fixed — so you’re far from doomed if your types aren’t a perfect match. Instead, think of the information as a mechanism to learn more about yourself and your romantic life.

Although the old adage tells us that “opposites attract,” generally, research indicates otherwise. In fact, studies show that opposites don’t attract; similar people do. So the type that you’re apt to be most compatible with is actually your own: the Steady Mate. There are, of course, exceptions to this rule. However the dimensions measured in this test focus on attitudes and behaviors that, when matched between two people, increase probability of having a compatible relationship.

When looking for a match, the type that is the next most compatible to your own is Prized Partner.

They appreciate the finer things in life and tend to seek out others who share their refined tastes. High fashion, gourmet meals, luxurious getaways — these are the kinds of things that prized partners enjoy. If they can experience them with a worldly, stylish mate, it’s all the better.

They are drawn to people who know how to take care of themselves and are hooked in socially. Whether they’re out at a club or an exclusive restaurant, it’s important to them to be part of the scene. However, they aren’t just hedonists. On the contrary, they know that the good life comes at a cost. As a result, they’ve likely set goals that will help them live it. Because they have higher ambition than most people do, it will be best for them to find a partner who values their drive to succeed and can share in their dreams for the future. That way they can make it to the top together.

You should also look for an Essential Companion when scouting out romance; that’s the second most compatible type to your own.

If you’re looking for a genuine, down-to-earth partner who knows how to treat others with kindness, you’d best look in the direction of an essential companion. They not only respect and value the people in their lives but also make their relationships a top priority. However, they’re usually not the type to try to impress others with fancy romantic gestures. Nor are they apt to spend time worrying about their appearance in a superficial manner. If that special someone is willing to take them as they are, they will happily do the same in return. Otherwise, they’ll probably keep on walking.

They’re probably interested in finding a partner who will be equally committed to things like quality time and genuine communication. That way, they can focus on one another without all the bells and whistles that some people consider an essential part of a good relationship. When they find an individual who feels the way they do about these things, the relationship will be a truly special one.

So now that you know the love personality types you’re most compatible with, what about the ones that you’re least similar to? Here’s some information about the type that is your opposite.

Who isn’t a good match for you?

The type opposite to yours is Independent Spirit. If independent spirits had a theme song, it would probably be “Don’t Box Me In.” Independent spirits typically aren’t fond of being crowded. On the contrary, they appreciate having the space to do their own thing and don’t often feel swayed by what others are up to. They’re not the type who typically feels the need to hang out at the “cool” clubs or sample the latest restaurants. In fact, they may not even know the latest buzz about those things, since those things really aren’t important to them.

They probably prefer to come up with their own ideas of places to go and people to spend time with. Others are naturally drawn to their sense of creativity and the mystery that surrounds their lives. Sometimes, independent spirits will treasure the company of others, but only if those people aren’t super-dependent types who want to be with them all the time. Finding a like-minded spirit, someone who prizes their independence as much as they do, will probably bring them and their mate the most happiness.

Now you have your guide to helping you spot a good mate. But once you find a relationship, you want to be able to hang onto it. That’s where understanding your personality really comes into play. Read on for advice to keep your love going strong.

HOW LOVE CAN CHANGE YOU?

Love can turn your world a little upside down, so it’s not so surprising that being in a relationship may sometimes result in changes to your personality. Even psychologists agree that love can alter people’s behavior and influence which personality attribute you display.

Part of the reason love can bring about this kind of transformation is that in a romantic relationship, people tend to let down their guard. It’s the disarming aspect of close relationships that gets us to be our real selves — a complex mixture of the best and the worst that we each can be.

As a result, in love, certain aspects of personality usually hidden from view can come forth in ways that aren’t always very positive. During stressful periods in a relationship, or even in good times, you may find yourself reverting to old negative patterns of behavior or expressing your least favorable traits. Dynamics from your childhood or experiences with past lovers can all come to the surface, so that suddenly you’re dealing with a lot more than just what’s in front of you.

