Tề gia nội trợ

Gần đây, dầu ăn Neptune tung 1 campaign về việc nam giới phải chia sẻ việc nhà với nữ giới… Mình sẽ không nói về chuyện campaign đó hay dở ra sao, chỉ muốn bàn 1 chút xíu về khía cạnh việc nhà.

“2.5 tháng là con số trung bình mỗi năm người phụ nữ phải hy sinh chỉ để hoàn thành việc nội trợ”:

Có 2 việc ở đây, thứ nhất mình không thích nói tới phụ nữ làm việc nhà thì gọi là “hy sinh” này nọ. Mình vẫn nghĩ rằng cái gì cũng có giá của nó. Nếu bạn đã chọn làm việc nhà thì đừng gọi là “hy sinh”, hãy biến nó thành niềm vui của mình. Ví dụ đối với mình nấu ăn là niềm vui, là để giải stress, vì khi nấu ăn mình vừa được chơi với các nguyên liệu, cách nấu nướng, rồi khi nấu xong thì mình được tận hưởng thành quả, ngon dở gì thì bàn ăn cũng rôm rả; đó là chưa kể khi nấu ăn mình cứ tập trung vào nấu, nên những chuyện khác tạm thời gác qua một bên, nấu ăn xong thì đa phần quên mất trước đó mình đang buồn phiền lo lắng vì điều gì. Bởi vậy mình không thấy đó là sự hy sinh mà là lựa chọn, mình lựa chọn làm điều đó và mình thấy vui vì điều đó. Thứ hai, nếu bạn không thích hoặc không muốn làm, hãy để cho người khác làm. Như mình hôm nào bận không có thời gian nấu hoặc lười không muốn nấu thì nhờ “người kia” nấu, còn người kia cũng bận hoặc cũng không muốn nấu thì cùng nhau đi ăn ngoài. Hoặc khi mình nấu ăn thì mình yêu cầu “người kia” rửa chén, nếu không rửa thì mình cứ để đó, cho đến khi nào “người kia” tự rửa hoặc người giúp việc đến rửa. Mình không vừa rửa chén vừa càm ràm, cũng không lấy làm phiền lòng nếu chén bát chưa được rửa, khi mình cảm thấy mớ chén bát bẩn là trở ngại của mình thì mình tự đi dọn, không gọi đó là “hy sinh”, bởi vì mình đã chọn đi rửa chén bát và mình làm điều đó vì bản thân mình.

Đừng nói mình không có tiền nên không thể đi ăn ngoài hoặc không thể thuê người giúp việc. Hãy nghĩ trong thời gian mà bạn gọi là “hy sinh để làm việc nhà”, chi phí cơ hội của bạn là gì.

“Chuyện nhỏ mà”

Mấu chốt nằm ở chỗ này. Có bao nhiêu người phụ nữ cứ nghĩ là chuyện nhỏ rồi tự ôm hết vào mình, rồi không chịu “giao việc”, rồi không muốn nhờ vả. Những cái nhỏ nhỏ tích góp dần dần sẽ không còn nhỏ nữa, rồi mệt mỏi, rồi kêu là “hy sinh”, rồi nghĩ là “người kia” không biết ơn, không thấu cảm, không đền đáp, vv và vv… Hãy thực tế xíu đi, chúng ta không phải là siêu nhân để có thể làm được hết mọi thứ; và “người kia” cũng không phải là ông bụt để tự động hiểu hết “tâm tư tình cảm nguyện vọng” của chúng ta. Muốn gì thì cứ nói ra, việc nhà chia nhau mà làm, không tự làm thì thuê người giúp việc; rồi nếu có con cái cũng phải dạy cho tụi nó tự biết lo cho bản thân chứ và biết phụ việc trong nhà chứ không phải học cấp 1 rồi mà còn mang giày chiếc này chiếc kia.

Nói tóm lại là mình nghĩ có chạy bao nhiêu cái campaign như vậy cũng chưa chắc cánh đàn ông sẽ thấy và sẽ hiểu đâu, vì nếu mấy ổng đã không biết người phụ nữ ở cùng nhà ngủ cùng phòng phải giỏi việc nước đảm việc nhà ra sao thì thử hỏi làm sao mấy ổng sẽ để ý tới cái quảng cáo (thiệt ra là đang nhắm vào các bà nội trợ)! Còn cánh phụ nữ thì khả năng rất cao là sau khi xem xong quảng cáo sẽ cảm thấy trời ơi vai trò của mình to tát quá, đáng được trân trọng quá, cái nhãn hàng này thiệt là hiểu tui, (hy vọng) tui sẽ đi mua cái này về xài rồi tiếp tục “hy sinh” cho chồng con và gia đình. Phụ nữ Việt Nam ngàn đời nay luôn “anh hùng, bất khuất, trung hậu, đảm đang, giỏi việc nước, đảm việc nhà”. Rồi thế hệ tiếp theo cũng sẽ được nuôi dạy theo đúng “truyền thống” đó, và rồi cánh đàn ông lại sẽ tiếp tục thờ ơ nhìn cánh phụ nữ “hy sinh 2.5 tháng mỗi năm để làm việc nhà”.

Mình nghĩ mấy nhãn hàng nếu muốn đàn ông chia sẻ việc nhà với phụ nữ, hãy chạy những campaign nhắm trực diện vô mấy ổng. Chứ nếu còn những campaign tôn vinh cánh phụ nữ như vậy thì không ăn thua đâu; chỉ có cách tụi mình “tự giải phóng” tụi mình thôi!

Advertisements

Những buổi chiều mưa

img_2776

Mình ít khi nào nhớ nhà, nếu có thì đó là những buổi chiều trời mưa. Mình nhớ hồi nhỏ, có một (vài) buổi chiều nào đó mưa lớn lắm, cả nhà quậy bột làm bánh. Lá mơ hái ngoài vuông nhà, còn ướt nước mưa, đem xay nhuyễn trộn chung với bột. Rồi bột được nắn trên mấy cái lá mít, lá dừa, lá chuối cũng hái trong vuông nhà, xong bỏ vô nồi hấp. Bánh chín nóng hổi vừa lấy từ xửng hấp ra, đám con nít vừa gỡ vừa chấm nước cốt dừa. Nồi nước cốt dừa lỏng, nhìn thấy rõ những “cái dừa” là nước cốt dừa nguyên chất cô đặc lại sau khi đun đủ lâu. Vị nước cốt hơi ngọt ngọt, hơi măn mặn, thơm béo mùi dừa và thoảng mùi hành lá!

Cũng có một (vài) buổi chiều mưa nào đó tự nhiên mình bị sốt, nên bị đè ra cạo gió và bắt chui vô cái mền để xông hơi với nồi lá. Hai món đó thì mình hơi ớn (mà sau này lớn lên thì lại đâm ghiền, nhất là cái nồi xông với đủ thứ lá thơm); nhưng hồi đó, niềm vui to lớn mỗi lần đổ bịnh là được ăn cháo trắng với sữa đặc – cái món có thể gọi là “thần thánh” đối với tuổi thơ của mình.

Chỉ có nhiêu đó thôi mà mỗi lần trời mưa buổi chiều là thấy nhớ nhớ!

Đi chơi ngày bão

img_2379img_2768Vé ban đầu là đi Huế, mà rồi vì bão lụt nên chuyến bay bị hủy. Người ta nói là muốn chuyển sang bay Đà Nẵng cũng được nên quyết định đi luôn.

Lên máy bay mới nhắn tin hỏi thăm xem ăn gì ở đâu. Tới nơi xong lao ngay tới chỗ ăn, ăn xong mới lên mạng kiếm chỗ cafe, uống ly cafe xong mới ngồi kiếm chỗ ở. Vậy mà cuối cùng “mò” ra được cái hostel dễ thương hết sức. Khung vách kiểu container đủ màu sắc, mái lá, cột tre, có sân vườn trồng chuối, trồng trúc, sả, gừng với mấy thứ rau này nọ… Common room thì có mấy bộ salon kiểu vintage, hoa chưng trong bình gốm mộc. Toilet thì sạch tinh tươm, lót gạch bông kiểu thời 80s, có thêm mấy khung cửa bằng tre…

Đà Nẵng cũng bị bão nhưng không đến nỗi lụt lội như Huế và Hội An, chỉ có mưa với gió. Thành ra cũng không đi đâu được hết, chỉ ở hostel đọc sách, uống trà, ngắm mưa, nhìn mấy bạn du khách chill out. Nhờ vậy mà có thời gian nghỉ ngơi, sống chậm lại. Và trong trường hợp này thì plan trượt khỏi đường ray không phải là quá tệ.

img_2764 img_2771

img_2766 img_2759

Starbucks ở Việt Nam

img_2730

Starbucks hay bị người Việt chê thế này thế nọ, nào là không bán Cafe mà bán nước màu, nào là bán mắc blah blah blah… riêng mình thì vẫn thích ý tưởng “the third place” của bạn í. Với concept mới Starbucks Reserve thì bạn ít ghi điểm với mình tuyệt đối, ít nhất là về việc luôn làm mới mình, mang những trải nghiệm mới cho khách hàng.

Hồi còn làm ở Diageo, tòa nhà nơi công ty mình thuê có 1 quán Starbucks dưới trệt. Mỗi tuần ít nhất 3 lần mình bước chân vô đó, có khi mua mang đi, có khi ôm “bài tập” xuống ngồi làm, có khi đi theo đứa nào đó trong team xuống mua cho cả team. Mấy bạn nhân viên ở đó nhớ mặt, nhớ tên, nhớ luôn sở thích của mình. Thậm chí có lần mình order ly green tea latte không đường mà bị ngọt quá, hôm sau khi quay lại order green tea latter, mình chỉ dặn kĩ “không đường nha em, hôm qua ly của chị ngọt quá chị uống ko nổi luôn”, vậy là mấy bạn bảo vậy ly này em làm free để đền chị ly hôm qua.

Mới hôm trước ghé 1 Starbucks khác gần nhà thờ Đức Bà, định mời mấy bạn agency của mình thử Starbucks Reserve mà nhân viên bảo quầy lại đang bận rồi chị ơi, chị lên lầu ngồi dùm em nha, vẫn order được Reserve chị ạ. Mình bảo vậy thôi để chị đi chỗ khác, chứ vào đây là cố tình muốn ngồi quầy Reserve xem các bạn pha chế cafe. Bạn nhân viên chốt 1 câu “chị ơi thôi đã bước chân vào đây rồi thì ngồi đây luôn đi, đi đâu khác chi cho mắc công vậy nè!”, làm cả đám mềm lòng không bỏ đi được.

Bởi vậy mà luôn là fan của Starbucks, dù mình biết là mình đang uống thương hiệu chứ không hẳn đang uống những ly cafe cực ngon! Mình đoán rằng đây chính là những điều bí ẩn đằng sau marketing mà ngay cả mình là dân trong nghề nhưng vẫn bị “dụ dỗ”.

Tiếng Anh

img_2961

Chuyện học tiếng Anh chưa khi nào hết “hot” ở Việt Nam cả. Thời mình thì lớp 6 mới bắt đầu học tiếng Anh, trong khi mấy em nhỏ bây giờ 3 tuổi đã bắt đầu học tiếng Anh rồi. Một người bạn của mình, tạm gọi là bạn A, người Việt 100% nhưng đã học hành và sinh sống ở Úc hơn chục năm, có chồng cũng là người Việt 100% và có 2 em bé sinh ra ở Úc và không biết nói tiếng Việt. Bạn mình hơi buồn vì tụi nhỏ về Việt nam chơi không giao tiếp được với ông bà nội ngoại và anh em họ hàng, nhưng bà ngoại tụi nhỏ thì rất tự hào, gặp mình hay khoe là con ơi tụi nhỏ giỏi tiếng anh lắm. Kể vậy để minh họa người mình “cuồng” tiếng anh cỡ nào, và nói chuẩn tiếng Anh chính là ước mơ của bất cứ ai theo học thứ tiếng này (cũng như các bậc phụ huynh).

Gần đây, báo chí và Netizen Việt phải nói là dậy sóng vì một clip của 1 bạn người Mỹ thẳng thừng chê điểm yếu về cách phát âm của một số người dạy tiếng Anh ở một vài trung tâm tiếng Anh tại Việt Nam. Không phủ nhận rằng điểm yếu của đa số người học tiếng anh ở Việt nam là nghe và nói (còn đọc và viết thì ổn hơn); bản thân mình cũng không ngoại lệ. Cũng không phủ nhận rằng để giao tiếp hiệu quả bằng tiếng Anh thì kĩ năng phát âm là quan trọng – dĩ nhiên các kĩ năng khác cũng quan trọng không kém. Rèn luyện kĩ năng nói, nghe, đọc và viết sẽ là hành trình “học, học nữa, học mãi” chứ không thể có điểm dừng, đặc biệt khi mình không sống ở quốc gia nói tiếng Anh và không có năng khiếu ngoại ngữ.

Thế nhưng nói đi thì cũng phải nói lại. Không phải là cứ người Việt 100% (sinh ra và lớn lên ở Việt nam) thì không thể giỏi tiếng anh. Nhưng cũng không phải cứ giỏi tiếng Anh là cần phát âm như người bản xứ, nói nghe đọc viết như người bản xứ. Có nhiều âm tiết của tiếng Anh không có trong cách phát âm của người Việt (cũng như nhiều nước khác), cho nên không thể đòi hỏi người non-native phát âm chính xác như người native. Đó là chưa kể cách suy nghĩ và tư duy khác nhau, văn hoá khác nhau, dẫn đến cách nói, viết, dùng từ cũng khác nhau. Cũng tương tự như tiếng Việt mình thôi, từ vựng chính thống đã có nhiều cách nói, lại thêm từ địa phương; thì tiếng Anh cũng thế, đâu phải ai cũng là người London, New York – họ có thể đến từ bất cứ vùng miền nào của các nước nói tiếng Anh và cách nói, cách dùng từ của họ rất khác nhau.

