Trong 1 cuộc phỏng vấn gần đây nhất, interviewer hỏi tui: How do you see yourself in another 5 years?
Tui dám cá 9/10 cuộc phỏng vấn (nhất là 2nd hoặc 3rd round) sẽ có câu hỏi này. Những năm còn gần cột mốc ngày ra trường, tui luôn ngẩng cao đầu trả lời “I would be in the position like you now”. 21 tháng trước đây, tui đã hạ thấp đầu hơn 1 chút “I do hope that I can be here like you, talking to someone else like you are talking to me now”. Cách đây hơn 2 tháng, câu trả lời của tui chỉ dừng ở mức “I would see myself balance well my life. Work smart and play hard”.
Quả thiệt, sau vài năm đi làm thuê cho “tư bản”, tui thấy ko khó để trèo lên 1 vị trí nào đó. Khó là làm sao để mình có thể cân bằng được cuộc sống, cụ thể hơn là có cuộc sống riêng của mình chứ ko chỉ có bán mình cho công việc, nhất là khi mình là con gái. Nhiều lúc tui cũng hô khẩu hiệu ầm ầm, nào là leave the work behind the door, nào là phải shut down máy tính rời khỏi cty trước 6g chiều, vv và vv … Nhưng thực tế ko lúc nào cũng màu hồng được như vậy.
… bạn sẽ làm gì khi MD (managing director) schedule 1 cái meeting lúc 5.30pm và direct boss của bạn và direct boss của direct boss đều muốn bạn join cái meeting đó? và khi người ta show cái meeting agenda thì bạn chỉ muốn té xỉu vì té ra nó là 1 cái commercial meeting. mà bạn biết đó, commercial meeting thì có bao giờ mà ngắn!
… bạn sẽ làm gì khi bạn đã schedule meeting lúc 2pm với agency nhưng gần tới giờ họp agency bạn gọi yêu cầu dời meeting sang 4pm vì 1 cái unexpected meeting khác. và khi agency tới lúc 4pm thì bạn phát hiện cái meeting room mà bạn đã book đã bị MD dùng để họp với người khác và ko chịu trả (dù bạn knock on the door và bạn ấy hứa sẽ release sau 5p nữa nhưng bạn biết đấy, clock của MD ko có nghĩa là ko phải làm bằng cao su!!!). vậy là bạn phải mất thêm 15p để đi tìm phòng họp, ngồi vừa nghe vừa cãi vừa ghi mất 1 tiếng, rồi sau đó thêm chừng 30p follow up cái meeting nữa.
… bạn sẽ làm gì khi bên cạnh cái job list dài dằng dặc mà bạn phải update hàng ngày, hàng tuần, thỉnh thoảng bạn lại có vài cái mail thông báo về 1 chuyến thăm VN của 1 “ông bự” nào đó mà chỉ có sếp của sếp của sếp của bạn biết mặt, còn bạn thì chưa chắc được mời vào diện kiến nhưng chắc chắn phải chuẩn bị những slides .ppt thật súc tích và đẹp đẽ. mà thường thì những slides đó phải được align qua vài layer, và thế là bạn cứ tha hồ mà bôi xóa sửa chữa cho đến ngày “ông bự” đó thực sự tới!
… bạn sẽ làm gì khi tình hình kinh tế cực kì bất ổn, đến độ “giàn” Board phải họp liên tục (chính thức thì các bác í chỉ họp mỗi tháng 1 lần) và cứ mỗi lần họp xong thì boss của bạn lại có 1 cái cascade mới, nhiều khi trong 3 ngày đã có 3 cái directions khác nhau và điều đó đương nhiên có nghĩa là bạn (và team bạn) phải gõ sứt móng tay cho xong cái plan mới phù hợp với tình hình mới!
… blah blah blah … blah blah blah …
và khó nhất là bạn sẽ làm gì khi xung quanh bạn mọi người vẫn đang miệt mài làm việc, trong khi “xe ôm” của bạn đang đứng chờ bạn dưới đường. phew …
non-work cũng nightmare ko kém!!! cứ cho là 6g bạn ra khỏi cty đi, thì việc trước tiên là phải lo cho cái “thực”. đơn giản nhất là ra hàng, cứ mỗi bữa trung bình 30-40K, ăn riết ko biết ăn món gì luôn, vì quanh đi quẩn lại chỉ có vài món. làm 1 phép tính đơn giản cũng thấy con số 30-40K đó ko kinh tế chút nào. còn nếu theo giải pháp kinh tế hơn và tốt cho sức khỏe hơn, ít nhất bạn mất 30p cho nấu nướng. cơm nước xong 9g tối là chuyện thường. từ đó tính tới, bạn có bao nhiêu thời gian để
- tắm rửa
- lướt net 1 chút
- xem tivi
- dọn dẹp
- ủi quần áo
trước khi lên giường ngủ? rồi sáng hôm sau, bạn có bao nhiêu thời gian để dậy sớm mà lo
- tập thể dục
- ăn sáng
- tắm rửa
- trang điểm
trước khi thi “vượt chướng ngại vật” tới cty?
cứ như vậy 5 ngày trong tuần xoay đều. rồi tới cuối tuần bạn phải chia lịch ra để làm những thứ bạn thích:
- cafe với hội bạn thân
- chụp ảnh để cái máy ảnh ko bám mốc
- đọc bớt 1 quyển sách hay hoặc xem bớt 1 đĩa phim trong đống phim chất đầy trên kệ
- đi siêu thị mua đồ xài trong nhà và thức ăn cho tuần sau
- về nhà chia nhỏ thức ăn bỏ tủ lạnh cho dễ nấu
- nướng 1 món bánh mới hoặc nấu 1 món ăn mới
mà đó là bạn chưa có đứa nhóc nào. nếu bạn có thêm 1 nhóc nữa để thêm vụ
- sữa
- tã
- ăn
- tắm
- phơi nắng/ đi dạo
- đưa đón đi học chính khóa/ học thêm/ học năng khiếu/ học phụ đạo
thì tui thiệt tình ko biết work – life balance của bạn sẽ ra làm sao!!! vì tui ko khi nào muốn compromise 1 cái gì cả, cái gì thì cũng phải là 100% thì mới gọi là đã!! càng ko có option thuê oshin!!!
có khi đối với nhiều người khác, như vậy lại là work-life balace. còn với tui, chỉ đơn giản là tui chưa ready!!! không phải???




















3 năm rồi. Nhiều lúc em tưởng đã bước qua được. Nhiều lúc em đã có thể nói cười với P về TB, về bạn, về những ngày đã qua. Nhưng có đôi khi giật mình nhìn lại, em lại thấy mũi mình vẫn còn cay, mắt mình vẫn còn ướt. Và thảng hoặc trong những giấc mơ, TB vẫn đến tìm em, bạn vẫn đến tìm em. Lần nào em cũng tỉnh dậy trong ngơ ngác, không tin mọi thứ có thể trôi qua nhanh đến thế.





















