January 31, 2010
· Filed under random thought ...
Hôm nay gặp vài người bằng tuổi, nghe bảo rằng tính theo tuổi âm thì tụi mình đã bước sang 31. Giật mình đánh thót. Ừh, 2 tuần nữa là đã Tết, là đã bước vào “hàng băm” rồi. Bình thường mình chẳng bao giờ tính tuổi theo lịch âm cả, nhưng bây giờ theo lịch dương hay lịch âm thì cũng chẳng khác gì mấy, vì đã ko thể né tránh con số ba nữa rồi.
Hàng ba. Chẳng biết nên buồn hay nên vui. Chỉ biết rõ là mình càng ngày càng thấy sợ Tết. Tết chỉ có những trách nhiệm mang tính bề nổi, là dịp để những người trong họ hàng show-off với nhau. Nếu cái nhà ko sạch trong ngày Tết, sẽ bị chê trách. Nếu mâm cỗ ko được thịnh soạn trong ngày Tết, sẽ bị chê bai. Nếu ko tới thăm hỏi trong ngày Tết, sẽ bị trách hờn… Và vô vàn những thứ tương tự và ko tương tự.
Tết bây giờ chỉ thấy nhẹ nhàng nhất là có được những buổi sáng ko phải thức dậy sớm để đi làm, tạm thời quên đi những pressure, những deadlines, những meetings, emails & phone calls, những debates & challenges … Dẫu biết khi quay lại office thì giống như ko hề có Tết, thì cứ y như công việc của ngần ấy ngày dồn lại hết, để rồi lại vắt chân lên cổ mà chạy. Chạy mãi. Chạy hoài!!! Và rồi ngày tháng cứ trôi qua. Quanh đi quẩn lại chưa kịp thở thì 1 cái Tết khác nữa lại đến. Lại bắt đầu 1 vòng quay mới.
Chỉ thích Tết của những ngày xưa. Ko lo toan. Ko bận rộn. Ko tính toán. Tết luôn được bắt đầu bằng những ngày rằm tháng mười – là những ngày bắt đầu túc tắc tuốt lá mai. Hồi còn nhỏ cứ sợ sẽ tuốt hết nụ mai nên cứ nắm từng cái lá mà ngắt. Bị người lớn la (sao là bị la mà ko phải là được dạy nhỉ! tự nhiên nhớ bé gì đó đi hoa hậu người việt toàn cầu, nói rằng người lớn VN hay quýnh con nít, vì họ hay assume là con nít biết “gồi”) mới biết rằng muốn cho mai trổ đẹp thì ko được nâng niu ngắt từng lá, mà phải cầm cả nhánh mai mà tuốt cho thật mạnh, thật ngọt từ trên xuống. Triết lí tuốt mai có giống như cái kiểu no pain no gain mà đám tụi mình bây giờ hay bảo nhau?
Những ngày rằm tháng 10 cũng là những ngày có thể bắt đầu gieo bông vạn thọ khô xuống đất, để tới tết là cây vừa ra bông. Thì cũng nghe người lớn biểu vậy, chứ có bao giờ trồng được cây nào ra hồn. Bởi cây vừa nhú ra được chừng vài cái lá non là bị đám gà rỉa sạch trọi. Vậy mà năm nào cũng háo hức trồng, háo hức tưới, háo hức rào. Rồi ngần ngơ nhìn những cây vạn thọ con bị đám gà nhà phá sạch. Bây giờ lớn, cứ mỗi lần vấp ngã là 1 lần thêm sợ đau. Giống như vừa bị té xe xong 1 cái là ko dám đi xe lại. Hay chỉ mới thất tình đôi ba lần đã ko dám yêu lại. Hoặc bị sếp mắng vài lần lại thấy nhát tay hơn 1 chút. Tới chừng nào mới có lại được những cái háo hức như hồi nhỏ, như chưa bao giờ biết thất bại là gì!!!
…
January 20, 2010
· Filed under random thought ...
Mỗi lần có vấn đề về sức khỏe, lại thấy mình trở nên yếu đuối 1 cách kì cục.
Như những ngày này, thấy mình quá đỗi mong manh, đến độ ko muốn ở 1 mình mà chỉ muốn nói chuyện với ai đó – dẫu chẳng biết là nếu có ai đó lắng nghe thì mình sẽ nói chuyện gì.
Lâu rồi ko nói. Cũng ko viết. Nên lần này ốm, chỉ biết lục lại cái topic Ốm đã viết từ hồi lâu lắm rồi!!!
January 15, 2010
· Filed under random thought ...
Lúc đổ rầm xuống giữa đường tối nay, mình ko nghĩ gì cả – thiệt ra là cái dòng suy nghĩ của mình lúc đó bị cắt phựt, rồi trống rỗng. Cũng ko có cảm giác gì. Thành ra cứ nằm đó, phần vì quá đột ngột, phần vì ko biết làm sao mà đứng dậy. Mà cũng ko cảm thấy đau. Vậy nên khi thấy máu chảy nhiều, càng quẹt càng thấy máu chảy nhỏ giọt, mình thắc mắc máu ở đâu ra mà lắm thế.
Tới khi có người (đi đường tốt bụng) đỡ dậy, và bảo rằng vết thương chảy máu nhiều, cần phải lấy đồ cầm lại, và nhìn thấy tình trạng của cái xe, mình mới nghĩ tới chuyện cần phải gọi cho ai đó. Nhưng top of mind của mình chẳng bật lên được 1 cái tên nào cả.