The best way to combat this tendency is to take a step back whenever you feel yourself beginning to act out old emotions or behaving in a way that could be harmful to your relationship. By grounding yourself and making sure you are truly present, you can gain perspective on your situation. Ask yourself what you’re thinking and feeling to see if it’s an accurate reflection of what’s happening in that moment. If you find yourself overreacting or reacting based on the past, you can make changes to behave in the way that feels best to you and most truly represents your best self.

Realize that attraction, an integral element of romantic love, can make your body react in physical ways to your thoughts and surroundings. In this way, attraction can have the effect of a stimulant or generate the same physical sensations that in other environments would be considered excitement, fear, or stress. When in a heightened state like that, it’s much easier to act in ways that you later can reflect on and wonder, “What was I thinking?” So take heed of attraction’s power.

In addition to these factors, given your love personality type, there are certain issues that are more likely to come up for you when you’re in a romantic relationship.

For steady mates, it’s your highly rational nature. Most times in life, having a logical, analytical mind is a tremendous asset. However, in a relationship, this focus can sometimes create a divide between you and your partner. That’s not to suggest that you should forego your rational tendencies or be someone that you’re not. It simply suggests that you may want to make room for the emotional aspect of issues as well. For example, if during an argument you’re seeing only the logical parts of a problem and your mate is focused only on how it made them feel, the two of you aren’t likely to communicate very well.

In situations like this one, you would usually fare better simply by listening to your mate and encouraging them to fully express their emotions. This way they can really feel heard by you. Many times all it takes in a tough situation is listening to your partner so they feel listened to and validated. Your rational perspective can be put to use during other parts of the conversation. Once the emotions surrounding an issue have been expressed, then is the time to problem solve — and that’s your specialty.

TAKE ACTION

Getting perspective

No matter what difficulties you encounter, you can benefit from clearing your mind so that your true inner voice is revealed. There are several ways of gaining this focus, including physical exercise, meditation, breathing exercises, yoga, and others. The exercise below involves a more active form of mediation that will quickly clear out the noise in your head to leave you with a knowingness that can guide you to right action in your relationships and throughout your life.

Step 1:
Get yourself in a comfortable sitting position.

Step 2:
Picture a chord that goes around your waist and into the center of the earth. This is your grounding chord. Feel the weight of it pull you down into the earth, so that you are connected to it.

Step 3:
Picture green light coming from the earth — the earth’s energy, moving slowly from your feet, to your knees, and finally arriving at your stomach. Imagine that it starts a swirling motion in your center.

Step 4:
Now picture white light coming from above, shining down on you and moving through the crown of your head, to your shoulders, flowing down your arms and also down your spine and to your stomach, where it mixes with the green light you brought up from the earth.

Step 5:
Imagine a flow of light moving down the grounding chord and into the earth, and let it carry away all the things you are worried about, all the conflicts you have. Picture them in full life form and then watch as they wash away in the flood of light that leaves your body.

Step 6:
Once you have done this for some time, picture the rest of the light from your stomach moving up to leave through the crown of your head, finishing the clearing of your energy. That means you can stop drawing in light or energy from the earth and from above you.

Step 7:
Sit in quiet relaxation for a few minutes, noting what it is like to be in a body that is clear and a mind that is without worries and anxiety. If worries come back at you, just note that they are there, and watch as they flow right past you without bothering you a bit.

Step 8:
Now you are ready to look at whatever issue you are dealing with, or to attend to any questions you might have. For example, if you are not sure about the person you are with, ask yourself: Are they right for you? Is this relationship having a positive effect on your life? Is this person being fair? Are you? This is the time to ask yourself all the questions that have been creating tension for you. Sit patiently and wait as your higher self tells you the answers.

September 14, 2006

Trời ơi nặng nề quá! Phải làm sao đây tôi ơi?

Lại khóc! Khóc chẳng giải quyết được gì cả! Không muốn khóc chút nào nhưng kothể nào bảo nước mắt đừng chảy nữa!

Thèm được uống quá. Lần đầu tiên trong đời biết thèm rượu. Giá được say 1 chút, để tạm thời quên đi những cái mệt mỏi của hiện tại, quên đi những đám mây đen đanglởnvởn trong đầu, cả cái án treo đang lơ lửng ở đâu đó!