Cách đây vài năm, sếp mình, người Anh chánh hiệu và tốt nghiệp Master từ ĐH Cambridge, cho tụi mình coi bản PDP (personal development Phan) của ảnh, phần “development area” có ghi: cần đơn giản hoá cách giao tiếp bằng tiếng Anh với nhân viên bản địa. Cách đây vài hôm, sếp mình, cũng vốn là dân sinh ra và lớn lên ở xứ nói tiếng Anh, sau khi gặp các bạn truyền thông ở Việt nam thì bị kêu ca là dùng từ ngữ câu cú phức tạp quá dịch không nổi. Mình đã phải nhắn cho sếp là làm ơn dùng ngôn ngữ đơn giản nhất có thể để ai cũng hiểu được và sếp mình cũng đồng ý.

Rốt cuộc ngôn ngữ là để giao tiếp, không phải để hơn thua ai giỏi hơn. Ráng dùng ngôn ngữ của người ta cho chuẩn nhưng cũng không có nghĩa là phải tự ti khi mình chưa được tròn vành rõ chữ. Miễn là mình luôn nỗ lực và chân thành, sẽ chẳng có người bản xứ nào chê cười mình hết.

Being in the present moment

img_0489Mình thường không sống cho hiện tại mà lúc nào cũng nghĩ về quá khứ hoặc tương lai. Đó là lý do tâm mình lúc nào cũng bận rộn, lo lắng. Mình được dạy muốn hạnh phúc thì phải sống trong hiện tại, phải tỉnh thức, chánh niệm, nhưng cái này nói dễ hơn làm.

Mình nghĩ muốn biết being in the present moment là gì thì cứ quan sát con mèo lúc nó đang liếm lông! Sẽ thấy lúc đó giống như không có chuyện gì khác là quan trọng đối với con mèo ngoài cái mớ lông của nó hết! Nó liếm rất kĩ, từng chút từng chút một và không vội vã, có khi gần nửa tiếng đồng hồ!

Có khi nào mỗi chúng ta dành nửa tiếng đồng hồ mỗi ngày để chăm sóc thân tâm của mình thiệt tỉ mỉ, chăm chút và tận tình như cách con mèo liếm bộ lông của nó mỗi ngày?

Ái ngữ

img_0740Một trong những điều mình rất dở và ráng tập (mãi vẫn chưa được) là ái ngữ và lắng nghe. Deep listening và loving speech là một trong 5 mindfulness practice để có 1 cuộc sống an lạc, theo lý thuyết của đạo Phật!

Sáng nay mình ghé ngang một chỗ bán dừa tươi ở lề đường, nghe chị bán dừa nói với anh chồng: “Ba ơi qua bên kia đứng đi!”, tự nhiên thấy trái dừa mình uống như ngọt hơn hẳn! Sau lưng anh chị là đứa nhỏ đang ngồi chơi, chắc là con trai của họ! Uống xong trái dừa mình trả tiền, nghe giọng chị đó ngọt lịm: “Dạ em cám ơn chị!”

Trời ơi, cuộc sống quá dễ thương vì những người như thế này!

28 may 2017

Ngày bình yên…

ImageBuổi sáng thứ 7 không ngủ nướng như đã từng (trong suốt rất nhiều năm, cho tới cách đây hơn tháng)… Hôm qua đã chạy 1 chút nên hôm nay chỉ đi bộ và thở, quan trọng là dậy sớm để giữ thói quen thức sớm ngủ sớm mỗi ngày. 6 giờ rưỡi ra khỏi nhà – hơi muộn hơn ngày thường 1 chút, đi bộ vài vòng quanh Hồ bán nguyệt rồi về nhà, quậy bột làm pancake ăn với mật ong và cafe pha phin, tráng miệng với dưa hấu rồi đi tập 1 tiếng Yoga, môn mình khoái nhất trong các “trò” bơi, đạp xe, chạy bộ. Lớp xong thì gần giữa trưa, nắng chang chang nhưng chạy xe trên đường NKKN lại rất thích vì nhiều cây xanh, lại vừa tập xong nên mồ hôi ra rất mát 🙂 Ghé qua Taka có 1 chút việc, sẵn tiện lựa thêm được mấy món quần áo để tập yoga và chạy bộ – sướng 🙂 Về nhà nồi cơm đậu đen đã chín thơm nứt mũi, nồi sườn đã kho sẵn từ buổi sáng, luộc thêm dĩa rau nhãn lồng thế là thành bữa cơm cực kì healthy!!!

Giờ thì đi dọn dẹp cái vườn ngoài ban công. Sẽ bỏ bớt 1 vài cây – hơi tiếc, nhưng đành phải ưu tiên chỗ cho thêm vài món rau vậy!!!

Ngày cứ vậy mà trôi qua trong bình yên. Mỗi lúc hít thở lại nhớ lời dạy của thầy TNH “hít vào tâm tĩnh lặng, thở ra miệng mỉm cười, an trú trong hiện tại, phút giây đẹp tuyệt vời!”

Cuộc đời này mong manh lắm…

Image Sau 1 nghi ngờ (cảm ơn trời là sai) của bác sĩ về bệnh trạng của mẹ, theo sau là 4 ngày trọn vẹn ở trong bệnh viện chăm mẹ thì mình bắt đầu biết sợ. Một nỗi sợ thực sự, như một cơn chấn động tâm lý nhẹ – đến độ mình phải ngay lập tức đi mua cuốn Fear của thầy Thích Nhất Hạnh về đọc. Quyển sách mình đọc vẫn chưa hết, và những nỗi sợ vẫn lảng vãng ở đâu đó…

Nhưng “cú” chấn động này giúp cho mình thấy quý trọng cuộc sống nhiều hơn nữa! Và nó giúp mình trở nên nhẹ nhàng hơn mỗi ngày – cười nhiều hơn, nói cảm ơn nhiều hơn, giảm thiểu cáu giận và hạn chế tranh cãi.

Và mỗi ngày trôi qua cũng nhẹ nhàng hơn, mọi thứ cũng trở nên dễ chịu và đáng yêu hơn!!!

Cuộc đời này mong manh lắm, nên chúng ta hãy luôn dịu dàng với nhau nhé!

Morning Walk

Morning Walk

Buổi sáng ở Phú Mỹ Hưng lúc nào cũng đẹp, bất kể là ngày nắng hay ngày mưa. Chỉ có điều làm sao để thắng được cái tính ì cố hữu trong mình mà trèo ra khỏi giường rồi xỏ đôi giày vô ào ra đường.

Đó là những buổi sáng mùa hè, hoa điệp vàng rụng đầy những con đường, hoa ngô đồng đỏ rực trên nền trời xanh, hoa sen nở bung trong những con kênh nhỏ giữa công viên, và vô số các thể loại hoa dọc đường đi.

Bắt đầu 1 thói quen mới bao giờ cũng khó, và giữ gìn những thói quen tốt xem ra không dễ như mình vẫn tưởng. Dậy sớm mỗi ngày luôn là một thử thách, nhưng phần thưởng thì vô giá… Đã quá lâu rồi, với đủ mọi lí do khác nhau để biện hộ, mình đã bỏ quên sức khỏe, bỏ quên chánh niệm, bỏ quên hiện tại… Đến lúc mình cần phải sống chứ ko chỉ là cần phải tồn tại… Cần phải hít thở trọn vẹn sự trong lành của sớm mai, với đầy đủ những sắc màu của thiên nhiên và tiếng những con chim hót dọc đường mình chạy qua, cũng như tận hưởng sự đồng hành của người bạn vẫn kiên nhẫn kéo mình ra khỏi nhà vào mỗi buổi sáng!

Yoga và cuộc sống giống nhau ở chỗ nào?

Image1. Yoga tập trung nhiều vào hơi thở. Cho nên điều quan trọng hơn  với những người mới tập là giữ hơi thở đều, rồi sau đó mới là tập đúng từng tư thế (pose). Cứ chú ý thở đều trước đã, rồi chỉnh tư thế sau. Càng thở đều thì tập càng ít mệt, dần dần quen thì sẽ tự có ý thức chỉnh cơ thể về tư thế đúng, càng quen thì sẽ càng dễ thực hiện những tư thế tưởng-chừng-như-là-khó ví dụ như side blank, star pose, bridge hoặc wheel pose. Cái này cũng giống như trong cuộc sống, cứ làm tốt những điều cơ bản nhất, rồi mỗi ngày một chút mình bước lên những mức khó hơn. Chẳng có ai biết chạy trước khi biết đi – cho nên hãy là một người executive/ assistant thiệt giỏi trước khi bước lên làm một manager/ director giỏi. Dĩ nhiên manager/ director thì ko nhất thiết phải biết hết execution details hoặc paper work mà quan trọng hơn là leadership skills; nhưng việc đi lên từ những nấc thang thấp nhất sẽ tạo ra một là sự khiêm tốn, hai là sự thấu hiểu, và ba là sự trân trọng những nỗ lực của cấp dưới. Và cũng như trong yoga, điều quan trọng trong cuộc sống và trong công việc là lúc nào cũng phải nhớ giữ hơi thở. Có thở đều thì thân mới đủ khỏe và tâm mới đủ tĩnh để sống và làm việc.

2. Tự học và tập yoga 1 mình cũng tốt, nhưng nếu có giáo viên thì họ sẽ hướng dẫn mình tập đúng và tập hiệu quả từ những động tác cơ bản nhất – vì cái gì cũng vậy, có những cái trick nhỏ mà nếu bắt được nó mình sẽ làm dễ dàng hơn, cũng như giáo viên sẽ là người có thể nhắc/ giúp mình mỗi ngày đi xa hơn 1 chút, làm cho mình có thể chạm tới những giới hạn mới của bản thân mình. Trong cuộc sống cũng vậy, mình cần một người ở bên cạnh, có thể là người thân, bạn bè, là người yêu, bạn đời, hoặc một người đỡ đầu, cũng có thể là sếp – để giúp đưa ra những định hướng cơ bản cho mình, gợi ý cho mình vài cái trick nhỏ để mình làm việc nhanh và hiệu quả hơn, cũng như đặt ra những giới hạn mới cho mình thử, giúp mình phát huy, tiết chế những điểm mạnh, yếu của mình.

3. Có những chuỗi động tác yoga liên tục và dài hơi, nếu mình cứ liên tục thở dốc hoặc căng người ra đối phó với những chuỗi động tác đó thì mình sẽ rất mệt và việc tập cũng ko đem lại hiệu quả nhiều. Tốt nhất là cứ tập từ từ, vừa tập vừa thở, mệt thì dừng lại nghỉ ngơi và tiếp tục thở đều, rồi tiếp tục tập. Trong công việc và cuộc sống cũng vậy, có những mùa cao điểm mình phải làm việc nhiều – cứ tiếp tục vừa làm vừa thở, nếu mệt quá cứ cho phép mình nghỉ một vài ngày, công ty ko thể sập tiệm nếu thiếu mình vài ngày, trái đất cũng ko ngừng quay nếu mình dừng làm việc vài ngày. Cứ ăn uống ngủ nghỉ cho khỏe rồi lại tiếp tục sống, làm việc, cống hiến!

4. Tập yoga có nhiều động tác tưởng dễ nhưng lại ko dễ, nhất là mấy động tác cần giữ thăng bằng, hoặc gồng cứng cơ bụng, hoặc chỉ dùng 2 tay. Thành ra ngoài việc thở, nắm kĩ thuật cơ bản, tập trung (cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng) thì cũng cần biết chấp nhận thất bại. Mất thăng bằng dẫn đến phải thoát ra khỏi pose giữa chừng, hoặc bị té là chuyện bình thường, quan trọng là sau đó mình học được gì, và tiếp tục tập lại để mỗi ngày mình một quen hơn với những động tác đó. Trong công việc cũng vậy, “ai nên khôn mà không khốn một lần”, nên cứ nếu sợ thất bại thì mình sẽ chẳng thể nào khôn lên được. Có chăng thì chỉ nên kiếm những người đã có nhiều “sẹo” nhờ người ta chia sẻ cách để mình “hứng” ít “sẹo” nhất.

5. Những động tác cơ bản của Yoga như là downward facing dog hoặc warrior 1-2 là những động tác người tập dễ “coi thường” nhất. Trên thực tế, ko chỉ riêng với các động tác này mà với mọi động tác, ngoài việc chú ý tập đúng và thở đều thì nếu mình có ý thức cao về những pose mình đang thực hiện cũng như “feel” được tác động của những pose đó lên cơ thể mình, đồng thời chủ động tìm cách khám phá những cách khác nhau mà 1 pose có thể tác động lên cơ thể của mình – nghĩa là mình tập cho mình, tập để mình “feel something on the body” và “from the inside” chứ ko phải chỉ đúng động tác như nhìn từ bên ngoài, thì tác động của Yoga mới thực sự hiệu quả và bản thân mình thực sự cảm nhận được sự hiệu quả đó. Mỗi cái rướn tay, mỗi cái căng giãn đầu gối, mỗi cái chuyển hướng của ánh mắt đều có một tác dụng. Trong công việc và cuôc sống cũng vậy, nếu mình làm mọi việc như là làm cho mình, chứ ko phải là “làm dùm”, “làm thuê”, thì chắc chắc kết quả sẽ luôn tuyệt vời. Bởi cái quan trọng là cảm giác của mình, là cái kết quả thực sự, chứ ko phải là kết quả nhìn từ bên ngoài!!!