Mình ngoắt taxi leo lên để đi về nhà, bấm điện thoại gọi G. Dù mình ko expect gì nhiều, vì nghĩ rằng mình có thể tự về nhà rửa vết thương, even cũng có thoáng nghĩ tới việc tự quay trở lại PV gần chỗ té, nhưng khi G bảo đang ở ngoài đường, T tự đi ra bệnh viện đi, mình thấy buồn kinh khủng. Bỏ máy xuống rồi mình cũng ko biết gọi cho ai. Mập đã đi BKK. H2, KC, TA đều ko tiện để gọi. Vậy là nhắn tin cho 1 loạt các bạn “giang hồ”, những P, L, H, T … Niềm vui nho nhỏ là tất cả mọi người đều gọi lại hoặc nhắn lại để hỏi han, nhất là P, vừa khỏi sau 1 vụ té xe lại định chạy tuốt từ Cầu Bông qua bên này để mang theo thuốc sát trùng (vì G ko mua được thuốc). Vậy nên trong lúc ngồi taxi đi vòng từ nhà ra BV SG, rồi từ BV SG chạy ngược lại PV, mình cứ bắn tin qua lại lung tung beng. Vô tới phòng cấp cứu nằm chờ khâu vết thương còn í ới ầm ĩ qua phone. Và trong lúc nằm trong đó, ở bên ngoài có G (đã kịp về nhà và theo mình lòng vòng qua 2 bv), có bé P ngồi chờ. Lúc bước ra khỏi phòng cấp cứu, kim đồng hồ đã chỉ quá nửa đêm và lúc bướ ra khỏi bv thì hình như đã gần 1g sáng. Thấy appreciate G và P kinh khủng, nhất là P, khi trước đó bé ấy vẫn còn ngồi lọ mọ làm việc ở vp.
Turn out là ở đâu đó vẫn có những người care tới mình, dù mình chẳng expect nhiều từ họ – những mối quan hệ chỉ vừa mới bắt đầu trong một thời gian rất ngắn.
Rút ra được rằng mình luôn assume mình trong tình trạng khỏe mạnh, cho nên khi có accident, ở nhà chỉ có 1 chai cồn 90 độ, 1 mớ bông gòn và vài miếng Urgo. Còn tới bv thì lại ko biết bảo hiểm phải làm ra làm sao, thậm chí thẻ bảo hiểm mình cũng bỏ trong drawer ở cty.
Nhận ra rằng mình vẫn cần lắm 1 người để có thể gọi bất cứ khi nào mình có problem, và người đó sẵn lòng tới without any excuse.
January 11, 2010
· Filed under live
Từ ngày mình với Áo Hồng nghỉ chơi, mình ko còn hứng thú với ăn & chơi theo đúng cái khái niệm a&c mà mình vẫn perceive.
(Là những ngày cuối tuần lê la cùng cả nhóm. Hết cafe sáng tới shopping. Hết shopping đến ăn trưa. Rồi đến karaoke. Rồi ăn chiều. Rồi bowling. Cũng vừa lúc hết ngày.
Là những câu chuyện liên tu bất tận. Là những màn đấu võ mồm. “Chửi rủa” có, “sỉ nhục” có, tán tỉnh có, tâm sự sướt mướt cũng có. Là những tràng cười không dứt. Là những khoảng lặng - không cần nói gì cũng hiểu được nhau.
Là những ngày cuối năm dắt nhau lang thang phố núi. Không phải để đi thác, đi thung lũng mà chỉ để trải báo nằm ngửa mặt đón gió hồ xuân hương, hoặc dắt nhau lên ga hái dã quỳ. Là những ngày hè kéo nhau về miền tây, ngày ngồi ghe đi sông, đi cồn, tối về xì xụp cháo nóng, ốc hầm, rồi chơi bài, uống bia, cười những trận cười ướt nhèm mắt mũi. 
Là những buổi tất niên cuối năm, bao giờ cũng là 1 bữa tối hoành tráng và 1 cuộc chơi bời ở Mưa Rừng. Thả người theo tiếng nhạc. Thả sức uống. Thả sức nói, cười. Như ko sợ say, ko sợ ngày mai sẽ ko thức dậy nổi.
Là những buổi cafe, ở mọi ngõ ngách của sài gòn. Có khi là trong những con hẻm nhỏ xíu. Có khi là ở tuốt luốt ngoài bình thạnh, bên cạnh những ngôi mộ. Có khi là ở tuốt lên tầng thượng của một ngôi nhà gần say bay, nhìn ra phía xa thấy máy bay lên xuống và những con đường cao tốc lượn ngoằn ngoèo.)
Cũng từ ngày đó, mình mất dần thói quen chia sẻ. Những chuyện xảy ra xung quanh, cho dù vui hay buồn, dù tích cực hay tiêu cực tác động tới mình, mình cũng im lặng tự xoay sở. Có chăng là những lời nói vu vơ quẳng lên blog nhà, như một cách để biết rằng mình vẫn còn đang sống và đang suy nghĩ. Còn những mối quan hệ xung quanh, chỉ là bề mặt. Bất cứ lúc nào, người ta cũng có thể thấy mình với hình ảnh của 1 đứa con gái mạnh mẽ, cá tính, lanh lẹ. Ít ai đằng sau mình là gì và khi trở về với căn nhà thuê, mình là ai và sống như thế nào.
Cũng từ ngày đó, mình không còn đặt hết niềm tin vào điều gì cả. Thích cầm chừng. Yêu cầm chừng. Thương cầm chừng. Nói cầm chừng. Kể cả nghe cũng cầm chừng.