1 cái mail nữa gửi đi trong vô thức. Silence was returned. Vì bận? Hay vì cảm thấy 1 cái mail như thế hơi phiền hà, và hơi sến, nhất là trong giai đoạn khá sensitive của hiện tại? Vì gì thì vì, vẫn thấy hơi thất vọng! Nếu là most of the most thì sao lại làm đau đến như vầy, nhất là đau vì những cái gọi là lo sợ mơ hồ. Hay là đó là lo sợ thật sự – khi đã thấy được cái gì đó – mà ko tiện nói? Nói đi, đau1 lần rồi thôi! Chứ như vầy hoài ko sống nổi, thật sự là như vậy!

Mệt mỏi quá! Nặng nề quá! Phải làm sao đây tôi ơi???

September 14, 2006

… most of the most!

This makes me happy, nhưng tâm trạng vẫn ko thoải mái hơn chút xíu nào, vì hình như vẫn ko dẹp được những đám mây đang lãng vãng trong đầu! Bây giờ cũng không biết phải nghĩ gì và làm gì nữa! Biết là hiện tại mọi thứ vẫn đang theo chiều hướng tốt, thành ra nên happy với nó, còn những chuyện của tương lai thì để sau này rồi tính, nhưng happy làm sao được khi mà người kia ko happy và đangcó những suy nghĩ negative về tương lai như vậy.

Mệt mỏi quá. Hình như 1 phút bốc đồng ko suy nghĩ kĩ càng đã dẫn đến những hậu quả như vầy. Cái mail đó đâu có gì đâu, chỉ là 1 lúc bức xúc nhất thời,vậy mà đã làm cho cả 2 phải khốn đốn. 12 ngày sống trong nước mắt và những suy nghĩ. 2 ngày vừa rồi tình hình có vẻ sáng sủa hơn 1 chút, nhưng những suy nghĩ đã chuyển theo chiều hướng khác, nghiêm trọng hơn, nặng nề hơn. Có một cái gì đó rất u ám đang treo lơ lửng trong đầu, và những gì người kia nói giống như là1 cái án treo đang chờ ngày có quyết định cuối cùng.

Nặng nề quá. Nghĩ kĩ lại thì so far so good, ko có gì để phải lo lắng cả. Tuybiết là so far so good ko có nghĩa là sau này cũng sẽ good, nhưng mà đã bảo đó là chuyện của sau này, nghĩ thì cứ nghĩ, nhưng đừng làm nó ảnh hưởng đến hiện tại. Tại sao lại không cho phép mình tận hưởng những happiness của hiện tại, trong khi mình có quyền tận hưởng nó mà, phải không? Nhưng mà nói được chứ ko làm được. 2 cuộc chat trong 2 ngày nay có vẻ không được smooth lắm, có cảm giác có 1 cái gì đó gượng gạo, từ cả 2 phía. Những tình cảm thì vẫn còn nguyên trong lồng ngực, nóng hổi và tràn đầy những thương yêu, nhưng không hiểu sao vẫn ko thể tự nhiên được như trước đây.

Nóigì thì nói, lúc nào cũng thấy nhớ. Nhớ lắm! Ngay cả những lúc giận nhất, thất vọng nhất, buồn nhất, cũng thấy nhớ, nhớđến cháy lòng.

September 13, 2006

Đã gặp được người cần gặp. Đã nói được những điều cần nói. Còn lại mọi việc đành phó mặc cho số phận. Chứ biết làm sao bây giờ. Nếu có chuyện gì xấu xảy ra thì cũng không hối hận là mình đã cố hết sức. Đã nói là ko phải bất chấp tương lai, nhưng những gì ở hiện tại có thể enjoy được thì phải cố mà enjoy, chừng nào thấy được cái gì đó có thể ảnh hưởng đến tương lai thì hãy đi chậm lại để mà tính tiếp, và thấy nếu cần thì sẽ dừng lại hẳn. Chứ chưa thấy gì mà lại để nhưng cái lo sợ mơ hồ làm ảnh hưởng đến việc của hiện tại thì ko đáng, và cứ như vậy mãi thì sẽ chẳng bao giờ đi được đến cuối con đường, hoặc nếu con đường đó ko thể đi được đến cuối thì lo sợ cũng sẽ ngăn cản việc mình tìm ra được 1 con đường khác dễ đi hơn.