Và một điều quan trọng nữa, mọi người chúng ta đều lớn lên từ những đứa trẻ. Thế nhưng khi già đi chúng ta lại quên mất 2 tư thế cực an toàn và khỏe khoắn mà chúng ta vẫn làm khi chưa biết gì: child pose và happy baby. Hãy cuộn tròn lại và duỗi tay như một đứa trẻ nằm trong bụng mẹ, hoặc hãy nằm ngửa ra với 2 tay nắm lấy 2 chân như một đứa con nít nhỏ – dĩ nhiên là vẩn thở đều – bạn sẽ thấy mọi mệt mỏi tan đi rất nhanh! Muốn sáng tạo, hãy nghĩ như những đứa trẻ con! Muốn thư giãn, hãy làm những động tác mà trẻ con vẫn hay làm!

8-3 và những chuyện nhỏ có và không liên quan

1484113_10152333860391694_858238451_nChuyện 1: Mình bình thường ko thích những ngày lễ lạc, kiểu như 14/2 rồi 8/3, 20/10. Mình nghĩ rằng nếu phải chờ tới những ngày cụ thể như vậy người ta mới quan tâm nhau, tặng quà nhau và (hy vọng là) yêu thương nhau thì quả thật thế giới này buồn quá! Mình thích những món quà ko có lí do, nhưng cái hôn mỗi ngày, và những bữa ăn đặc biệt ko nhân một dịp gì cả!!! Vậy nên với ngày 8-3 năm nay, khi các chị em trong công ty í ới nhau rủ mặc áo dài thì mình rất thờ ơ – cho dù trước đó 2 tuần, tụi mình là ko vì 1 lí do gì rủ nhau mặc áo dài đi làm! Còn với cánh đàn ông, có vẻ 8-3 là 1 lí do lớn để các anh hẹn hò (ra vẻ bí mật) làm vài chuyện đặc biệt – và mình đồ rằng họ đã rất vui vẻ với những “kế hoạch bí mật” đó. Ví dụ như chưa bao giờ mình thấy mấy ổng đi làm mặc đồng phục dễ thương như vậy, ai cũng áo sơ mi trắng thắt nơ đen; chưa bao giờ mình thấy mấy ổng cười nhiều như vậy, sáng sớm đứng ngay cửa thang máy cầm bông hồng và chocolate sẵn, cứ thấy nàng nào bước ra khỏi thang là nhào vô tặng quà, ôm thắm thiết, chụp hình… nàng nào bị giật mình thì mấy ổng cười khoái chí. Thành ra mình nghĩ mấy cái ngày lễ lộc như vậy chỉ dành cho mấy ông chứ ko dành cho các nàng – tại vì phụ nữ ngày nào cũng tràn đầy yêu thương, tràn đầy quan tâm và chia sẻ, chứ ko phải đợi tới 1 dịp nào cả.

Chuyện 2: Trong khi đi ăn tối 8-3 cùng gia đình 1 người bạn thân thì có 1 đại gia đình khác (chắc phải 2-3 thế hệ) lục tục kéo vào bàn bên cạnh. Người đại diện gia đình đứng ra sắp xếp bàn, gọi món ăn, vv… là một phụ nữ chừng 40, trông cũng khá đẹp. Mình nghĩ đây là 1 người khá quyền lực, thông qua cách người đó giao tiếp với các phục vụ trong quán. Nếu quả thật đó là cách người đó muốn nói với mọi người xung quanh rằng tui đây rất quyền lực (hoặc giàu có, thành đạt) thì người đó đã thành công. Chỉ có điều mình ko biết rằng ngừoi đó và cả đại gia đình đó đã có 1 bữa ăn tối 8-3 vui vẻ không, khi mà từ khi bước chân vào quán tới giữa bữa, chẳng thể thấy được 1 nụ cười – chỉ thấy một khuôn mặt đanh thép và những lời ra lệnh lạnh tanh cho các bạn nhân viên trong quán – cũng là những phụ nữ!

Chuyện 3: Mình có 1 người bạn thân rất thành công, ít nhất là theo định nghĩa về thành công của những người đang làm thuê trong lĩnh vực FMCG: bằng đại học Nga, bằng cao học Úc (cả 2 bằng đều có học bổng toàn phần), có vài năm làm việc ở nước ngoài, là một trong những người đầu tiên của VN có chứng chỉ CFA Level 3, có một công việc khá hấp dẫn trong lĩnh vực tài chính (cho đến bây giờ vẫn là một trong những lĩnh vực hấp dẫn ở VN), có 2 căn chung cư ở SG, ít nhất 1 căn ở HN cùng một ít cổ phiếu và một số cổ phần trong 1 cty ở HN, có 1 người vợ cũng khá có tiếng trong lĩnh vực của chị ấy, cùng 2 đứa con gái đã vào cấp 1. Cách đây vài năm, sau khi có được CFA, bạn mình đã giành được 1 vị trí khá tốt ở 1 cty tài chính lớn ở SG – thế nhưng sau 2 năm làm việc và sau khi đã mua được 2 căn chung cư ở đây, bạn mình vẫn phải khăn gói trở ra HN, vì chị vợ nhất quyết ko chịu vào SG sinh sống – cho dù sau khi về HN thì bạn mình đã phải thất nghiệp 1 thời gian khá dài (vì thị trường tài chính lúc đó đang bắt đầu khủng hoảng). Bây giờ bạn mình đã đi làm lại, dù vẫn là trong lĩnh vực tài chính nhưng không phải mảng chuyên môn mà bạn mình 100% thích. Theo lời bạn mình thì lĩnh vực tài chính ở HN vẫn ko thể nào sôi động như ở SG, và bạn mình vẫn thích vào SG sống, làm việc – nhưng ko thể vào được vì chị vợ vẫn chưa có ý định rời HN. Cái làm mình thấy hơi ko cam lòng cho người bạn của mình là nghề nghiệp và danh tiếng đang có của chị vợ ấy dư sức để chị có thể xin việc ở bất cứ nơi nào, thậm chí khi ko chỗ nào nhận chị ấy thì chị vẫn có thể sống và làm việc tốt – chỉ cần 1 cái máy tính và internet. Mình tình cờ nghe nói chị ấy nhất quyết ko vào SG là vì đã được cơ quan quy hoạch cho 1 cái ghế cao nhất nhì trong thời gian tới!

Thời còn đi học (tới tận lúc học đại học), mình vẫn nghĩ rằng sau này nhất định mình sẽ học lên tới PhD. Lúc đã ra đi làm được vài năm, mình vẫn nghĩ sau 10-15 gì đó, mình phải trèo lên được 1 cái ghế director nào đó. Với tư cách là 1 phụ nữ, mình tin và ủng hộ mọi người phụ nữ theo đến tận cùng con đường học vấn, và càng ủng hộ họ vươn lên những vị trí cao nhất trong công việc. Riêng đối với mình, sau hơn 9 năm đi làm và gần 20 năm đi học, mình cảm thấy sự nghiệp đèn sách thế là tạm đủ – trừ những khóa training ngắn hạn mà mình sẽ ko bao giờ từ chối, và trừ khi mình được nhận vào học 1 bằng tâm lý học, môn học mình muốn được học nhất ở thời điểm hiện tại; còn ước mơ trèo cao trong công việc có vẻ đã bớt tham vọng hơn trước, phần vì mình biết khả năng của mình, phần vì mình biết cái chức danh ko nói lên được gì cả, vậy nên mình cứ từ từ mà đi. Từ từ mà đi chứ ko dừng lại vì mình còn độc thân, còn một con đường dài ở phía trước, và dĩ nhiên là mình còn khả năng “cày”, để kiếm tiền và để phát triển bản thân. Nếu ngày mai may mắn mình có được 1 ông chồng có công việc tốt, có thu nhập khá, có nền tảng vững vàng cho một “ngôi nhà và những đứa trẻ”, mình sẵn sàng lùi lại một chút. Không phải vì mình cho rằng chuyện chống cột chống kèo trong nhà là của đàn ông còn chuyện giữ cái bếp đỏ lửa là chuyện đàn bà. Không phải vì mình cho rằng đàn bà là phải nấp bóng tùng quân, còn đàn ông là phải xông pha trận mạc. Chỉ đơn giản vì mình cũng rất thích cái bếp, thích mày mò nấu nấu nướng nướng; và quan trọng hơn, mình đã từng có 1 tuổi thơ tự lập với nhiều nỗi lo sợ của trẻ con và những khủng hoảng “ko hề nhẹ”, vì vậy mình hy vọng một cuộc sống cân bằng hơn giữa công việc và gia đình sẽ tốt cho cả mình, con mình và gia đình mình. Nếu chồng mình có một nghề đúng theo niềm đam mê và những nỗ lực đã bỏ ra  để theo đuổi cái nghề đó, ở một thành phố với khí hậu ấm áp quanh năm; nếu chồng mình đã kiếm xong được “một ngôi nhà” 120m2 với 3 phòng ngủ trong một khu dân cư hiện đại nhất nhì VN để cho mình và “những đứa trẻ” chui ra vui vô; nếu mình có thể làm việc chỉ với cái máy tính và internet, thì trời ơi làm sao mình lại không thể “tòng phu”???

Đám giỗ – Entry noted on 29 July 2013

20130729-174922.jpg Từ lâu rồi mình không còn khái niệm “ăn đám giỗ”, khi đám giỗ bây giờ quá đơn giản so với hồi mình còn nhỏ. Không biết phải đổ lỗi cho ai! Không phải cho những người phụ nữ trong gia đình, vì theo mình thì càng đơn giản càng tốt cho họ – bà nội, bà ngoại và mẹ mình, mỗi năm phải nhớ và phải chuẩn bị mâm cơm cúng hơn chục cái đám giỗ! Không phải cho “hiện đại”, bởi nếu không có hiện đại hóa thì những người phụ nữ trong nhà mình sẽ phải làm tất tần tất mọi thứ trong nhà bằng tay: giặt đồ tay chứ ko phải máy giặt, chẻ củi nấu bếp chứ ko phải bếp ga & nồi cơm điện… Chỉ có điều mình vẫn tiếc những cái đám giỗ của hồi nhỏ, là những ngày hội gia đình đúng nghĩa. Dòng họ, hàng xóm… tất tần tật tụ tập về… mỗi người một việc, từ làm heo, gà, vịt tới gói bánh tét bánh ít, cuốn gỏi làm chả. Mọi thứ đều là home-made, đều là organic. Bây giờ, không phải là ngoài chợ có sẵn mọi thứ, nhưng mọi việc dễ dàng hơn xưa nhiều… nhưng con cháu, hàng xóm thì ko còn về đông đủ như ngày xưa nữa. Hồi nhỏ mình cũng đã từng trách chú mình vì sao đám giỗ ông nội ko về, nhưng bây giờ ra đời đi làm thì mình ko còn câu hỏi đó nữa. Bằng cách này hay cách khác, xã hội đã dần lôi đám con cháu xa hơn với gia đình, với các nghi thức tâm linh như đám giỗ.

Vậy mà hôm bữa đám giỗ ông ngoại, làm sao đó mà dì Út mình đã nấu được nồi xôi này. Bắp non còn nguyên trái đem về bào. Mình đi mua 1 cái dao bào mới, kiểu dao bào rèn chứ ko phải dao bào công nghiệp, bén ngót, vuốt trái bắp có lệch tay 1 chút mà đi hết 1 góc đầu ngón tay của mình – vậy mà vẫn thấy sướng, vì lâu lắm mới được thấy 1 món home-cooked & authentic như vậy trong đám giỗ. Nước cốt dừa béo ngậy. Nồi xôi nóng ngun ngút khói, trải trên lớp lá chuối xanh ngắt. Đến độ mình đang ăn low-carb mà ko kiềm lòng được, phải rọc thêm một mớ lá chuối gói 1 nắm đem về SG hít hà!!!

Gốc rễ coi vậy chứ khó đứt lắm. Ký ức những thứ quà quê coi xa xôi vậy chứ mà còn theo mình cả đời!!!