Đến độ khi có người tâm sự chuyện tình cảm, mình chỉ lạnh lùng bảo quên đi, chẳng có chuyện gì là không làm được, cũng giống như cầm lên được thì bỏ xuống được thôi mà!
Còn khi có người tâm sự chuyện cảm thấy bế tắt trong cuộc sống, mình chỉ phán trời ạ, tôi hiện tại còn ko có thời gian để ngủ, chỉ mong có thêm thời gian để làm những chuyện tôi thích, ở đó mà buồn chán!!!
Đến nỗi mỗi khi có được 1 lúc rảnh rỗi, chỉ muốn nằm vùi trong chăn để ngủ bù, hoặc để đọc sách, xem phim (siêng hơn nữa thì xách xe chạy đi thăm ai đó lâu ngày ko gặp). Mình đã từng nằm li bì trong suốt 1 ngày trời. Tỉnh ngủ thì đọc/ xem, xong lại ngủ, rồi lại xem/ đọc, rồi lại ngủ (mà thường thì những lúc như thế này ko được nhiều lắm)
…
Vậy mà gần đây bỗng dưng có nhu cầu muốn lê la ngoài đường. Muốn đi “đập phá”. Muốn đi hát hò. Hơn hết là có nhu cầu được nói. Dẫu niềm tin chưa đủ lớn để có thể “nói” đúng nghĩa – là kể hết mọi buồn vui, mọi ấm ức, mọi chuyện lớn-nhỏ, xưa-mới. Thành ra những câu chuyện vẫn còn là bề mặt, đôi lúc hơi nhạt nhẽo. Chỉ có những khoảng lặng là vẫn đáng trân trọng – dẫu im lặng giờ đây ko có nghĩa là vì đã hiểu hết về nhau.
Chẳng biết đây có phải là những điều đáng mừng. Rằng cuộc sống đúng nghĩa đang dần trở lại?
January 6, 2010
· Filed under random thought ...
8 với 1 chị đồng nghiệp cũ (từng là supervisor, và cũng là 1 người bạn, người chị), bảo em lấy chồng đi, đừng cứ mãi chơi với con nít như thế.
mình cười cười. chơi với con nít thì đã sao! ko phải để đổ thừa, nhưng cái số mình nó thế. từ hồi cấp 2 đã thấy bạn bè xung quanh chỉ có thể xếp vào 2 lớp: lớp nhỏ hơn và lớp lớn hơn, chứ ko có lớp ngang hàng. sau này lên cấp 3 rồi vào đại học, rồi đi làm, tình hình cũng chẳng thay đổi mấy. mà càng ngày thấy có vẻ lớp nhỏ hơn càng ngày càng đông hơn, còn lớp lớn hơn càng ngày càng thưa đi.
Điểm danh 1 phát, lớp nhỏ hơn có Vy, có Pooh, sau này có thêm 1 loạt các bạn “giang hồ” như Phúc, Hằng, Long …; rồi các em đồng nghiệp như Thùy Anh, Phương, Xôi, Na, Bình … Lớp lớn hơn thì quanh đi quẩn lại chỉ có mỗi TA, Hải Trần, Hải béo, chị Nhung, anh Bảo, anh Tuấn. Còn ngang hàng thì có mỗi bạn Mập, KC. Chấm hết. Mở ngoặc, ko phải là ko có bạn ngang hàng, nhưng rồi vì những lí do khác nhau, những người bạn này lần lượt bước qua đời mình, chẳng ai ngoảnh lại nhìn nhau!
Quay lại chuyện chị Kh bảo lấy chồng đi, ko thì cô đơn lắm, ko thì cứ lông bông hoài, ko thì mãi sẽ chẳng có cái gì là của mình cả. Uhm, thì cũng đúng. 30 tuổi đầu, nhà chưa có, bồ ko có, bạn thân chỉ có mỗi bạn mập, bạn “giang hồ” thì nhiều nhưng chỉ dừng lại ở đó, sáng mở mắt ra chỉ có work, chiều đi làm về chỉ có tivi, internet, truyện, báo. Hết ngày. Ngày lễ ngày tết chỉ muốn xách túi đi đâu đó, còn nếu ở nhà thì cũng chỉ là đọc truyện, coi phim, lướt net. Xong.
Hỏi có thấy cô đơn ko? Thật lòng mà nói thì cũng có. Thỉnh thoảng cũng nghĩ giá mà có thêm 1 vòng tay nữa thì perfect, để có thể có được những cái hugs sau những chuyến đi xa, có thêm những cái nắm tay những khi thấy lòng hoang hoải. Nhưng rồi sao nữa? Cũng không biết được. Chưa thấy có nhu cầu gắn bó với 1 ai đó cả đời – chính xác hơn là thấy sợ. Sợ mình ko đủ sức để có thể chu toàn hết mọi thứ. Sợ mình ko đủ rộng lòng để sống cho người khác. Sợ mình quá ích kỉ để có thể chấp nhận nhìn người khác loose focus lên mình khi một ngày cái gia đình nhỏ ko còn nhỏ nữa.