Tự nhiên lại nhớ đến 1 câu của TTM trong 1 truyện ngắn nào đó, hình như cũng đã có lần paste vô blog: Cuộc đời như dòng sông, ai nói trước được nó sẽ qua những ghềnh thác nào. Nhưng hôm nay, dòng sông đang trôi qua những bờ cỏ mịn màng, đang in bóng trời xanh mây trắng. Lẽ nào sợ thác ghềnh mà sông không dám chảy?

Ừ, cứ chảy, chảy hết mình với tất cả những yêu thương! Hy vọng đêm nay sẽ ngủ ngon hơn, và ngày mai sẽ ko còn bị ám ảnh bởi những đám mây mù.

September 12, 2006

So happy, xong cái presentation đầu tiên trong đời master rồi! Đã quá! Mình thật là giỏi! Relax cái đã xong rồi edit cái final report sau! Ye ye ye … one more “due” and the break will be ready. Nhưng mà nói break vậy thôi chứ chắc cũng ko rảnh rỗi nổi để ăn chơi nhảy múa thiệt đã đâu! Thứ nhất là vì sau break còn 3 bài due trong vòng 2 tuần. Cả 3 bài đều kinh dị, 2 cái case dài gấp mấy lần cây cầu Mỹ Thuận (hix, so sánh vậy vì tự nhiên thèm lên cầu Mỹ Thuận đứng nhìn đèn buổi đêm quá), và 1 cái final report cho cái môn PM hắc xì xằng. Đó là chưa kể 1 đống các mớ reading từ đầu học kì tới giờ chưa đụng được chữ nào, phải ráng tranh thủ make up trong break.

Mà nói vậy thôi chứ chắc gì đã làm được. Suốt ngày cứ hết surf lại đếm blog view thì còn làm ăn được gì nữa!!!

Over excited vì cái vụ làm xong presentation quá. Để nói sơ sơ 1 chút cho nghe. Đáng lẽ hôm nay có 3 nhóm present trong đó HRO – tính làm outsource nên đặt là HRO, cuối cùng lại làm về T&D nhưng cái tên HRO vẫn ko đổi – sẽ là nhóm thứ 2. Bà lecturer hôm nay lại bị cháy giáo án, hơn 8g rưỡi mới start cái presentation section. Nhóm đáng lẽ làm cuối cùng lại nhảy lên làm đầu tiên, mà nói nhiều ơi là nhiều, lâu ơi là lâu, dài ơi là dài, tới tận 9g. HRO đáng lẽ nhường nhóm kia lên nhưng nghe bà lecturer nói là chỉ cho 1 trong 2 nhóm còn lại lên thôi, nên nhảy bụp lên cướp diễn đàn liền,chứ nếu ko sẽ dời quakhỏi break, là tiêu luôn. Làm nhanh gọn trong vòng 15p, cả lớp im phăng phắc nghe,bà lecturer còn đặt câu hỏi nữa -lần đầu tiên nghe bả lên tiếng hỏi tụi presenters đó … hehe … chứ 2 nhóm trước bả chỉ ngồi im re thôi. Xong slide cuối cùng bà con thiên hạ vỗ tay ầm ầm luôn! Yeahhhh … we did it. Dzui bc … hehe … muốn nhảy tưng tưng gì đâu. Mấy đứa Aussie trong nhóm đầu khen quá chời, còn approach hỏi han tùm lum nữa. Hehe … sướng dễ sợ, chả bỏ công bạn H lo lắng ko biết HRO làm ngay sau cái nhóm Aussie đó thì có bị chìm ko, vì nhóm đó là ngôi sao sáng của lớp, toàn là mấy người làm trong nghề HR,dân Úc chính hiệu, lại còn hay phát biểu hỏi han này nọ trong lớp nữa!

Túm lại là làm xong cái talk lúc 9g15, mà bi giờ – 10g45 – vẫn còn thấy excited … hehe …

September 12, 2006

8 msg đã gửi đi, silence was returned …

Lại tiếp tục chờ đợi, tiếp tục hy vọng …

Lại tiếp tục ngồi surf around và đếm blog view …

Email is dead again, cellphone is dead again, blog is still dead, and their owner is now half dead!