Chữ Duyên – Entry noted on 30 April 2013

photongày hôm nay khi free up tủ quần áo, mình đã remove đi khoảng 1 chục bộ vừa váy vừa áo vừa quần màu trắng, những món đồ mà gần 2 năm nay mình không mặc tới dù vẫn nhìn thấy tụi nó mỗi ngày. nhớ cái thời mình điên cuồng vì đồ trắng – chả phải vì philosophy ngây thơ trong trắng gì cả, chỉ đơn giản vì thấy nó đẹp!!! rồi dần dà, vì nhiều lí do khác nhau, tủ quần áo của mình có nhiều màu tối hơn, nhiều nhất là đen, nâu (khi nào muốn “chơi nổi” thì đỏ, cam, bông đủ màu). chẳng thể giải thích được lí do cụ thể vì sao. chỉ thấy những bộ đồ màu trắng ko còn hợp cảnh hợp người hợp tình hợp tâm trạng hằng ngày với mình nữa. dù thực sự ngày hôm nay khi nhìn lại, mình vẫn thấy những cái váy, áo kia rất đẹp – thành ra việc remove tụi nó ra khỏi tủ quần áo của mình là 1 điều cực kì dũng cảm! ………… mình nghiệm ra rằng, cho dù trải qua nhiều năm với bao nhiêu điều xảy ra trong cuộc sống, bản chất/ sở thích của con người ta khó mà thay đổi. chỉ có điều con người ta có thể nhìn nhận và hành xử khác đi với cùng 1 sự việc, do những kinh nghiệm mà người ta tích lũy được trong cuộc sống, dù là chủ ý hay vô thức!!! và vì vậy, nếu như có việc 2 con người đã từng lớn lên cùng với nhau suốt tuổi thơ, đã từng cùng nhìn nhận/ hành xử khá giống nhau trước nhiều sự việc, nhưng bây giờ lại không thể có được 1 cuộc đối thoại suôn sẻ, thì cũng không có gì lạ. chẳng phải do ai thay lòng đổi dạ, mà chỉ đơn giản là vì mỗi người đã có những cuộc sống & môi trường xung quanh rất riêng và rất khác nhau, và việc gì cũng cần thời gian, huống gì là việc warm up sau 1 thời gian quá dài, dài gần nửa cuộc đời đã đi qua của mỗi người!!! quan trọng hơn nữa, miễn cưỡng thì khó mà có hạnh phúc! vậy nên thỉnh thoảng cũng phải chừa chỗ cho chữ “duyên”. còn duyên thì lo gì mà chả lại gặp nhau; chứ hết duyên rồi thì có cố mấy e là cũng khó!!!

Dalat ngày áp thấp – Entry noted on 2 July 2012

dalatCũng vì cơn áp thấp ở đâu đó mà ĐL hai hôm nay cũng ẩm ương mưa mưa nắng nắng. Mưa không to, lúc thì ào qua 1 trận như mưa SG, lúc thì lất phất như mưa phùn – không mặc áo thì ướt, mà mặc áo vào thì cũng chả bõ công! Nắng thì lúc vàng lúc xám, không phải chói chang thẳng từ trên đầu, bầu trời nhờ nhờ những mảng mây xám, chẳng mấy khi thấy được 1 mẩu màu xanh. Vậy nên mình có good excuse để hoặc chui vào ks ngủ vùi (như cả ngày hôm qua), hoặc ngồi đồng ở cafe đọc sách, nghe nhạc, surf net (như cả ngày hôm nay). Thấy thiệt là bình yên lắm. Lạ một điều là những lúc như vậy, mình thèm 2 công việc cực kì mâu thuẫn nhau: 1 là travel writer và 2 là chủ một cafe + craft boutique. Mình mơ 1 lúc nào đó mình có thể tự do đi đến những nơi mình muốn, viết về những nơi đó và về những điều mình thích. Chỉ cần 1 cái máy ảnh và những cuốn sách. Mình cũng mơ 1 cái boutique nhỏ nơi mình chỉ bán những ly cafe đen sánh, những ly trà đặc quánh và những cái bánh mình tự nướng. Ngoài thời gian pha nước, làm bánh thì mình sẽ đan len, đọc sách và chơi đàn. Đó, ultimate dream của mình chỉ đơn giản vậy, mà sao bơi hoài ko tới!!!!

Từ đám đông nhìn lên trên cao (*) – Entry noted on Sunday, 18 March 2012

(*) tựa chỉ ăn theo từ 1 cuốn sách đang lùm xùm, chứ nội dung thì không liên quan 

Tưởng tượng nhé, bạn là dân văn phòng, ngày không dưới 10 tiếng quanh đi quẩn lại chỉ có những chuyện sau:

– dán mặt vào màn hình máy tính để giải quyết emails (chưa bao giờ dưới 20 cái mỗi ngày), làm launch plan, pr plan, event plan, và ti tỉ các loại bài tập với những cái tên từ kêu canh cách như come up some strategies, đến yểu xìu như prepare documents for coming audit

– áp tai vào di động hoặc máy bàn để cãi nhau với các thể loại agency và phòng ban liên quan

– đi họp, đi gặp khách hàng, đi thăm thị trường

– đi công tác, có chuyến kéo dài từ sáng CN tuần này sang khuya thứ 7 tuần tiếp theo, cũng có chuyến chưa đây 24 tiếng tính từ khi bước lên taxi ra sân bay tới khi taxi đậu cái kịch trước cửa chung cư!

 

Mỗi buổi sáng, bạn ngồi xe máy hơn 10km từ nhà tới văn phòng, trên đường đi có những đoạn xe nhích từng chút vì lí-do-mà-ai-cũng-biết-là-lí-do-gì. 

Mỗi buổi tối, bạn ngồi xe máy qua từng ấy quãng đường về nhà. Nếu hôm nào bạn về thẳng nhà thì thật là may, vì cái giấc 9-10g đêm chẳng còn nhiều người ngoài đường lắm để kẹt xe. Nếu hôm nào bạn có việc đi đâu đó ngang các mạch đường chính (CMT8, Điện Biên Phủ, Hoàng Văn Thụ…) thì xin chúc mừng, bạn đã được trải nghiệm mê hồn trận. Hàng ngàn chiếc xe chen nhau trên vài cây số, từng chút từng chút một, khói phun phì phì, còi xe kêu ì ì, và mồm mũi bạn thở khì khì… Còn nếu hôm nào bạn gặp phải mưa lớn thì coi như bạn trúng số lớn, dù là bạn nháo nhào đâm thẳng về nhà chứ ko đi dọc đi ngang. Đoạn đường Hoàng Diệu chẳng hạn, nước ngập hơn nửa bánh xe, xe tải xe máy chen chúc nhau nhích từng chút một. Đoạn đường Nguyễn Hữu Thọ chẳng hạn, nước ngập 1/3 bánh xe, nghe tưởng ko có gì nghiêm trọng, nhưng thử có 1 chiếc taxi hoặc 1 đứa hung-thần-xe-máy chạy ngang mà xem, bạn sẽ được tắm “nước đường” miễn phí từ đầu tới chân 

Mỗi tháng, bạn ngậm ngùi tiễn một cơ số lương vào thuế thu nhập, khoảng hơn gấp đôi số thuế thu nhập vào nhà băng, với mức lãi suất phi mã ngang ngửa mức lạm phát. Cũng với ngần ấy tần suất, giá xăng nhích dần dần, tới khi bạn giật mình nhìn lại thì 100k của bạn chỉ đủ hơn 1 nửa bình xăng. 

Vậy mà… 

– bạn ko thể và cũng ko biết than chuyện kẹt xe kẹt đường với ai, vì ai cũng đang suffer như mình 

– bạn cũng ko thể cất tiếng chửi những đứa chạy xe tạt nước lên người mình, vì bạn ko muốn bị những đứa đó “tặng” không cho những tai bay vạ gió 

– bạn càng ko thể cất than thở về sự bi quan của mình với tình hình vĩ mô của Vn rồi sẽ ra sao (than thở với tư cách 1 công dân thực hiện đầy đủ nghĩa vụ đóng thuế, với tư cách 1 người có thu nhập – được claimed là – hàng 75th percentile của ngành FMCG mà vẫn phải chật vật xoay xở với nhu cầu Ở, nhu cầu thấp nhất trong tháp Maslow), vì bạn ko trả lời được câu hỏi của những người xung quanh bạn, rằng than thở thì được cái gì!!! 

[cái này cũng giống như bạn ko thể giải thích được vì sao gov officials nước người ta từ chức vì ko khai báo 1 khoản vay cá nhân trong quá khứ trong gov officials nước mình thì tự hào là giá xăng tăng như vậy là ít lắm rồi] 

Cho nên mỗi ngày bạn cứ nai lưng ra đi cày, nai lưng ra đóng thuế thu nhập, trả tiền lãi nhà băng và ngồi giữa đám đông và nhìn lên trên cao!!!!

Tổng kết 2011 – Entry noted on Saturday, 4 February 2012

Bữa nay mới note được vài dòng tổng kết thì biết năm 2011 của tui ra mần răng rồi đó. Túm lại 1 cục là cày & đi hùng hục từ đầu năm tới cuối năm, đa số là work-related (và vì vậy hông có gì dzui lắm!!!). Cụ tỉ 1 chút thì là vầy: 

– Tháng 1: chơi Tết Tây chưa tròn chuyến thì tui phải bay thẳng từ BMT đi HN (trong khi “giang hồ gang” của tui vẫn còn dzung dzăng dzung dzẻ ở Chu Yang Sin, hic…), cũng trong tháng đó tui lập kỉ lục 3 miền trong chỉ hơn 1 ngày: 5pm lên xe đi Cần thơ, 8am hôm sau họp tới 11am rồi leo thẳng lên xe, về tới SG 2.30pm phi thẳng luôn vào meeting room, 4.30pm xong phi thẳng ra TSN đi ĐN, tối đó tới ĐN thì ra thẳng nhà hàng “tiếp chiêu” mấy anh Sales :(( 

– Tháng 2: ko được đi chơi Tết, thậm chí phải ôm laptop trong 3 ngày Tết vì có 1 cái Gold launch đúng ngày mùng 6 Tết. Đau nhất là trong thời gian đó “giang hồ gang” đang vi vu Sapa :(( 

– Tháng 3: mỗi ngày chạy như dzịt giữa cty, nhà cũ, nhà mới. Cực vậy chứ vì là non-work nên dzui :)) 

– Tháng 4: có 1 chuyến đi Mũi Kê Gà bằng xe máy (6am xuất phát từ sg mà tới 6pm mới check in được ks ở Mũi Kê Gà, chả biết đi kiểu gì!!!) và made 2 big move in life là dọn nhà và resign U, 1 chuyện vui và 1 chuyện buồn!!! Ngoài ra còn có 1 chuyện nhỏ nhỏ nữa là chính thức mua 1 cái oven và tập tành baking :)) 

– Tháng 5: vắt từ cuối tháng 4 qua tháng 5 là chuyến đi Y Tý, lần thứ 2 quay lại Bắc Hà, Simacai và Sapa. 

– Tháng 6: chính thức started the 3rd career in profesional life, tới giờ cũng chưa biết là whether it’s the right move :)) 

– Tháng 7: 1 chuyến đi HN for biz và 1 chuyến đi “Những nụ hôn rực rỡ” lần thứ 2; cày như trâu trong nửa tháng đầu tiên for the 1st event của new position!!! 

– Tháng 8: tuần đầu: HN, tuần thứ 2: Sing (chuyến xuất ngoại duy nhất trong năm 2011, cũng là chuyến đầu tiên của cái passport thứ 3), tuần thứ 3: lại HN, và tuần cuối cùng: lần thứ 2 biết nỗi đau mất mát người ruột thịt!!! 

– Tháng 9: had great time during National Day ở Sea Links. totally relaxed!!! cuối tháng 9 là 4 events liên tiếp trong 4 ngày cho các đại gia của SG và HN (mệt rã rời!!!) 

– Tháng 10: bị nhốt nguyên tuần đầu tiên trong KS for training, và sau đó cày như điên để bù lại các thể loại deadlines :(( 

– Tháng 11: 2 chuyến đi HN (đều for biz) 

– Tháng 12: vớt vát được 1 chuyến đi Đà Lạt. Boomed out with the biggest event of the year at work!!! Đón giao thừa 2012 ở Cà Mau :)) 

Sơ sơ là vậy! Túm lại 1 lần nữa là đã có 1 năm 2011 cực kì lu xu bu với 3 sự kiện đáng nhớ nhất: dọn nhà, chuyển cty và mất ông ngoại!!! Tử vi nói năm 2012 này sẽ cực kì thuận lợi về mọi mặt, thêm nữa năm Rồng cũng là năm tam hợp của tui. Chưa biết mọi sự thế nào, thôi thì cứ hy vọng là tử vi nói đúng :)) 

P.S: Bonus cái hình tui chụp hồi tết tây đi U Minh, lúc tự nhiên sực nhớ ra tui đã chính thức về VN được 4 năm rồi (nghĩa là giờ là bước qua năm thứ 5!!!) 

Nhân trường hợp Littlest – phần tiếp theo – Entry noted on Monday, 5 September 2011

Để rộng đường dư luận (cái ngữ này mình học theo các loại báo bây giờ :), mình share lại những gì diễn ra sau khi mình post cái note lần trước. Just FYI in case you care 🙂 

Vài ngày sau khi được bạn Hiền Pooh tag bạn Minh chủ shop, mình nhận được mail này. Email nhận được trong lúc mình đang trên xe về quê lo đám tang ông ngoại nên đã không trả lời được at soonest như thói quen mình hay có.

2011/8/22 Littlest 2010 <littlest2010></littlest2010>

Hi em,Chị là Châu – manager của Littlest Shop, chị đã add friend em trong FB rồi đó. Trước tiên, chị xin lỗi vì đến giờ mới reply email cho em được vì thường có vấn đề gì thì khách sẽ gọi điện trực tiếp hoặc feedback trên wall Littlest.Nếu sau này em có gặp vấn đề gì, em cứ gọi điện đến shop, hoặc gọi điện cho chị/Chị Minh/Chị Trâm – theo số điện thoại đựợc note trong phần info của Littest Shop để được giải quyết nhanh chóng nhé. Chứ hôm nay nếu chị Hiền không tag chị vào note của em thì chị cũng không biết về chuyện này.Cảm ơn em nhiều vì đã ủng hộ và góp ý cho Littlest trong thời gian qua. Sau đây chị sẽ giải thích từng vấn đề để em được rõ:1> Thái độ của nhân viên bán hàng.