Mà alone như thế này thì so far cũng ổn. Với các bạn “con nít” và các bạn “giang hồ”, mình thoải mái với những chuyến đi, những đợt tụ tập mang đầy tính ngẫu hứng. Với các bạn ngang hàng, mình hải lòng với những cú điện thoại hỏi han, nhưng lần gặp nhau đôi chỉ chẳng để nói gì cả. Với các bạn lớn hơn, trong số đó 100% đã có gia đình, thành ra những cuộc đi chơi chỉ quanh đi quẩn lại chỉ có ăn uống & cafe, cafe & ăn uống, mình cũng cảm thấy ổn. Họ là những người luôn yêu thương mình theo cách riêng của họ, là những người chưa bao giờ mình phải đề phòng.
Vậy thì lấy chồng để làm gì? Mình thấy hài lòng với cuộc sống hiện tại – nếu ko muốn nói là mình ngại sự ràng buộc. Có thể mình bị extreme, nhưng mình nghĩ cái quan trọng là gắn bó với nhau được như thế nào. Hôn nhân rốt cuộc cũng chỉ là 1 tờ giấy. Vậy thì sống chung với nhau với vừa đủ yêu thương hờn giận, vừa đủ tự do, vừa đủ commitment – tóm lại là ko có gì ép buộc nhau, thì có khi lại tốt hơn???
Nhưng so far chưa thấy ai đồng quan điểm với mình cả, kể cả những cô bạn đã từng lăn lộn khắp nơi ở trời Tây. Mình đoán các bậc phụ huynh mà nghe được chắc cũng sẽ khóc thét. Thôi thì let it be. Trong lúc đó mình vẫn cứ enjoy cuộc đời single & available của mình vậy – no choice!!! Biết đâu sẽ có 1 lúc nào đó mình thay đổi cái perception, hoặc là cho đến khi mình bớt ích kỉ hơn!!!
December 29, 2009
· Filed under development
What is emotional intelligence? – BW
(Thanks Na for posting this on your FB)
When considering effective leaders, most of us can quite readily think of examples from the sporting arena. If pressed for reasons for this view, our answers are likely to include comments such as ‘performs well under pressure’, ‘sets very high standards for him/herself and the team’, ‘makes the most of his or her ability always giving 100%’ and ‘a good team player’. In simple terms these are all characteristics of emotional intelligence.

Goleman describes a model of emotional intelligence comprising four domains and twenty competencies in his most recent book, The Emotionally Intelligent Workplace. The four domains are self awareness, self management, social awareness and relationship management.
The first two of these domains are personal.
+ Self awareness is characterised by a deep understanding of one’s emotions, strengths and weaknesses, an ability to accurately and honestly self-assess.
+ Self management is about the control and regulation of one’s emotions, the ability to stay calm, clear and focused when things do not go as planned, the ability for self motivation and initiative.
The second two domains are social, and concern a person’s ability to manage relationships with others.
+ Social awareness covers empathy for example, in the ability to consider employees’ feelings in the process of making intelligent decisions either on a one-to-one basis or as a group.
+ Relationship management covers the ability to communicate, influence, collaborate and work with colleagues.
Emotional intelligence has an enormous impact in the workplace…For some time we have recognised the importance of these components of emotional intelligence to those who go about their ‘work’ on the sporting field and intuitively we have understood their importance in the more traditional workplace. However, it has only been in recent times that strong empirical evidence has been gathered which highlights the enormous impact high emotional intelligence can have in the workplace.
Researchers have gathered data from hundreds of companies and thousands of executives measuring the importance of individual emotional intelligence competencies, as well as the clusters of emotional intelligence competencies that make up each domain. Goleman’s own findings are typical. When he compared star performers with average performers in senior leadership positions, he found that nearly 90 per cent of the difference in their profiles was attributable to emotional intelligence factors.
“EI is the sine qua non of leadership…”As Mr Goleman wrote in the Harvard Business Review 1998, ‘It’s not that IQ and technical skills are irrelevant. They do matter, but mainly as threshold capabilities, that are they are entry level requirements for executive positions. My research, along with other studies, clearly shows that emotional intelligence is the sine qua non of leadership”.
Like most professional competencies, high emotional intelligence will be reflected in a person’s behaviour in the workplace. A ‘special test’ for emotional intelligence is therefore not necessary as a rigorous performance management system will include an assessment of the key components of emotional intelligence. The approach to executive evaluation is driven by a large body of research which indicates that the most effective way to evaluate workplace performance is through structured behaviourally-based interviewing and 360o reference checking conducted by high calibre, trained evaluators.
Careful definition of the key competencies and their behavioural indicators will ensure that the process evaluates such things as the way an executive controls his or her emotions during times of stress or the way he or she interacts with colleagues (including superiors, peers and subordinates). Consultants at Egon Zehnder International routinely perform such evaluations in the course of completing assignments in the area of management appraisal or executive search.
Can you learn emotional intelligence?
Our traditional education system has in the past focused on the three ‘R’s and the development of our cognitive skills. Therefore it is not surprising that whilst a few people may have naturally high emotional intelligence, most of us need some skill development in this area. Fortunately, Goleman and others have shown that the bulk of scientific research in this area supports the view that emotional intelligence can be learnt.