Mày thật làkhờ khạocon bé àh, chỉ có 1 chút xíu như vậy mà cũng có thể biến thành niềm hy vọng. Bây giờ thì thấy rồi đó,rõ chưa??? Và mày cũng stupid cực kì, có biết không? Hành hạ bản thân như vậy chỉ khổ mày mà thôi!!! Mình ko thương yêu mình thì chẳng còn ai thương yêu mình cả đâu, nhớ chưa???

Đứng dậy đi và ko được khóc!

September 11, 2006

Lại 1 lần nữa khóc vì 1 cái blog entry,cũng làthêm 1 lần thắc mắc là tại sao mình càng ngày càng trở nên yếu đuối.

Hôm nay Melb nắng trở lại, đi học ăn mặc điệu đàng1 chút, make up 1 chút cho có cảm giác refresh,nhưng mà bước ra khỏi nhàvẫn thấy tối thui.

Starbucks vừa mở thêm 1 branch nữa ở Swanton, có nghĩa là lại 1 lần nữa ko cưỡng được sức hấp dẫn của cheese cake. Bữa nay mới phát hiện ra là ăn cheese cake uống trà cực ngon, nhưng ăn cheese cake uống capuchino cũng ngon ko kém. Lần sau đi Starbucks xem ra hơi mệt rồi, vì phải tốn vài nơ-ron thần kinh để chọn coitrà – cheese cake hay capuchino – cheese cake!

Điều mong chờ nhất đã đến. Thấy nhẹ lòng đi nhiều cho dù nóđến hơigai góc -nếu ko muốn nói là khá shock, không phải chỉ gai góc và shock 1 lầnmà là những 2 lần. Nhưng sau mọi thứ gai góc và shock đó là 1 niềm vui, vui to lắm! Cố giấu nó đi nhưng hình như nó vẫn lộ ra ngoài (mà chắc là chẳngcó ai nhận ra!)

Không hẳn là cố tình làm như vậy để chứng tỏ gì, chỉ là quá bức xúc ko chịu đựng nổi nữa nên mới để cho mọi thứ bùng phát ra như vậy, màkhông nghĩ là nó sẽ nghiêm trọng đến thế, càng ko nghĩ nó sẽ hành hạ mình lâu đến như vậy. Mới biết rằng rốt cuộc mình vẫn chỉ là 1 đứa con gái yếu đuối, yếu đuối ko thể chấp nhận được.

Dù sao thì giông bão cũng đã lắng xuống! Lần đầu tiên những hy vọng của ngày hôm qua không chuyển thành nỗi thất vọng của ngày hôm nay. Mong rằng những ngày tới sẽ chỉ có bình yên,bình yên và bình yên. Bình yên nhé!

Call it a very lovely Monday!

September 10, 2006

Home alone!

Chẳng biết làm gì, cứ hết ăn rồi surf net, hết surf net lại ngồi edit cái mớ ảnh đã chụp từ ngày tậu em canon. Khiếp, edit xong cái size của folder picture giảm đi được gần 1 nửa, tiết kiệm được đáng kể space của em ibm!!!

Lôi reading ra đọc nhưngkhông tài nào tập trung được,vậy là lại surf. Mãi chẳng còn gì để surf thì lôi blog ra ngó, chỉ ngó thôi, chả làm gì cả, thỉnh thoảng click Home 1 cái coi cái view nó nhảy lên bao nhiêu, dù biết rằng cả tuần nay hide blog đi rồi thì cũng chẳng có ai thèm ngó ngàng tới nó!

Lại đọc, chưa được 10 lines thìbuồn ngủ quá, vậy làlăn ra ngủ luôn 1 giấc tới tối. Lúc dậy lại ăn, surf net, lại đếm blog view.

Đi ra đi vô. Mãi vẫn chưa hết ngày!

Buồn! Thất vọng! Nhưng hơn hết cả là nhớ! Nhớ đến cháy lòng!

Đâu phải là lần đầu home alone! Mà sao …

September 10, 2006

Hôm qua vui vì 1 cái sms.