Điều đầu tiên chị dặn nhân viên của mình là phải luôn có thái độ vui vẻ với khách hàng, dù khách có mua hàng của mình hay không.

Và bên chị cũng có chế độ thưởng/phạt rõ ràng đối với nhân viên. Em có thể cho chị biết bạn nhân viên nào đã tiếp em không, thái độ của các bạn ấy hôm đó với em thế nào, bạn nhân viên đó đã nói gì với em không.. Chị cần biết cụ thể như vậy để có thể kiểm điểm nhân viên của mình và có những điều chỉnh thích hợp, chứ chung chung như thế thì không giải quyết được tận gốc vấn đề vì chị không muốn những trường hợp tương tự xảy ra nữa.

Littlest đã hoạt động được gần một năm và cũng đã có không ít khách quen, khách cũng có review về nhân viên của shop khá tốt, nên có thể vì một vài lý do nào đó hôm em đến lại gặp sự cố, nên em cố gắng giúp chị nói rõ hơn trong vấn đề này nhé.

Bên chị rất cần những feedback của khách hàng như vầy để phục vụ tốt hơn nên cũng mong khách hàng góp ý từ những lần đầu tiên ghé shop để không xảy ra những truờng hợp đáng tiếc như vừa rồi.Một lần nữa xin lỗi em và cám ơn em rất nhiều vì đã góp ý.

2> Việc mẫu váy bị “đụng hàng”

Trước tiên chị cần làm rõ vấn đề “bị lừa” ở đây. Chị khẳng định với em hoàn toàn không có vấn đề bị lừa ở đây. Có thể chỉ là sự hiểu lầm nhỏ, nên chị sẽ giải thích như sau:Thứ nhất là về giá cả. Giá của mỗi item được bán ra phải bao gồm rất nhều yếu tố: chi phí nguyên vật liệu đầu vào cao/thấp, chi phí thiết kế, chi phí thực hiện, chi phí mặt bằng, chi phí nhân viên,… nên chị nghĩ sẽ không chính xác nếu so sánh như em nói bên dưới. Chị chỉ lấy một ví dụ đơn giản thế này, thậm chí là cùng một món hàng, giống nhau 100%, nhưng nếu được bày bán ở Vincom/Parkson và bán ở một cửa hàng bình thường, giá cũng đã chênh lệch khá nhiều.Thứ hai là về vải của sản phẩm:

Thực tế bên chị cũng không thể nào kiểm soát được 100% vấn đề này. Vì vải lên đồ hoàn toàn là vải nhập từ Nhật, Hàn – bên chị không mua vải sản xuất trong nước, đây cũng là một cách để bên chị hạn chế việc đụng hàng. Nhưng vải nhập có thể về từ hai nguồn chính là HCM và HN nên khi bạn em thấy một mẫu vải tương tự ở HN, việc này quả thật hơi khó với bên chị

Hơn nữa, để tránh tình trạng đụng hàng khi mua vải thì mình phải lấy nguyên một kiện vải lớn, nếu vậy thì giá nguyên liệu đầu vào sẽ tăng lên, dẫn đến giá thành của mỗi sản phẩm bán ra sẽ rất cao. Chị cũng biết một vài shop thời trang khác cũng đụng mẫu vải với bên chị. 

Chỉ khi nào mình là một nhãn hàng thời trang lớn, tự sản xuất vải cho riêng mình thì mới có thể kiểm soát 100% vấn đề này. Ngoài ra việc em so sánh Littlest với đồ đi may cũng không chính xác lắm. Nếu em đi may đồ, em phải tự mua vải và không thể đảm bảo là vải này không đụng hàng ở đâu, rồi em phải chọn tiệm may uy tín, đi đến tận nơi may đo, rồi đợi đến ngày thử đồ, nếu không vừa ý thì phải sửa lại nữa, trung bình mất khoảng 10 ngày hoặc hơn khi đi may đồ mà giá thì cũng không rẻ hơn so với đồ của Littlest.Chị không có ý định so sánh gì ở đây, nhưng chị muốn giải thích để em được rõ và có cái nhìn toàn diện về vấn đề hơn.

3>Vấn đề váy bị hư

Em có thể cho chị biết em đã mua chiếc váy nào không, em có thể gửi hình cho chị cũng được, theo cách em nói chị chưa hình dung được nên chưa thể giải thích cụ thể lý do cho em được nhé. 

Vấn đề em nói cần có bảng hướng dẫn cách sử dụng, bên chị cũng đang xúc tiến chuyện này, hi vọng trong thời gian tới sẽ khắc phục được vấn đề này.

Nếu tiện chị em mình có thể hẹn nhau một ngày nào đó ở shop, thuận tiện nhất cho em rồi mình giải quyết vấn đề này, chứ email qua lại thế này khó tránh khỏi những hiểu lầm không đáng có.

Đây là số dt của chị: 0902737147Một lần nữa cám ơn em đã ủng hộ và có những góp ý cho shop.

Best regards,

Chiều 23Aug, trong lúc vẫn còn đang ở quê, mình nhận được điện thoại của bạn Châu nhưng phải sorry vì ko nói chuyện được, sau đó bạn í có nhắn tin hứa sẽ gọi lại cho mình sau 3 ngày. In fact she did not. Nhưng dù sau mình cũng đã manage to get back to her như vầy:

2011/8/26 Tam Le <tamtt.le></tamtt.le>

Chào bạn,

Xin lỗi mình không trả lời điện thoại, tin nhắn và email của bạn trong mấy ngày qua vì gia đình có việc bận.

Cảm ơn bạn đã email lại cho mình, mình chỉ muốn nói ngắn gọn như thế này:

– Thứ nhất, mình đến shop không khi nào để ý các bạn nhân viên tên gì. Mà nếu mình nhớ ko lầm thì mình không thấy các bạn có đeo bảng tên. Với lại khi nói đến sự thân thiện của nhân viên, mình muốn nói đến thái độ của tất cả nhân viên có mặt ở quán, chứ không chỉ riêng bạn nhân viên “serve” mình. Và không nhất thiết nhân viên phải “nói gì”, chỉ cần nhìn thái độ không vui vẻ, không tươi cười là cũng đủ để khách cảm thấy không thoải mái.

– Thứ hai, việc “đụng” mẫu vải không phải là việc duy nhất mình muốn nói. Ở đây có 2 chuyện: (1) là cũng cùng 1 loại vải, chỉ có kiểu dáng khác 1 chút, nhưng giá thành của 1 cái váy ở Littlest đắt hơn so với những cái váy tương tự ở Hà Nội. Mình đã từng thấy 2 kiểu váy có chất liệu vải + hoa văn giống 100% với cái mình đã mua ở Littlest, 1 cái trong 1 shop trên phố Ấu Triệu, giá khoảng 6-700k gì đó, 1 cái trong 1 shop trên phố Lý Quốc Sư, giá 400K (váy mình mua ở Littlest giá 800-850k gì đó); (2) là ở những cửa hàng khác nơi cũng bán váy may sẵn như Littest (chứ ko phải đồ đi may) – cụ thể là váy may sẵn ở Thụy An, Thụy Vũ trong đó Thụy An là chỗ mình vẫn thường mua nhất – thì giá cả cũng tương đương với Littlest nhưng chuyện đụng hàng là ít thấy.

– Thứ 3, cái váy mình đã mua có hoa văn là những chiếc bì thư và những dòng chữ viết tay. Mình gửi mail cho shop với duy nhất suy nghĩ là nếu như shop có dán mác hướng dẫn sử dụng (hoặc ghi chất liệu của vải) thì những khách hàng không rành về các loại vải như mình sẽ biết đường mà giặt ủi váy cẩn thận hơn. Chứ đã ủi ở chế độ rất nhỏ rồi mà váy vẫn bị rạn thì tiếc quá.

Cảm ơn bạn,

Tam

Tới 31 Aug vẫn chưa thấy reply nên mình có nhắn tin cho bạn í, bạn í có trả lời, nói sẽ check mail liền ngay khi về nhà. Và đến 02 Sep mình nhận được mail của bạn í trong lúc mình đang chơi bời lễ độc lập. Email như vầy:

2011/9/2 Littlest 2010 <littlest2010></littlest2010>

Chào Bạn, Rất xin lỗi bạn nha, thực sự bữa giờ ở shop mình gặp một vài sự cố nên phải chạy bên ngoài suốt, nên giờ mới reply cho bạn được, bạn thông cảm giúp mình nha..Mình hiểu những vấn đề băn khoăn của bạn và thực sự những gì mình đã viết trong mail trước là những chia sẻ rất thật, bọn mình rất muốn giải toả những lo lắng của bạn, chứ không có ý tranh cãi hay làm căng thẳng thêm vấn đề ah..:)Mình cũng trả lời bạn theo trình tự bạn đã trình bày heng..

– Thứ nhất: lần trước sau khi nhận email phản ánh của bạn và đã email trả lời cho bạn, mặc dù chưa nhận được feedback từ bạn là nhân viên nào đã tiếp bạn nhưng mình cũng đã nghiêm khắc kiểm điểm nhân viên của mình rồi. Nhưng mình cũng mong bạn thông cảm, bọn mình không muốn làm khó bạn nhưng thực sự bọn mình rất muốn biết nhân viên nào đã tiếp bạn, bạn có thể mô tả sơ sơ cũng được, khi đó bọn mình mới có cách giải quyết vấn đề tận gốc được…:)

Littlest luôn muốn nâng cao chất lượng phục vụ khách hàng, nhưng đôi khi trong shop gặp vấn đề thì cũng không tránh khỏi việc gây căng thẳng cho mọi người. Ví dụ sổ sách hôm đó có nhầm lẫn hoặc sai sót gì đấy thì các bé nhân viên cũng khó tránh bị căng thẳng, có thể vì vậy khiến khách không thấy thoải mái lắm.. Rất mong bạn thông cảm… Bọn mình sẽ cố gắng để hạn chế những trường hợp như vậy..Một lần nữa, rất xin lỗi và cám ơn bạn thật nhiều vì đã góp ý..:)

– Thứ hai: trong email trước mình cũng chia sẻ với bạn là giá cả của từng items ở từng shop còn phụ thuộc vào rất nhiều yếu tố khác ngoài những yếu tố về giá thành nguyên vật liệu đầu vào. Thậm chí như 2 ví dụ bạn đưa ra thì 2 chiếc đầm vải giống nhau và kiểu dáng tương tự nhau cùng ở HN thi giá cũng đã chênh lệch rồi ah.. Bọn mình luôn cố gắng hết sức để đưa ra mức giá cạnh tranh và tìm kiếm những mẫu vải cũng như kiểu dáng độc đáo cho từng sản phẩm của shop, chứ đã kinh doanh trong ngành hàng này thì chẳng ai muốn bị “đụng hàng” dù chỉ là hoa văn trên vải, đâu ai muốn khách hàng của mình “chạy” qua cửa hàng khác ah, đó chính là những vấn đề “sống còn” của bất kỳ một người kinh doanh nào. Những trường hợp bạn nêu trên thực sự ngoài tầm kiểm soát của bọn mình.

Hi vọng trong tương lai những sự việc ấy sẽ không còn nữa. 

Rất cám ơn bạn vì đã thông cảm và chia sẻ cho bọn mình những thông tin trên.

– Thứ ba: vấn đề chiếc đầm hình bao thư. Mình đã lục lại trong file dữ liệu về chiếc đầm đó. Mình rất tiếc về sự việc của bạn, đây là việc không ai muốn cả. Nhưng thực sự lần đó mẫu đầm này được may 4 cái với đủ size và đã được bán hết. Những khách mua đầm này chưa complain gì với mình về việc giặt ủi đồ. Hơn nữa, trong quá trình may, chiếc đầm này đã được ủi để đường may vào nếp và trước khi được treo tại shop, bên mình cũng đã ủi lại bằng bàn ủi hơi nước nhưng chưa hề gặp vấn để gì..:((

Mình biết bạn không cố tình làm khó bọn mình mà chỉ muốn chia sẻ để bọn mình rút kinh nghiệm cho khách khi mua đồ tại shop ah.. Bọn mình cám ơn bạn rất nhiều vì điều này nhé, và sắp tới shop sẽ có những hướng dẫn cụ thể cho khách khi mua hàng..

Rất cám ơn vì những đóng góp của bạn cho shop..

Hi vọng Littlest vẫn còn cơ hội gặp lại bạn trong những lần tiếp theo..

Ah, nhân tiện bạn có thể cho mình biết số thẻ khách hàng của bạn và số điểm tích luỹ của bạn là bao nhiêu không..

Phần mềm máy tính của bọn mình đang trong thời gian bảo trì nên chưa tra được dữ liệu khách hàng ah..Có gì bạn nhắn cho mình nhé…

Cảm ơn bạn nhiều..:)

Nice holiday bạn nhé!!Best regards,

Mình tạm khép lại cái case này ở đây. Sẽ tuyệt đối không có một bình luận nào mang tính cá nhân cả, cho đến khi mình tìm được những lí thuyết mới về consumer/ customer service khác với những gì mình đã biết. 

But if you have any input/ comment, pls do share!!! Cheers!!!

Nhân trường hợp Littlest… Entry noted on Sunday, 21 August 2011

Sáng nay đọc 1 cái note về customer service, sực nhớ tới cái váy đã bị rách của mình. Email đã gửi đi lâu rồi nhưng chẳng thấy 1 dòng reply nào cả. Cách đây mấy hôm có nói chuyện với mấy bạn account bên agency, cũng nghe vài cái complaint về customer service bên đó. Vậy nên mới quyết định sẽ post cái mail mình đã gửi.