Further Reading
•Emotional intelligence and leadershipSean Davies – Egon Zehnder International www.ceoforum.com.au/article-detail
•Best of HBR on Emotionally Intelligent Leadership, 2nd Edition (HBR Article Collection) Author(s): Daniel Goleman, Annie McKee, and Richard Boyatzis …
December 15, 2009
· Filed under random thought ...
mùa trôi qua kẽ tay
nỗi nhớ trượt qua bờ vai
đi mất!
tháng 12 lại về
…
những ngày tháng 12. nhớ quá trời những buổi tối sg lành lạnh, rong xe qua những con đường, thò tay vào trong túi áo người ta để giữ ấm.
những ngày tháng 12. nhớ gì đâu những buổi tụ tập ritual luôn được kết thúc bằng những mệt nhoài – nhưng luôn thấy ấm áp và yêu thương.
nhớ những rung động trở lại sau một lần đổ vỡ, những cái hôn đầu tiên – còn hồi hộp hơn cả mối tình đầu. và những cái hugs. đến nghẹt thở.
nhớ chỉ đế nhớ. vì nó là 1 mảnh ghép trong toàn bộ bức tranh của cuộc đời mình – nên có bỏ ra cũng chẳng được. chứ ko phải nhớ đề buồn (dù cái đau vẫn còn ở đâu đó). đôi lúc giật mình nhìn lại, thấy mình đã trở nên sù sì đi nhiều. ít có cái làm mình buồn, càng ko nhiều thứ làm mình vui.
cho nên trải nghiệm chưa hẳn là 1 điều tốt. bởi nó làm cho mình lớn lên, nhưng nó cũng làm cho mình bớt “phản ứng” lại với cuộc sống.
những ngày tháng 12. mình bắt đầu bước qua thời tuổi trẻ. hàng 3 đang đứng chờ ở phía trước!!!
November 1, 2009
· Filed under live
Rồi tháng 11 cũng về. Những ngày tháng 11 chẳng gợi cho em nhiều niềm vui. Có chăng là những thấp thỏm lo âu, những buồn vui lẫn lộn, và những linh tính ko lành. Của cách đây 3 năm.
3 năm rồi. Nhiều lúc em tưởng đã bước qua được. Nhiều lúc em đã có thể nói cười với P về TB, về bạn, về những ngày đã qua. Nhưng có đôi khi giật mình nhìn lại, em lại thấy mũi mình vẫn còn cay, mắt mình vẫn còn ướt. Và thảng hoặc trong những giấc mơ, TB vẫn đến tìm em, bạn vẫn đến tìm em. Lần nào em cũng tỉnh dậy trong ngơ ngác, không tin mọi thứ có thể trôi qua nhanh đến thế.
Tháng 11. Em thèm được nằm vùi trong chăn giữa cái nóng lạnh bất thường của Melb và xem lại Sweet November. Thích cô diễn viên chính, vừa mong manh yếu đuối, vừa mạnh mẽ cá tính. Thích cái khăn len cô hay quấn hờ trên cổ. Thích cái nắng hanh vàng của những ngày cuối thu đầu đông.
Tháng 11. Em thèm bước qua hết mọi định kiến. Thèm bỏ qua tất tần tật những tính toán của lí trí. Dẫu biết rằng có cố mấy đi nữa thì em cũng khó làm khác đi, khi bây giờ em bắt đầu ko nhận ra được đâu là lí trí và đâu là cảm tính, bởi mọi thứ đã ăn sâu vào tiềm thức/ nhận thức. Từ hồi nào ko biết, em đã trở nên thực dụng, vật chất. Đến độ trong những cơn say tưởng như lả người, đầu óc em vẫn tỉnh táo đến lạ thường.
V. luôn bảo em emotional. TA cũng bảo em thế. Nhưng em luôn thấy mình chưa đủ emotional để giẫm đạp lên mọi thứ. Em còn nhớ cái lần đầu tiên và duy nhất TA nói yêu em. Em đã tan ra dưới vòng tay xiết chặt và những nụ hôn nóng bỏng của TA, nhưng vẫn đủ tỉnh táo để nói không. Em vẫn chưa quên được những ngày đầu tiên TB và em đến với nhau, với đủ những ngại ngùng của những con chim non mới ra ràng và những dữ dội của những con thú hoang. Còn nhớ em đã hạnh phúc biết bao khi ngày đầu tiên từ HN trở lại SG, TB đã bất chợt ngấu nghiến hôn em – ko phải là cái hôn đầu tiên của em và TB, nhưng đó là cái hôn của TB mà em nhớ nhất . TB của em, làm em hạnh phúc biết chừng nào khi luôn hôn em bất cứ khi nào có thể, và luôn nắm chặt tay em mỗi khi cùng em lang thang qua những nẻo đường, bất kể đi xe hay đi bộ. TB của em, luôn lau nước mắt cho em mỗi khi em khóc, luôn lắng nghe em mỗi khi em giận dỗi, và hơn hết, chưa bao giờ để em nghĩ rằng tình yêu là không có thật. Vậy mà trong những lúc tưởng chừng như không còn một ranh giới nào nữa cả, em vẫn không thể gật đầu để TB tiến xa hơn.
Những ngày tháng 11, em nhớ quá chừng một cơn say khướt giữa mùa đông HN. H đã chở em lang thang qua những con phố. Vắng và lạnh. Em chỉ khóc. Chưa thấy ai kiên nhẫn và dịu dàng với em đến thế. Vậy mà em vẫn không ngã lòng. Rồi em lại nhớ đến một H khác, luôn nhẹ nhàng với những vỗ về, những nâng niu. Chưa một ai nhẹ nhàng với em như thế. Chưa một ai vỗ về và nâng niu em đến thế. Ôi H tội nghiệp của em. Luôn dress up lại cho em. Luôn dỗ dành em mỗi khi em nấc lên trong những giấc mơ hoang hoải. Luôn ôm em từ phía sau lưng những khi em xoay người hướng khác – là những điều mà em luôn chờ đợi ở TA và TB, dẫu biết rằng sự so sánh nào cũng là khập khiễng. Vậy mà em vẫn chưa đủ cảm xúc để có thể gật đầu. Luôn có 1 cái gì đó ngăn em lại, bởi những phép tính nhanh như chớp nhoáng ở đâu đó tận trong tiềm thức. Em cũng nhớ đến V, đã dang tay cho em hơi ấm trong một lần em lạnh run người trong rạp chiếu phim, đã thẳng thắn hỏi em liệu em đã sẳn sàng cho một tình yêu mới, đã nói luôn nhớ em và nghĩ về em trong những ngày đi xa SG. Mà rồi em cũng đã ko thể gật đầu!