Hôm nay vui vì 1 cái blog entry(vui vậy chứ vừa đọc vừa khóc, cũng ko hẳn là khóc, tự nhiên nước mắt cứ ròng ròng vậy thôi! ko hiểu tại sao dạo này nước mắt ở đâu ra nhiều như vậy nữa!)

Ngày mai hy vọng sẽ có 1 niềm vui nữa … Dù biết rằng không phải cứ hy vọng thì sẽ được, quan trọng hơn là càng hy vọng sẽ càng dễ bị thất vọng!

Ít nhất trong ngày hôm qua có 1 người nghĩ tới mình, hôm nay có 1 người khác nghĩ tới mình.

Nhưng đó vẫn chưa phải là cái được mong chờ nhất trong lúc này và những ngày này.

Ngày thứ 11. Không được khóc, nhé!

September 09, 2006

Không muốn giam mình trong nhà nên rủ bH? theo chân bé V. đi tới cái welcome event của lord major of city of melbourne dành cho international students. Xong 3 đứa dắt nhau đi ăn trưa, rồi lang thang ra Starbucks ngồi trốn gió. Melb hôm nay 14 độ, gió luồn hun hút lạnh đến thấu xương dù đã cẩn thận gói mình trong 3 lớp áo.

Quán đóng cửa, tự nhiênlên cơn hứng rủ nhau đi ra St Kilda uống cafe.Nhưng cuối cùng ra tới đó lại chẳng uống được giọt cafe nào, chỉ ra đứng sát mép nước dòm biển 1 chút, nguệch ngoạc lên cát vài con chữ khùng điên,rồi chụp hình lung tung beng, xong chui vô 1 cái xích đu bằng mây tre gì đó có hình nửa cái trứng, lại chụp hình tiếp, đu đưa đã đời, xong kéo lên tram quay trở về city.

Đi ăn đồ Hàn, lại nhớ, và thèm … Sao lúc nào cũng phải nhớ phải thèm vậy hả tôi ơi?

Leo lên tram đi về nhà. Lại thấy muốn khóc. Đi chơi thì quên, nhưng khi mình đối diện với chính mình thì lại nhớ, mà nhớ thì nước mắt lại ngắn dài. Chán tôi quá tôi àh,yếu đuối ko chấp nhận được! Tôi đã bao giờ yếu đuối như thế này đâu??? Chưa bao giờ khóc nhiều như vậy cả!!!

Sáng sớm hôm nay có 1 cái msg, thấy ấm lòng hẳn và vui kinh khủng! Nhưng rất tiếc đó vẫn không phải làcáimong chờ nhất trong suốt 10 ngày vừa rồi! 10 ngày, vậy mà tưởng lâu lắm rồi!

Lại phải tự dặn mình rằng ko được khóc! Ừ, không được khóc!!!

September 08, 2006

Phải mạnh mẽ, không được khóc! Không việc gì phải khóc.

Buổi tối nằm xuống ngủ thì phải ngủ ngay, ko được khóc.

Xem TVO hay bất cứ cái gì có quay cảnh ở SG, không được khóc.

Nghe radio trên mạng hay xem 1 cái gì đó trên mạng bắt gặp 1 giọng nói nào đó có âm hưởng quen thuộc, không được khóc.

Không được khóc khi mỗi lần mở máy lênko có email. Không được khóckhi đt kocó signal. Không được khóc khimỗi lần onlineY!M kothấy offline. Không được khóc khi vào blog ko thấy msg.

Không được nghĩ, không được nhớ, không được liên tưởng. Mà có nghĩ, có nhớ, có liên tưởng thì cũng ko được khóc.

Tóm lại là không được phép khóc trong bất kì trường hợp nào. BE STRONG!

September 05, 2006

… Trời ơi, chịu hết nổi rồi! Có giết thì giết đại cho rồi đi, kiểu gì cũng được miễn là thật mạnh tay và thật gọn ghẽ, đại loại như đập một phát cho đau nhói lên 1 cái xong rồi chết ngắt luôn, chứ đừng có giết dần giết mòn kiểu đàn hương hình, chịu không nổi đâu! Còn nếu muốn giết mà thấy ngại thì nói 1 tiếng, đây sẽ giúp cho để đỡ lấm tay vàđỡ mang tiếng.