Thật lòng, hy vọng mình chỉ là 1 trong số ít những nạn nhân…

2011/7/18 Tam Le…

Hi Littlest,

Là fan của shop cũng lâu lâu, là khách hàng của shop cũng đôi ba lần (vài lần ghé thăm cộng 2 lần mua váy), nhưng mình không có ý định mail cho shop. Nhưng hôm nay thì phải nhắn nhe shop 1 vài lời thôi, vì buồn quá thể!!!

Lời thứ nhất, là lần nào ghé shop cũng không có cảm giác được welcome lắm. Shop decor dễ thương nhưng mấy bạn nhân viên mặt lạnh quá (trái ngược hẳn với những lời lẽ vui tươi, thân thiện và hơi “nhí nhảnh” của shop trên facebook). Làm mình cũng thấy ngại ngại. Lần nào chọn được váy để mua còn đỡ, chứ lần nào mà thử không ưng được cái nào, mình ra về cứ phải rón rén, sợ các bạn nhân viên thấy phật lòng. Cái này định nói với shop vài lần rồi nhưng phần vì lu xu bu quá nên quên, phần vì nghĩ rằng chuyện cũng nhỏ nhỏ không đáng lắm. Lần này sẵn tiện nhắn nhe cho shop thì nhắn luôn vụ này. Hy vọng sắp tới ghé shop sẽ thấy các bạn đó cười tươi và vui vẻ như trên facebook.

Lời thứ 2, mình có 1 cái đầm mua ở shop rất thích, váy maxi hoa nhỏ dễ thương, vải vừa nhẹ vừa mát nhưng lại không quá mỏng. Mua được cái váy chưa kịp sướng xong thì mình thấy vài cái với chất liệu 100% giống như vậy ở Hà Nội, trong 2 shop khác nhau, quan trọng là giá của 2 cái váy đó đều mềm hơn cái mình đã mua ở shop (1 trong 2 cái còn mềm hơn đến 1/2 giá). Bạn trai mình (là người đã mua cái váy ở Littlest cho mình) sau khi thấy 2 cái váy ở Hà Nội đã bảo với mình rất nghiêm túc rằng mình bị lừa rồi. Mình cố cãi rằng kiểu dáng của Littlest khác với kiểu dáng ở 2 shop kia, nhưng thực tâm trong bụng mình cũng buồn lắm. Mình nghĩ với giá cả như Littlest (tức là không phải đắt lắm nhưng cũng không phải là mềm so với mặt bằng chung) thì chuyện đụng hàng là ít, trừ khi người ta cũng mua ở Littlest ra. Mình kết luận thế vì mình cũng hay mua váy may sẵn trong các shop (ví dụ như Thụy An, Thụy Vũ), giá trung bình trong khoảng 500-800k tùy theo loại, chủ tiệm sẵn lòng sửa lại nếu không vừa, và quan trọng là mặc hầu như chưa bị đụng hàng bao giờ.

Lời thứ 3, có 1 cái váy khác mình cũng mua của Littlest ngày hôm nay vừa bị hỏng. Cái váy này mình mặc cũng đôi ba lần rồi nhưng thú thiệt là không ủi (vì lười và vì thấy loại vải này lúc không được ủi nhìn thấy nhăn thật nhưng cũng không đến nổi). Hôm nay trong lúc ủi cả tủ quần áo mình ủi luôn bạn ấy. Cứ nghĩ bạn ấy mỏng manh như vậy thì chắc để chế độ silk là vừa, và trước khi ủi thì theo thói quen mình đã thử nhẹ nhẹ 1 tí ở đầu bàn ủi (và ở mặt trái vải), thấy ok mình mới tiếp tục ủi. Được 1 vòng chân váy, quay lại thì thấy những mảng ủi đầu tiên đã bị rạn. Mình nhìn kĩ lại thì thấy chất vải không phải là silk, ngắm kĩ hơn nữa thì thấy vải không có sớ dọc mà chỉ có sớ ngang, và trên sớ ngang đó có 1 lớp gì đó phủ lên trên để giữ sớ vải trông như là nilon. Thế mà trên váy không có bất cứ một cái mark hướng dẫn giặt ủi thế nào. Đau lòng không thể tả vì cái váy đó mình rất thích (kiểu dáng, hoa văn trên vải, chất liệu) và cũng chỉ mới mặc được chừng 3 lần gì đó.

Là 1 người làm trong lĩnh vực marketing (cũng gần giống với lĩnh vực bạn chủ shop đang làm), mình viết những lời nhắn nhe này với thái độ rất chân thành. Vì mình biết chủ shop cũng là người trong nghề nên mình sẽ không nói gì thêm nhiều, chỉ thực ý mong shop sẽ để ý hơn 1 chút nữa tới cách shop đang “market” sản phẩm của mình.

Thân chào,

Tam

P.S: Mình để số điện thoại trong chữ kí bên dưới. Nếu shop muốn trao đổi qua điện thoại thì mình cũng rất sẵn lòng. Vậy héng!!! Cheers!!!

 

Life balance, dễ hay khó? – Entry for June 14, 2011

Trong 1 cuộc phỏng vấn gần đây nhất, interviewer hỏi tui: How do you see yourself in another 5 years?

Tui dám cá 9/10 cuộc phỏng vấn (nhất là 2nd hoặc 3rd round) sẽ có câu hỏi này. Những năm còn gần cột mốc ngày ra trường, tui luôn ngẩng cao đầu trả lời “I would be in the position like you now”. 21 tháng trước đây, tui đã hạ thấp đầu hơn 1 chút “I do hope that I can be here like you, talking to someone else like you are talking to me now”. Cách đây hơn 2 tháng, câu trả lời của tui chỉ dừng ở mức “I would see myself balance well my life. Work smart and play hard”.

Quả thiệt, sau vài năm đi làm thuê cho “tư bản”, tui thấy ko khó để trèo lên 1 vị trí nào đó. Khó là làm sao để mình có thể cân bằng được cuộc sống, cụ thể hơn là có cuộc sống riêng của mình chứ ko chỉ có bán mình cho công việc, nhất là khi mình là con gái. Nhiều lúc tui cũng hô khẩu hiệu ầm ầm, nào là leave the work behind the door, nào là phải shut down máy tính rời khỏi cty trước 6g chiều, vv và vv … Nhưng thực tế ko lúc nào cũng màu hồng được như vậy.

… bạn sẽ làm gì khi MD (managing director) schedule 1 cái meeting lúc 5.30pm và direct boss của bạn và direct boss của direct boss đều muốn bạn join cái meeting đó? và khi người ta show cái meeting agenda thì bạn chỉ muốn té xỉu vì té ra nó là 1 cái commercial meeting. mà bạn biết đó, commercial meeting thì có bao giờ mà ngắn!

… bạn sẽ làm gì khi bạn đã schedule meeting lúc 2pm với agency nhưng gần tới giờ họp agency bạn gọi yêu cầu dời meeting sang 4pm vì 1 cái unexpected meeting khác. và khi agency tới lúc 4pm thì bạn phát hiện cái meeting room mà bạn đã book đã bị MD dùng để họp với người khác và ko chịu trả (dù bạn knock on the door và bạn ấy hứa sẽ release sau 5p nữa nhưng bạn biết đấy, clock của MD ko có nghĩa là ko phải làm bằng cao su!!!). vậy là bạn phải mất thêm 15p để đi tìm phòng họp, ngồi vừa nghe vừa cãi vừa ghi mất 1 tiếng, rồi sau đó thêm chừng 30p follow up cái meeting nữa.

… bạn sẽ làm gì khi bên cạnh cái job list dài dằng dặc mà bạn phải update hàng ngày, hàng tuần, thỉnh thoảng bạn lại có vài cái mail thông báo về 1 chuyến thăm VN của 1 “ông bự” nào đó mà chỉ có sếp của sếp của sếp của bạn biết mặt, còn bạn thì chưa chắc được mời vào diện kiến nhưng chắc chắn phải chuẩn bị những slides .ppt thật súc tích và đẹp đẽ. mà thường thì những slides đó phải được align qua vài layer, và thế là bạn cứ tha hồ mà bôi xóa sửa chữa cho đến ngày “ông bự” đó thực sự tới!

… bạn sẽ làm gì khi tình hình kinh tế cực kì bất ổn, đến độ “giàn” Board phải họp liên tục (chính thức thì các bác í chỉ họp mỗi tháng 1 lần) và cứ mỗi lần họp xong thì boss của bạn lại có 1 cái cascade mới, nhiều khi trong 3 ngày đã có 3 cái directions khác nhau và điều đó đương nhiên có nghĩa là bạn (và team bạn) phải gõ sứt móng tay cho xong cái plan mới phù hợp với tình hình mới!
… blah blah blah … blah blah blah …
và khó nhất là bạn sẽ làm gì khi xung quanh bạn mọi người vẫn đang miệt mài làm việc, trong khi “xe ôm” của bạn đang đứng chờ bạn dưới đường. phew …
non-work cũng nightmare ko kém!!! cứ cho là 6g bạn ra khỏi cty đi, thì việc trước tiên là phải lo cho cái “thực”. đơn giản nhất là ra hàng, cứ mỗi bữa trung bình 30-40K, ăn riết ko biết ăn món gì luôn, vì quanh đi quẩn lại chỉ có vài món. làm 1 phép tính đơn giản cũng thấy con số 30-40K đó ko kinh tế chút nào. còn nếu theo giải pháp kinh tế hơn và tốt cho sức khỏe hơn, ít nhất bạn mất 30p cho nấu nướng. cơm nước xong 9g tối là chuyện thường. từ đó tính tới, bạn có bao nhiêu thời gian để
– tắm rửa
– lướt net 1 chút
– xem tivi
– dọn dẹp
– ủi quần áo

trước khi lên giường ngủ? rồi sáng hôm sau, bạn có bao nhiêu thời gian để dậy sớm mà lo
– tập thể dục
– ăn sáng
– tắm rửa
– trang điểm

trước khi thi “vượt chướng ngại vật” tới cty?

cứ như vậy 5 ngày trong tuần xoay đều. rồi tới cuối tuần bạn phải chia lịch ra để làm những thứ bạn thích:
– cafe với hội bạn thân
– chụp ảnh để cái máy ảnh ko bám mốc
– đọc bớt 1 quyển sách hay hoặc xem bớt 1 đĩa phim trong đống phim chất đầy trên kệ
– đi siêu thị mua đồ xài trong nhà và thức ăn cho tuần sau
– về nhà chia nhỏ thức ăn bỏ tủ lạnh cho dễ nấu
– nướng 1 món bánh mới hoặc nấu 1 món ăn mới

mà đó là bạn chưa có đứa nhóc nào. nếu bạn có thêm 1 nhóc nữa để thêm vụ
– sữa
– tã
– ăn
– tắm
– phơi nắng/ đi dạo
– đưa đón đi học chính khóa/ học thêm/ học năng khiếu/ học phụ đạo

thì tui thiệt tình ko biết work – life balance của bạn sẽ ra làm sao!!! vì tui ko khi nào muốn compromise 1 cái gì cả, cái gì thì cũng phải là 100% thì mới gọi là đã!! càng ko có option thuê oshin!!!

có khi đối với nhiều người khác, như vậy lại là work-life balace. còn với tui, chỉ đơn giản là tui chưa ready!!! không phải???

Brand building, có nhiều chuyện tưởng chừng nhỏ xíu … – Entry for June 11, 2011

có vài chuyện cũng ko phải là lớn lắm, nhưng đối với 1 khách hàng khá dễ dãi là tui – vì tui là 1 người làm trong nghề marketing nên tui cũng khá hiểu cái khó của việc làm dâu trăm họ, cũng như cái chệch choạc giữa “strategy” và “execution” – mà còn thấy “lăn tăn”, thì nói chi tới những khách hàng khó tính. bởi vậy nên mới nói develop 1 cái brand đã khó, build nó còn khó hơn gấp vạn lần (hông biết có phải đây là 1 lý do khác để càng ngày càng có nhiều “đại gia” tách bạch hẳn marketing function ra làm 2 nhóm brand developing và brand building)!!! tui tin chắc rằng nhiều thứ nhỏ sẽ làm nên chuyện lớn, đặc biệt là sự phát triển của xã hội đang tiến gần đến mức người ta mua sản phẩm vì functional benefits ngang hàng với emotional benefits, mà emotional benefits không chỉ nằm ở cái cách 1 thương hiệu bán cái dream cho người tiêu dùng, mà còn ở chỗ họ đối xử với người tiêu dùng ra làm sao, có trách nhiệm với cộng đồng như thế nào. cũng như cái cách mà người Việt mình vẫn hay nhìn cách đối nhân xử thế của 1 người để đánh giá người đó vậy! đau lòng 1 nỗi là những chuyện tui trông thấy toàn là từ các cty/ thương hiệu Việt.. nếu ai đã từng xem qua các bảng xếp hạng trên interbrand, sẽ thấy giá trị thương hiệu của các nhãn hàng đều cao hơn nhiều so với tổng doanh thu của họ (thí dụ năm 2009, Coca Cola có giá trị thương hiệu gần 70 tỉ usd vs. doanh thu khoảng 30 tỉ usd). với cái đà xây dựng thương hiệu như vầy, hông biết chừng nào thương hiệu Việt mới có chỗ đứng trong lòng người Việt (như thương hiệu Hàn trong lòng người Hàn, hoặc thương hiệu Nhật trong lòng người Nhật) chứ đừng nói chi tới chuyện vươn ra bên ngoài … trừ khi các thương hiệu Việt ko có ý định phục vụ người Việt mà chỉ có mục tiêu ở bên ngoài biên giới.