Tháng 11. Em ước mình được như cô gái của Sweet November. Sống trọn vẹn. Yêu trọn vẹn. Và không bao giờ hối tiếc!
October 28, 2009
· Filed under development
Trong lúc google term “managing your boss”, mình nhặt được cái note này từ blog của G. Copy lại để học thuộc lòng (có khi mai phải in ra để đốt uống!!!). Mấy cái này nói thì dễ, nhưng làm thì ko dễ chút nào!

- I am sometimes under enormous pressure from upper management; pressure that you seldom see. Anything that you can do to make my job easier will be greatly appreciated.
- Your interests are important, but please remember that I also have to juggle the concerns and feelings of a bunch of other people, including individuals outside of the department.
- I may not have been given a huge amount of training before being named to a supervisory position. As a result, I’ve had to learn through trial and error. That’s not always bad. Many of my responsibilities can only be learned through practice.
- If you are a former co-worker of mine, please recognize that supervising former peers is one of the toughest jobs any supervisor faces. The support that you give me is crucial.
- I will make mistakes. Please give me the same understanding that you’d like me to give you when you blunder.
- If I do something dumb or am on the verge of doing so, please tell me. Don’t hint. Tell me.
- I don’t like unpleasant surprises. Let me in on bad news as soon as possible. (Things that you believe are obvious may not be that clear to me. On the other hand, you’d be surprised at how quickly the latest gossip reaches my ears.)
- I expect you to take initiative. If you keep bouncing things to me, I’m going to wonder why I have you around.
- You should ask questions if you don’t know what to do. On the other hand, you should not have to be taught the same thing over and over again.
- Let’s respect each other’s time. We each have a job to do and the more we can reduce unnecessary interruptions, the happier we’ll each be.
- Don’t let all of my talk about meeting goals and producing results lead you into unethical behavior. You always have my permission to be ethical.
- If either of us has a problem with the other’s performance, let’s talk about it.
October 20, 2009
· Filed under development
Bạn ABM mới của mình khá dễ thương. Hy vọng mình sẽ bước qua được cái shadow đã từng gặp với bạn JBM trước đây.
Giữ lại đây mấy cái tips copy từ JFX để nhớ always keep the team interative.
Some tips for better (team) interactions:
1. Spend more time together.
2. Improve your dialog, building on ideas instead of “winning” with the best one.
3. Compare the number of questions versus statements you make as a group.
4. Connect with advisers outside of your team. Invite them in to your team to give their perspective.
5. Ask someone on your team to give you advice on your own participation.
Bonus: hình team Base của mình (team P&L chẳng có tấm hình nào có đầy đủ hết mọi người)

October 19, 2009
· Filed under development
Copy from Harvard Business Publishing. Để dành đây để nhắc mình luôn be fresh like the 1st day at work!

10. Identify long-term personal purpose. Write a personal mission statement, to review often.
9. Be an entrepreneur from anywhere. Even if you don’t start a business (now), imagine starting a project that will improve your current job, workplace, or community.
8. Discuss the idea informally to find others feeling the same way. Enlist them in the quest. Now they’re counting on you not to let them down. Describe it as an experiment that will benefit others. Incorporate feedback so that others hear their ideas in yours.
7. Get a Big Name to endorse giving it a try.
6. Negotiate out of demands that don’t contribute to the goal. Keep doing what you must to keep your job, but simplify.
5. Find every supporter a task, however small. Show that you’re working for their goals, too.
4. Widen the circle of the informed. Involve people not usually included.
3. Remain positive. Smiling takes fewer muscles than frowning and is contagious. Ignore skeptics unless easily converted.
2. As the bits of the cube start moving, keep communicating and coordinating.
1. Celebrate each “Rubik’s Cube” moment of accomplishment. Share the joy to multiply it.
October 18, 2009
· Filed under life ...
Đối diện nhà mới của mình là 1 cái hair salon. Hồi tìm ra cái nhà này, Gấu đã bảo chắc T sẽ là khách hàng thường xuyên. Nhưng mà phải đến hơn 1 tháng sau khi dọn vào, mình mới bước chân sang đó. Để qua 1 bên chuyện service ko được good lắm – vì cô chủ có vẻ như đang vội để đi đâu đó, còn cô thợ thì nghe bảo còn mới – mình thấy hụt hụt làm sao đó khi cô chủ đang làm tóc thì dừng tay nghe điện thoại, rất lâu và bằng tiếng Anh. Càng hụt hơn khi ngày hôm sau gặp cô chủ ở basement, thấy cô thiệt là sành điệu và sporty trong bộ đồ tennis.