… Thêm nửa ngày nữa trôi qua trong vô vọng!

… Máu điên đang lên cao, và cơn điên đang quay trở lại!!!

Grừmmm grừmmm grừmmm … what should I do???

September 04, 2006

Tối nay trốn nửa buổi học, định về nhà sớm để start sớm cái bài HRM, nhưng rồi đến bây giờ là 3g sáng vẫn gõ chưa được quá 10 dòng. Cứ thỉnh thoảng lại vọc cái này, dòm cái nọ, nghĩ cái kia, rồi link qua cái kìa. Vô tích sự đến mức này thì ko thể chấp nhận được nữa rồi!

Tình cờ chui tọt vào cái Y!M voicemail, mới nhớ trong đó có một mớ các voice msg, trong đó có 3 cái hơi bị cute được save lại rất tình cờ, 2 cái 2s và 1 cái 3s. 1 cái 2s thì ko có tí xíu âm thanh nào, cái còn lại có đúng 2 từ. Cái 3s thì được khoảng 4-5 từ gì đó. Có nhiêu đó mà ngồi play đi play lại hoài, nhìn chẳng khác nàomột con ngố!

Tính đi tính lại tính tới tính lui vẫn chưa thấy lối ra. Cảm giác thật vô dụng, chỉ biết ăn, chơi và ngủ chứ chẳng làm được cái gì nên chuyện. Tại sao ko biết ăn ít lại chơi ít lại ngủ ít lại để có thể làm việc nhiều hơn nhưngười ta, hoặcít ra là cũng làmđược nhiều việc khác cóích hơn?

Tối T7 chiêm bao thấy bame, tối CN ba gọi đt qua, nói là khi nào ba về nhà sẽ gọi lại sau để mẹ nói chuyện, nhưng rồi ko thấy ba gọi lại. Cũng chưa gọi được về nhà để nói chuyện với mẹ nữa, chỉ có thể nhắn cho con em gái hỏi xem ở nhà có chuyện gì không. Thấy rất áy náy, nhưng lại tự biện hộ rằng nhiều việc quá, bài vở cứ chất chồng lên, mà quan trọng hơn và sensitive hơn là đang broke trầm trọng. Nhưng biện hộ đến đâu thì cũng kodối đượcchính mình cái sựquá thờ ơ của bản thân với gia đình và những người thân trong nhà. Có bao nhiêu cái sự ấm áp đem san sẻ đi đâu ko biết, còn lại cho gia đình chỉ là những lạnh lùng, thậm chí là quá vô tâm.

Trong cùng 1 buổi tối có 2 cuộc chat với 2 người khác nhau nhưng lại cùng một chủ đề rất sensitive, ít nhất là trong 3 tháng nay: về VN.

heocon:đang thiếu truớc hụt sau
heocon: ko biết đào đâu ra $ để về VN đây nè
con em gai: thi thoi khoi ve
heocon: khùng hả
heocon: ko về chắc chết héo ở bên này
heocon: sống chết gì cũng phải về
con em gai: la sao?
heocon: thì phải tìm mọi cách mà về, chứ hè ko có ở lại đây đâu!

heocon: giờ tới cuối năm em save maximum chưa ra 2K
heocon: làm sao mà đi VN và join anh đi chơi đây!!!
aB: troi
aB: vay lam sao ma di VN
aB: ma em co nhat thiet di vn kg?
heocon: mớicheck vé ở mấy agent của người việt
heocon: đi cuối tháng 10 thì cỡ 11-1200
heocon: còn đi tháng 11 thì 13-1400
heocon: đi tháng 12 thì cỡ 1500
aB: dam cuoi Nguyen chung nao?
heocon: cuối tháng này
aB: vay em ve VN lam gi
aB: di choi di
aB: co mot nam ruoi a
heocon: em ko về VN chắc năm sau em thành cái xác vật vờ
aB: troi
aB: lam gi den muc do
heocon: em chịu hết nnổi rồi
heocon: thèm về lắm

T5 – T6 – T7 – CN – T2. 4 ngày 5 đêm rồi. Chờ đợi trong tuyệt vọng! Không lẽ … ??? Bây giờ phải làm sao đây? Cứ như vầy hoài thiệt là ko an tâm chút nào!