chuyện thứ 1 là về VN Airlines (VNA). ai đã từng là khách hàng của VNA cũng đều biết chất lượng dịch vụ của họ ra sao. nhân viên (đa phần) không thân thiện, tiếp viên cũng thế. còn lịch bay thì khỏi bàn, đến độ nhiều người ko nấu chè mà đổi luôn tên VNA thành VN air-lay, VN de-lay hoặc sorry airlines. bản thân tui cũng ko ít lần là nạn nhân của hãng này. đáng nhớ nhất là lần đầu tiên tui đi Úc năm 2000, chuyến bay của tui bị delay từ 9g đêm hôm trước sang gần 4g chiều hôm sau, nhưng tui chỉ được thông báo 1 lần duy nhất trước khi tui ra sân bay, rằng chuyến bay sẽ bị delay tới 10g sáng. còn sau 10g sáng đó thì tổng cộng còn có 3-4 lần delay gì nữa đó nhưng cả đám tụi tui phải vất vưởng chờ ở TSN mà không có bất cứ 1 giải thích/ động thái đền bù nào từ VNA (ít nhất là 1 suất ăn trưa). 1 lần khác nữa là cả phòng tui 30 mạng mua vé đi meeting ở Đà Nẵng, đều đã được confirm. tới giờ check-in cả phòng tui rồng rắn xếp hàng, còn chừng 4 người nữa là xong thì họ cắt ngang, bảo là hết chỗ. tụi tui yêu cầu được giải thích thì họ bảo họ làm đúng luật thương mại là overbook xyz%, mà chuyến này ko có khách bỏ chuyến vì là chuyến chở các thí sinh Hoa hậu hoàn vũ ra đà nẵng, họ yêu cầu 4 người trong nhóm tụi tui phải đi chuyến sau (cách đó 4 tiếng) và họ còn nói thêm là tụi tui nên hợp tác với họ trong việc giữ gìn thể diện quốc gia (!!!) rồi một lần khác nữa tui bay đi hanoi, ra tới chỗ check in mới được em nhân viên ở quầy thông báo là chuyến bay bị delay. đây là tường thuật đoạn hội thoại giữa tui và em đó:
– tui: vì sao bị delay vậy em?
– em đó: em ko biết, cái đó chị phải hỏi bên bộ phận điều hành bay
– tui (tức mình quá nên hỏi kháy): em ơi, vậy có khi nào hãng em bay sớm thay vì bị delay ko?
– em đó: em ko biết, cái đó chị phải hỏi bên bộ phận điều hành bay

nói chung chuyện bực mình với VNA tui có nhiều lắm, gõ phím chỉ có thể gãy tay, nói miệng chỉ có thể đứt dây thanh quản, chứ ko kể được hết chuyện xấu của VNA mà tui từng là nạn nhân. vì vậy cho nên với chuyện lùm xùm của VNA với ông LMK gì đó gần đây, tui theo dõi khá kĩ. sau bài báo đầu tiên, tui ko biết ai đúng ai sai, nhưng với cái sự bias tui đã dành cho VNA, tui ko tin rằng VNA đúng. sau 1 loạt những bài báo gần đây, thiện cảm của tui dành cho ông LMK giảm dần, nhất là sau 1 bài báo tường thuật những phát biểu của ổng. nếu bài báo đó tường thuật đúng 100% (nhân tiện, tui càng ngày càng mất lòng tin vào cách báo chí viết) những gì ông LMK nói, thì tui nghi ngờ khả năng ông LMK đã hành xử đúng mực trong vụ lùm xùm trên chuyến bay đó. dù vậy, tui vẫn ko tăng được 1 chút thiện cảm nào với VNA. dẫu biết trong hàng ngũ VNA vẫn có vài cá nhân ngoại lệ (hành xử đúng mực, thân thiện) nhưng tui vẫn ko thể nào tự thuyết phục mình rằng trong trường hợp này VNA xử sự hợp tình hợp lý. họ sẽ được gì khi tuyên bố họ đúng và tuyên phạt ông LMK 2 triệu đồng? nếu thị trường hàng không VN không phải là độc quyền, tui tin rằng sẽ ko bao giờ có chuyện lùm xùm này, vì đơn giản chỉ riêng chuyện liên tục delay và dịch vụ dưới mức trung bình như vậy, con số thị phần của VNA sẽ ngày càng nhỏ đi và tháp brand equity của họ sẽ có hình tam giác cực nhọn. trong trường hợp này, cứ cho là VNA đúng, thì việc nhún nhường 1 chút trước khách hàng không hề là 1 thiệt thòi. nó cho thấy 1 thương hiệu VNA biết đem lợi ích lâu dài lên trên hết… thay vì tốn thời gian, công sức và tiền bạc theo đuổi 1 vụ việc nhỏ xíu, họ nên đầu tư vào việc nâng cao chất lượng dịch vụ trên các chuyến bay cũng như công tác huấn luyện kĩ năng phục vụ khách hàng cho các nhân viên của họ. như vậy, họ vừa có thể tránh được những vụ lùm xùm ko đáng có, vừa có được lợi thế hình ảnh trong mắt hành khách.

chuyện thứ 2 là về Minh Long. nếu như ở miền Bắc có Bát Tràng, Phù Lãng thì miền Nam có Bình Dương, và tới Bình Dương mà không ghé gốm Minh Long thì cũng gọi là phí 1 chuyến đi. tui thích Minh Long, vì sản phẩm đẹp và cũng vì cảm tình với ông chủ Lý Ngọc Long (cách ông làm nên thương hiệu Minh Long và cách ông nuôi dạy mấy đứa con ông để tiếp tục nghề gốm, câu chuyện về cuộc đời ông thậm chí còn tạo cảm hứng cho bộ phim Miền Đất Phúc có rating hơi bị cao trên truyền hình). nhưng để mua 1 bộ sản phẩm Minh Long ở siêu thị, tui thương cái túi tiền lắm. vậy nên tui chỉ xài hàng seconds/ faulty mua trong direct factory outlet của Minh Long ở Bình dương mà thôi. mà trước đây, để thỏa thích ngắm đồ Minh Long lấy cảm hứng kiếm tiền nhiều hơn để 1 ngày nào đó làm chủ những bộ gốm đó thì ở SG hình như hơi bị khó. vậy nên tui rất khoái khi họ xây Minh Long tower ở đường Bà Huyện Thanh Quan. 1 lần tui vào đó coi hàng để mua tặng 1 người bạn, vì chỉ để xem kiểu mẫu + giá thôi nên khi ra về, tui bị nhân viên giữ xe thu tiền xe với lí do “không mua hàng”. tui chặc lưỡi thôi thì có mấy ngàn đồng cũng chả sao!! lần thứ 2 tui ghé lại, mua 1 bộ bình trà 7-800k gì đó, lúc xuống lấy xe cũng bị nhân viên giữ xe thu tiền. tui đưa cái túi hàng cho ảnh coi, nói tui có mua hàng nè, sao anh cũng thu tiền, ảnh nói tại tui ko đưa phiếu xe cho nhân viên thu ngân đóng mộc. tui nói trời ơi tui đâu có biết, lúc tui trả tiền cái bạn thu ngân cũng có thèm hỏi là tui có gửi xe hay ko đâu!!! bottom line là gì? tui thấy khách hàng ghé qua showroom chứng tỏ họ có quan tâm tới sản phẩm/ thương hiệu của mình, chứng tỏ mình đã tạo ra được ít nhất là awareness và attractiveness/ relevance. mấy ngàn đồng gửi xe không đáng với khách hàng, nhưng đã xây được 1 cái tower như vậy thì khoản đầu tư cho nhân viên giữ xe đâu có đáng là bao, so với hiệu quả marketing mà mình thu được. ngày hôm nay người ta không mua hàng không có nghĩa là người ta không phải là khách hàng tiềm năng của mình!!! chẳng phải những thương hiệu lớn như Omo, Colgate cũng đang đồng thời nói chuyện với trẻ em đó sao!!!

chuyện thứ 3 là coop mart, nhà bán lẻ hàng đầu việt nam và top 500 nhà bán lẻ hàng đầu châu á. số là tui có cái thẻ vàng (chả phải đại gia gì, chỉ là do tui lười đi chợ, chỉ toàn chui đầu vào coop cho gọn lẹ). nhưng hồi tui đăng kí làm khách hàng thành viên coop là tui còn ở bên tân bình, thành ra hay đi Coop Phú Nhuận. sau vài lần dời nhà thì giờ tui đang ở trọ cách xa Coop Phú Nhuận hơn 10 cây số, chỗ đi chợ gần nhất là Coop Q7. một hôm lon ton đi chợ, thấy cái banner to uỳnh là tặng áo mưa cho thành viên, tui chưa kịp khen Coop thiệt thức thời, mùa này mưa nhiều tặng áo mưa là phải quá xá, thì đã bị dội ngược khi em nhân viên quầy dịch vụ nhỏ nhẹ thông báo rằng chị phải quay về nơi đăng kí sinh hoạt để nhận quà chứ ở đây em ko giải quyết được. tui nói vậy em làm ơn đưa form cho chị đăng kí đổi địa chỉ, em í lại lắc đầu chị ơi chị phải tới Coop Phú Nhuận để nộp form đổi địa chỉ. mèng ơi thời buổi này là thời buổi nào rồi mà đã có CRM rồi mà lại ko link được database với nhau để hành khách hàng phải chạy từ đầu này sang đầu kia thành phố hả trời. nếu như tui có thể dùng thẻ để cộng điểm ở bất kì coop mart nào, vậy tại sao tui ko thể log in 1 cái form đổi personal details? đó là chưa kể vì ngại lặn lội hơn chục cây số đi đổi địa chỉ mà lâu nay tui chẳng nhận được quyền lợi gì của thành viên thẻ vàng, thí dụ như coupon mua giảm giá 10% dịp sinh nhật, chắc chắn họ đã gửi đến địa chỉ nhà cũ, mà tui ko xài nhưng họ cũng ko biết (tui nghĩ là người khác nhận được thì khó mà xài được vì muốn cái cái coupon đó phải đưa kèm với thẻ thành viên, nhưng với cái kiểu quản lý CRM như vầy thì who knows!!!)

kể top 3 chuyện thôi chứ ngồi gõ nữa chắc tui gãy tay. làm trong nghề marketing nên tui cũng biết có nhiều khách hàng quá đáng lắm. họ hay lợi dụng quyền thượng đế để hành tỏi doanh nghiệp/ nhà sản xuất. nhưng mà cái gì cũng có luật lệ và ngoài luật lệ còn có tình cảm. tui tin rằng để làm nên 1 thương hiệu lớn cần để ý tới những cái nhỏ, thậm chí rất nhỏ. là thương hiệu Việt thì càng nên để ý tới những chi tiết thuần Việt. một cái hay của những người bán hàng ở chợ (wet market) mà tui thấy tâm đắc – và là 1 cảm hứng lớn để tui lâu lâu lại muốn lượn lờ “chợ ướt” – là tặng kèm rau thơm hoặc tỏi ớt (thí dụ mua trái mướp được cho thêm cọng hành, hoặc mua lạng sả bằm được cho thêm trái ớt). tui ko thích khách hàng chọn thương hiệu của mình chỉ vì khuyến mãi, và khi mua trái mướp tui cũng ko kì vọng bà bán hàng tặng tui thêm cọng hành, nhưng cái cách họ bỏ thêm vào làm tui thấy hay ho, kiểu như họ ko chỉ bán cho mình trái mướp mà gần như bán cho mình hương vị nồi canh mướp vậy!

… lãng đãng ngày lãn công!!! – Entry for April 1, 2011

SG sáng nay lại mù sương. Và hơi lành lạnh.

Thường thì những buổi sáng ko được ấm áp như vầy, mình chỉ thích cuộn người trong chăn, đọc cái gì đó hoặc xem cái gì đó. Nếu nằm lâu quá bị mụ đầu, mình mới ra khỏi phòng, kiếm 1 cái gì đó lót bụng trong lúc pha 1 ly cafe hoặc 1 ly trà nóng. Rồi co chân trên sofa ngồi nhấm nháp.

Dạo gần đây, càng ngày mình càng thích những buổi sáng ngồi trên sofa như thế! Đến mức nhiều bữa ko muốn đi làm, chỉ muốn ngồi ở đó hoài… Và trong những lúc mơ mộng về 1 cuộc sống hoàn hảo, mình thường nghĩ về 1 ngôi nhà với 1 cái quán cafe nhỏ xíu, có những cái ghế/ sofa bằng gỗ, lót bằng những cái gối được nối lại từ những miếng vải vụn đủ kích cỡ (mà hồi xưa mẹ mình hay tỉ mỉ ghép trong những lúc rảnh tay). Mỗi ngày tươi đẹp của mình sẽ trôi qua với việc móc/ đan những chiếc áo/ đồ vật bằng len xinh xắn, nướng những cái muffin nóng hổi, pha những ly cafe thơm phức, đọc đủ các loại sách đông tây kim cổ, tiếp chuyện những người khách thú vị và viết những điều mình thích/ nghĩ. Mỗi cuối tuần tươi đẹp của mình sẽ là những chuyến rong ruổi, chụp hình để rồi sau mỗi chuyến đi đều có 1 cái gì đó để lại trên những trang giấy.