Mình thấy mình thiệt là kì cục. Bao nhiêu chủ tiệm hair & nail giàu nứt đố đổ vách, có vài căn nhà mặt tiền, đi xe hơi. Đó là chưa kể họ cũng là người, ko lẽ ko có quyền có personal life, cụ thể là cái chuyện chơi thể thao. Nhưng mình vẫn thấy sao sao đó. Và mỗi lần bước ra khỏi thang máy hoặc bước ra khỏi nhà, mình lại thấy cái salon đó, nhưng chưa 1 lần nghĩ tới lần thứ 2 mình sẽ bước chân vào đó. Dù mình là tín đồ thứ thiệt của hair & nail và cái tiệm đó chỉ cách cửa nhà mình chừng chục bước chân.
Không nhớ được mình bắt đầu thói quen đi hair & nail từ hồi nào. Chỉ nhớ từ hồi xa lắc, mình luôn cho rằng tới tiệm gội đầu là 1 điều xa xỉ. Mở ngoặc, top-of-mind của cái hồi xa lắc đó – kéo dài từ những ngày mới biết đọc chữ, mỗi ngày đi ngang cái bảng cắt uốn gội sấy ngay ngã ba huyện cho tới những ngày đã bắt đầu đi làm và đã rất nhiều lần đi cắt tóc, duỗi tóc, uốn tóc – là “ủa ở nhà ko gội đầu được sao mà phải ra tiệm”. Đóng ngoặc.
Chỉ biết là bây giờ, cứ mỗi khi thấy nặng nề, thấy lòng hoang hoải, thấy muốn có 1 cái gì đó thay đổi, thậm chí cả khi đang in the up mood, mình đều nghĩ tới hair & nail. Điểm đến của mình, đôi khi chỉ có giá 15-20K cho 1 lần gội, có khi lên đến gấp 10 lần con số đó, và đương nhiên chủng loại phải đi theo giá. Có chỗ chỉ là 1 cái tiệm nhỏ xíu nằm trong 1 con hẻm cũng nhỏ xíu, phải quẹo đến 4-5 lần; có chỗ nằm trên một con đường lúc nào cũng ồn ào xe cộ và không hiếm lần kẹt xe; có chỗ ở tuốt ngoài Chợ Lớn, đi từ nhà ra phải mất gần cả tiếng; có chỗ nằm ngay giữa SG, trên một con đường yên tĩnh và đầy cây xanh… Có chỗ chỉ có 1-2 người thợ (thật ra vừa là thợ vừa là chủ), có chỗ có hẳn 1 dàn nhân viên cực kì hoành tráng, có chỗ chủ tiệm nổi tiếng vào hàng top ở SG, có chỗ chủ tiệm chẳng có chút gì tiếng tăm (mình đoán vậy).
Quay lại cái chuyện mình nghiện đi hair & nail. Cũng là xối nước lên tóc, rồi đổ shampoo lên, rồi gội, rồi xả nước, rồi lại đổ conditioner lên, rồi xả nước. Có khác gì ở nhà! Vậy mà lúc nào bước ra khỏi tiệm cũng thấy phơi phới hơn hẳn. Mình đồ rằng cái phơi phới nó tới từ những chuyện rất nhỏ nhưng rất đời. Như là hóng hớt chuyện các cô thợ nói với nhau, từ chuyện cô này buồn vị bị mất cắp mà thủ phạm là cô bạn cùng nhà trọ, cho tới chuyện cô kia mừng vì con gái vừa xin được chân bán hàng ở Diamond plaza với mức lương tháng 1tr rưỡi; hay chuyện hoặc các “thượng đế” cũng đang làm tóc nói với nhau, thí dụ như chị này mới bán được một căn hộ với tiền lời 100%, chị kia hãnh diện ra sao khi cô con gái đi cùng được khen cao ráo hơn người mẫu.
Thường thì mình yên lặng lắng nghe chứ chẳng mấy khi xen vào những câu chuyện của họ. Nghe và thấy rõ rằng trong những cái tiệm đó rõ ràng đang có 1 xã hội thu nhỏ, gồm những người nghèo thiệt nghèo và những người giàu thiệt giàu, gồm những người tốt và những người xấu, người hiền và người dữ… Trong những salon sang hơn 1 chút thì những câu chuyện phiếm như vậy lại rất hiếm. Khách hàng nếu không yên lặng tận hưởng gói dịch vụ mà họ đã mua thì cũng 1 mình loay hoay với cái cell của họ (có trời mới biết họ đang texting hay đang chơi wifi); còn những người thợ thì càng yên lặng hơn để các “thượng đế” được yên tĩnh đến mức tối đa. Dù là bình dân hay sang trọng thì điểm chung của những chỗ này là những người thợ (và cả người chủ) – cho dù có giàu đến mấy – chẳng khi nào show off, mà luôn dành những cái không gian, hoặc hữu hình hoặc vô hình, để các “thượng đế” của họ cảm thấy họ thực sự là … thượng đế. Ít nhất là mình đã cảm thấy như vậy.
Mình nhớ có vài lần mình phải vừa làm tóc vừa “xử lý” mấy cái urgent biz. Nào duyệt mẫu cho supplier, nào feedback mấy cái calls của agency, của sếp. Những lúc đó, mấy người thợ luôn nhìn mình như mình đang ở 1 class khác, dù mình đã cố gắng hạ giọng đến mức nhỏ nhất, càng giữ cái sự interuption vào cái việc họ đang làm (cho mình) tới mức thấp nhất. Mình đồ rằng những cái class gap (ko có thật) đó làm các “thượng đế” như mình thấy phơi phới hơn, chứ ko phải chỉ đơn thuần là vì 1 cái đầu được gội sạch và được massage nhẹ nhàng, hay 1 bộ móng được cắt giũa, sơn phết.