Mệt mỏiquá! Ngột ngạt quá! Khó thở quá! I need some fresh air and some peace around here!!! Không lẽ bây giờ lại gào lên bảo ai đó rằng làm ơn cho nắm bàn tay/ để không còn thấy tháng ngày mênh mông…

September 01, 2006

Thoải mái. Là cảm giác được lôi đồ mùa hè ra mặc, chính xác hơn là được mặc đồ mùa hè đi học, lần đầu tiên trong 3 tháng kể từ khi quay lại Mel, cũng là ngày “kỉ niệm” đúng 3 tháng đặt chân quay lại Mel. Mel hôm nay 23 độ, nắng ấm và có gió, cảm giác thoải mái lắm, y như cái nắng và gió của HN đầu hè.

Relaxing. Là cảm giác ngồi xếp bằng trên sofa trong Starbucks nhâm nhi cheese cake và trà nóng. Dù là ngồi đó để làm bài (nhưng thật ra tỉ lệ giữa làm bài và 888 là 50-50) nhưng cũng cảm thấy rất là relaxing, chẳng nặng nề chút nào.

Fresh và somehow hơi thích thú. Là cảm giác đi dọc theo Grattanvà nhìn 2 hàng cây 2 bên đường đang ra lá non, chính xác là những bông hoa màu xanh cốm, cái màu xanh thật nhẹ và giống như là đang ánh lên trong cái ánh sáng chập choạng của buổi chiều đầu xuân. Nhìn cái hoa giống giống như hoa trâm bầu ở nhà vậy, nhưng nhỏ hơn rất nhiều. Càng thích thú hơn nữa khi đi qua 1888 nghe có hương thơm của hoa gì đó, rất nhẹ nhưng rất dễ nhận ra.

Khoái chí. Là cảm giác hình như là đã biết chụp ảnh macro (theo định nghĩa của bH?, tức là cái cần chụp hiện lên rõ nét còn những cái còn lại xung quanh thì nhòe đi). Trên đường ra tram thấy có 1 cây hoa đào trắng hơi bị đẹp, thế là lôi camera ra “xử” luôn 1 series hoa đào. Chưa lấy ra coi thế nào nữa, chỉ mới coi trên máy thôi, thấy cũng ko tệ.

Emotional. Là cảm giác khi bật ipod lên nó jump ngay đến I believe my heart. I believe my heart/ What else can I do/ When every part of every thought leads me straight to you/ I believe my heart/ There’s no other choice/ For now whenever my heart speaks, I can only hear your voice. Trời ơi sao mà so sweet, so emotional!!! Imagine someone istelling these sweet words to me! 😀

Nhớ. Là cảm giác khi con ipod nhảy qua “Ngẫu hứng sông Hồng”. Có 1 dạo thích bài này vô cùng, cứ nghe hoài nghe mãi ko chán, mặc dù ca sĩ xịn hát ko hay bằng ca sĩ nghiệp dư, người đã hát cho nghe bài này lần đầu. Mỗi lần nghe bài này lại nhớ tới cái thời đó, so kiddy, nghĩ lại thấy rất funny nhưng mà cũng rất là cute. Bi giờ thỉnh thoảng vẫnđòi được nghe lại, nhưng chắc ko bao giờ được spend lại những cái kỉ niệm vui vui như vậy nữa. Ừa, nhớ lắm!

Thèm. Là cảm giác nhìn status và đọc blog của bà con thiên hạở VNđangđược enjoylong weekend. Bà con được đi chơi đã luôn! Hix … Còn mình thì weekend này chẳng những ko được đi chơi, dù ko phải đi làm, mà còn phải bò ra làm assignment. Oa oa … Ai bảo đi học thì ráng chịu, ko được than!!! Ừa, ko than! Nói khơi khơi nghe chơi thôi.

Và cuối cùng là sạch sẽ. Hôm nay quyết định tổng vệ sinh,giặt hết đống quần áo và dọn dẹp nhà cửa. Mở nhạc lên thiệt là bự để làm cho sung!!! Hehe … Go go go đi làm thôi!!! Đảm đang lắm đó!!! He he …