Damn, calendar vừa báo đã đến giờ đi họp… kết thúc 1 buổi sáng cá tháng 4 lãn công!!
thích cái ambienace của Puku lắm lắm…

Lạm phát – Entry for March 7, 2011

.. đã biết xót xa mỗi lần phải mở ví

đã biết suy nghĩ 2 lần trước khi quyết định ăn ngoài hay ăn nhà

đã biết chặc lưỡi bỏ qua những cái váy áo sặc sỡ dù mùa hè đang tới gần

đã biết ngó lơ tiệm hair & nail đối diện nhà, dù đầu tóc vẫn xù xì 3 lần mỗi tuần và những cái móng tay, móng chân vẫn mọc dài ra mỗi ngày!

đã biết tắt bớt đèn mỗi khi ở nhà

đã biết ko thích những tờ tạp chí xa xỉ và càng ghét những tin tiệc tùng của giới celeb/ showbiz

… đã thấy tương lai mờ mịt ở phía trước nếu tình hình vĩ mô (của nền kinh tế) và tình hình vi mô (của cá nhân) ko được cải thiện!!! có khi những lời nói nhất thời sẽ ứng nghiệm, rằng phải để con cái mình sống thiếu thốn 1 chút để tụi nó biết giá trị của sức lao động!!!

Uhm thì năm con Mèo!

1- sức khỏe vẫn là ưu tiên hàng đầu. tiếp tục thành công rực rỡ của năm ngoái là đã thoát được kiếp bơi ốc, thậm chí sau 2-3 cái weekend vật vã uống nước hồ bơi thì đã đường hoàng bứt phá được trọn 1 vòng hồ để thằng “độ” 1 cái vé đi ăn gà nướng, tui hứa năm nay sẽ chăm chỉ đi bơi hơn, ít nhất là 2 ngày mỗi tuần. tương tự, vì sự nghiệp sức khỏe phục vụ tinh thần, tui sẽ sắp xếp đi học salsa như đã hứa với bạn Còi, và sẽ ráng ko để gãy gánh giữa đường như vụ học tennis năm ngoái với bạn Gấu!

cũng để phục vụ sức khỏe, mỗi ngày tui sẽ ráng về nhà trước 7pm để nấu cơm, hạn chế tới mức tối thiểu cảnh “cơm hàng cháo chợ!!!” (nếu có ăn ngoài đường thì chỉ nên là big & special dishes, như là Ốc đào, Giấy bạc, sushi – to name a few). và đặc biệt, tui thề sẽ chiến đấu tới cùng để chống lại 2 kẻ thù đã thường xuyên & tơi tả tấn công tui trong năm vừa rồi: nhiệt miệng và coldsore (nhân tiện, mới mùng 5 tui đã bị “dính” coldsore, mặc dù tui vừa thoát khỏi nó cách đây hòm hèm 2 tuần gì đó, trời ơi!!).

2- ưu tiên thứ 2 đương nhiên sẽ là chơi bời, để đạt được mục tiêu gọi là work-life balance. nếu phải benchmark thành công ngoài sức tưởng tượng của năm ngoái nghĩa là năm nay phải ráng đạt được mức trung bình mỗi tháng 1 lần out of town, đồng thời phải duy trì hoạt động cafe bệt và chụp hình ít nhất 2 lần mỗi tháng. điểm đến cực bắc và cực đông đã xong trong 2 năm vừa rồi, năm nay sẽ cố gắng xong thêm được 1 trong hai cái cực tây hoặc cực nam; và cũng sẽ cố gắng bớt hoang phí để save up cho 1 chuyến xuất ngoại hoành tráng (dự định trong năm con rồng)

3- ưu tiên cuối cùng là đứa con mọn của tui ở U. năm vừa rồi tui đã chạy cong đuôi để chuẩn bị đạn dược cho nó, mong là nó sẽ tái sinh ngoạn mục trong năm nay. tiếp tới, tui mong là tui sẽ có đủ tinh thần và sức lực để tiếp tục đúc thêm súng đạn để làm của hồi môn cho nó, để lỡ tui có giao nó lại cho người khác thì người ta cũng có đủ cảm hứng mà nuôi dạy nó nên người.

4- và trên tất cả, tui mong là tui sẽ làm được hết 3 điều trên hia, nghĩa là tui được sống vui, sống khỏe, sống có ích để tiếp tục yêu thương và đón nhận sự yêu thương, từ những người mà tui gọi là THE BELOVED!!!

5- last but not least, the only item on wish list hiện tại của tui là 1 em Canon full frame, 5D MII thì càng ngầu, hehe …

chúc mừng năm mới con Mèo. chúc các YÊU THƯƠNG sức khỏe, niềm vui và thành công, quan trọng là sẽ THƯƠNG YÊU tui nhiều hơn trong năm nay!!!

Những gắn kết yêu thương

Những ngày này, nếu không ai nhắc tới chữ Tết, mình quên mất hẳn rằng chỉ còn hòm hèm 2 tuần nữa đã năm âm lịch đã trôi vèo. Phần vì project đang vào giai đoạn nước rút, phần vì không khí Xmas và New Year hình như vẫn còn ở quanh đây, thậm chí là vẫn còn loáng thoáng ngoài đường, trên những ô cửa sáng choang của các cửa hiệu. Ít nhất là đối với mình, vẫn chưa thấy Tết len lỏi đâu đó trong cái ồn ào, bận rộn của SG, dù hôm nay đã là ngày rằm.

Nhưng khi xuôi theo những con đường miền quê, đã có thể thấy rõ cái chộn rộn của những ngày trước Tết. Gần như nhà nào cũng có ít nhất một người đang tuốt lá mai. Có vài nhà người ta đã bắt đầu sơn phết nhà cửa, bàn thiên. Vườn nhà nhiều người đã thấy lác đác màu vàng cam của bông vạn thọ, màu đỏ hoặc vàng rực của những khóm màu gà, và dĩ nhiên là màu vàng quen thuộc của những chậu cúc mâm xôi, cúc đại đóa.

Thương nhất đối với mình vẫn là cảnh tuốt mai, bởi trong ngăn tủ kí ức tuổi thơ của mình, nơi thời gian không được đánh dấu bằng ngày, tuần, tháng mà là bằng những cái Tết, thì Tết được “mở màn” bằng những ngày tuốt lá mai. Năm nào cũng vậy, cứ khoảng tuần đầu tháng chạp, ba sẽ vạch lá mai để xem búp mai đã nhú to đến mức nào, rồi từ đó dựa vào tiết trời nắng gió mà định ngày tuốt lá. Rồi sau đó là những ngày cả nhà “tập trung toàn lực” để chuẩn bị cho những cây mai trổ bông. Ban ngày trẻ con vẫn đi học, người lớn vẫn đi làm như bình thường. Nhưng đến buổi chiều, bà nội sẽ nấu cơm sớm hơn ngày thường để sau khi ăn cơm xong, cả nhà sẽ ra vườn tuốt lá mai. Người lớn bắt ghế tuốt những cành cao, con nít đứng lố nhố dưới đất tuốt những cành thấp. Người lớn quen tay cứ tuốt mạnh và đều, nên xong nhanh, vừa tuốt vừa hối đám con nít cứ tuốt đại đi đừng sợ cây mai bị đau, tại con nít sợ nụ bị rớt nên cứ bứt từng lá, rồi than thở trời ơi nhiều lá vầy tuốt biết chừng nào mới xong. Bắt đầu là 2 cây mai lớn nhất trước sân nhà, sau đó là những cây khác nhỏ hơn xung quanh vườn. Còn trong ngày, ai rảnh lúc nào thì ra vườn lúc đó. Vậy mà phải mất ít nhất 3-4 ngày mới xong hết vườn mai. Thích nhất là những hàng mai vừa tuốt xong, nhìn trơ trụi nhưng rất đều và rất có sức sống, cứ như có thể thấy rõ những dòng nhựa cây đang đổ dồn vào những búp nụ, thay vì đổ vào những cái lá.

Vậy nên khi thấy một gia đình 3-4 người đang lúi húi tuốt lá mai, mình thấy nhớ nhà quá thể! Tuy không nghe được họ nói gì, nhưng mình hình dung họ vừa tuốt mai vừa nói chuyện. Có thể là chuyện bạn bè ở trường của những đứa con, chuyện chợ búa của bà mẹ, và chuyện ruộng rẫy của người cha. Lúc đó, mình lập tức nghĩ đến những gắn kết giữa 3 con người đó, và tự hỏi không biết có khi nào họ nghĩ đến một lúc nào đó, vì những lí do khách quan khác nhau mà cả gia đình họ không thể cùng nhau đứng đó vừa nói chuyện vừa tuốt lá mai? Nên mình muốn đưa máy lên chụp lại cảnh đó, giống như để giữ lại những gắn kết hiện tại của họ, nhưng rồi cuối cùng lại thôi, vì ngại ống kính của mình trở thành vô duyên trong cái khung cảnh yên bình đó.

Lúc đó, mình mới nghĩ nhiều hơn tới cái theme Tết năm nay của Omo. Quả thật là tuy ngồi giữa hàng chục con người của guồng máy Omo Tết, hằng ngày chứng kiến ko ít những chuyện bếp núc của Omo Tết, nhưng mình chưa khi nào thực sự nghiêm túc nghĩ về sự liên hệ giữa campaign idea năm nay với hoàn cảnh thực tế của mình. Ở 1 mức độ nào đó, cách mình nhìn campaign idea này vẫn bị thiên theo cách nhìn của 1 đứa trong nghề, trong nội bộ cty. Cho đến khi mình được thấy lại hình ảnh của gia đình mình 15-16 năm trước, khi mình vẫn còn chưa bắt đầu cuộc sống xa nhà và hàng năm vẫn hì hụi tuốt lá mai cùng ba, mẹ, bà nội, em gái và tụi cousins. Và khi những hình ảnh đó đập vào mắt, mình muốn gửi ngay 1 tấm ảnh về cho Omo, như 1 sự ủng hộ cho các đồng nghiệp của mình, những người đã và đang guồng chân chạy cùng Omo Tết trong hơn nửa năm vừa rồi.

Khi mình kể với bạn về những điều này, có thể bạn không hiểu. Cũng như giả sử nếu tấm hình của mình được chọn đăng trên báo, trên web hay trên tivi, có thể sẽ rất nhiều người không hiểu. Mình đã cố thuyết phục bạn dưới góc nhìn của 1 người bình thường (i.e. không có sự chủ quan của 1 đứa làm nghề) rằng những cuộc thi như thế này là để giúp cho những người ở mọi vùng miền biết thêm những phong tục, tập quán chuẩn bị tết của những vùng miền khác. Đặc biệt là để những người trẻ, những em bé – nhất là những bạn lớn lên ở phố thị – biết cành mai vàng rực chưng trong nhà các bạn suốt những ngày Tết được chuẩn bị như thế nào. Có thể khi nhìn vào bức ảnh, chẳng ai phân biệt được cây mai khác gì với những cây xung quanh để người ta phải đứng xúm xít xung quanh; cũng có thể chẳng ai hiểu được mấy người đó đứng xung quanh cái cây để làm gì. Mình đã phải cố gắng giải thích rằng nếu gửi tấm ảnh đó đi, chắc chắn mình phải gửi kèm lời giải thích (trong khi bạn cố gắng thuyết phục mình rằng những bức ảnh tốt phải tự nó nói lên một điều gì đó mà không cần có một lời giải thích hoặc một câu chuyện đi kèm)

Mình hiểu cái nguyên tắc đó, nhưng mình không đồng ý với bạn trong trường hợp này. Dầu vậy, mình cũng không trách bạn, vì mình biết bạn không sinh ra và lớn lên với cảnh tuốt mai những ngày giáp tết, thậm chí có khi bạn còn không biết lá mai thường khác với lá mai tứ quý ở chỗ nào. Đối với bạn, có thể chuẩn bị tết là hình ảnh mẹ bạn gom góp gạo nếp đều hạt, đậu xanh mẩy, thịt heo ngon, hạt tiêu thơm, lá dong xanh, lạt mềm.. để gói bánh chưng. Cũng có thể là hình ảnh bà bạn túc tắc mua bóng, măng, mộc nhĩ, nấm hương.. để dành nấu cỗ trong 3 ngày Tết. Hoặc cũng có thể là cảnh bố bạn bắt đầu mang hết mấy cái lư đồng ra đánh bóng. Và chắc cũng không thiếu hình ảnh của chính bạn dọn dẹp lại cái bàn học của mình cho gọn ghẽ hơn trong những ngày cuối năm, hy vọng đầu năm sau mình sẽ học hành giỏi giang hơn.

Đâu có sao đâu bạn. Tụi mình sinh ra và lớn lên ở những vùng miền khác nhau, thành ra tuổi thơ của tụi mình gắn với những hình ảnh chuẩn bị đón tết khác nhau, nhưng mỗi đứa tụi mình đều có những tuổi thơ được đánh dấu bằng những cái Tết đầy hương vị, đầy sắc màu. Hơn thế là những cái Tết đó luôn đong đầy những gắn kết, những yêu thương mà mỗi thành viên trong gia đình gom góp vào, trong đó dĩ nhiên có cả bàn tay nhỏ xíu của tụi mình, dẫu đó là bàn tay vọc lung tung vào thau gạo nếp hoặc lấy lá gói bánh xé làm kèn thổi chơi, trong khi cả nhà đang cong lưng gói những cái bánh thẳng thớm, đẹp đẽ.