tóc mới nhất, chị đó tưởng mình mới 15 nên nhuộm vàng hoe và xoẹt mái ngố
October 16, 2009
· Filed under random thought ...
1. Cách đây vài tuần, đi ngang góc NKKN & Hàm Nghi, thấy nó trống trơn vì người ta đã đập cái building cũ ở đó. Tự dưng thấy dễ thở hơn hẳn. Wish người ta sẽ chằng bao giờ fill 1 cái building khác vào đó!
2. Từ ngày dọn về nhà mới, cứ nhớ cái khoảng xanh xanh ở trước cửa nhà. Chỉ là những cái cây nhỏ xíu, nhưng thỉnh thoảng ra đó múc 1 ca nước tưới xung quanh, cũng thấy nhẹ nhõm.
3. Hôm qua đi ngang góc Trương Định & Lê Thánh Tôn, thấy cây điệp vàng rực cả 1 góc. Ko phải là màu của hoa mà là màu của lá. Giật mình nhận ra SG cũng có những lúc giao mùa rõ ràng như vậy!

4. Không phải không có lí do mà cứ thích đi xuyên qua Tao Đàn, hoặc thả xe chầm chậm dọc theo NKKN đoạn gần dinh Độc Lập, hay dọc theo Phạm Ngọc Thạch. Đơn giản là vì những con đường đó có rất nhiều cây.
5. Ước SG có nhiều không gian xanh hơn và mở hơn như vậy! Đi qua bao nhiêu cũng khó mà quên một buổi chiều SG nào đó vừa từ quê lên, rướn ga chạy giữa 2 hàng cây trên đường Trần Hưng Đạo, thấy tự dưng yêu SG quá đỗi!!!
September 21, 2009
· Filed under random thought ...

thật tệ là lâu rồi mình không đi mua sách 1 cách đàng hoàng tử tế. bình thường chỉ tới những nhà sách giá rẻ, vội vã lựa những quyển truyện mà mình đã nghe tới và tò mò muốn đọc rồi về! hôm nay nhờ đi hết cái list phonebook mà ko catch up được với ai nên mình mới lang thang vào 1 cái nhà sách (mà mình perceive là chính quy). và nhận ra rằng hình như mình đã phí quá nhiều thời gian vào những cuốn truyện (giống y như mình luôn thấy rằng mình đã phí quá nhiều thời gian vào tivi và internet – vì vậy hôm nay quyết tâm không mở tivi, còn internet thì mãi vẫn chưa cai được!)
ngày hôm nay là ngày weird nhất mà mình đã từng trải qua. đến nổi trên đường về nhà (sau khi đã mua 1 túi sách), mình đã nghĩ tới việc note lại dòng “when will i ever be that down again” khi làm công việc yêu thích nhất – là ghi lại ngày mua và kí tên – trước khi đặt những quyển sách lên kệ .
dẫu sao thì cũng đã về nhà. đã uống gần hết 2 chai spy. và sẽ đi ngủ (sau khi uống mật ong + bột nghệ).
dạo này nhận ra rằng mình đang trượt dốc không phanh. và luôn có những excuse rằng physical & mental health không ổn. nhưng mà really khi nhìn tới, nếu cái đã này cứ tiếp diễn, mình sẽ ko bao giờ có thể đứng lên được nữa!
càng ngày càng sợ đối diện với chính mình, đến cả soi gương cũng thấy rờn rờn.
còn 2 tuần nữa để dọn mình. kịp không?
September 20, 2009
· Filed under random thought ...

Just do it!
Just get out of the nutshell!
It was what i thought during the moments. But then, i can’t fool myself that it was something i purposely did. Even, i can’t stop questioning why i was that bad.
Really, it’s difficult to get through this (i thought) little thing. And in fact, i had to make some efforts to heal myself; also, had to keep telling myself that there was no right or wrong in this case, the case that i’d never thought of before, the case of breaking the norm/ rules (of mysef), the case of living (i assume) to the utmost of the “being” (or the human, i dont know)
For several hours, i was laying there, thinking about what i should say in the following morning. Just keep silent, pretending nothing had happened. That was my 1st thought and i did.
But then, after a long day, after getting back home and taking a warm shower, after sitting down and thinking back, i just realised that there is no reason for not confronting it. If all the things are to be retold, i would just simply put it in black and white. That i remember and appreciate them all. That I would not bring them to any further (i hope). And that would be a very sweet secret.
Still, it’s not a little thing as i thought. For the next few days, I would keep singing “tiến thoái lưỡng nan đi về lần đận …” (Trịnh)
September 9, 2009
· Filed under random thought ...

L. bảo, cố nhé, những ngày cuối cùng không dễ dàng đâu. Mình dạ, lòng cũng rối bời, chẳng biết mình sẽ deal ra sao với những ngày này và những ngày sắp tới.
Nhưng rồi nỗi sợ đó ko có thật. Những gì mình và L dự đoán cũng chưa thấy, ít nhất là cho đến thời điểm này. Mà lại thấy nặng nề vì một chuyện khác, chuyện chưa từng nghĩ tới.
B: “Ủa, em ko đi vì chuyện swap thì vì chuyện gì?”
G: ”Ủa T ko đi vì VT thật àh?”
Mình cười. Ừh, ko phải vì swap, cũng ko phải vì VT – ngược lại, VT là một trong những dấu cộng để hold mình back lúc mình làm c-b analysis. Chỉ là những giọt nước làm tràn ly thôi.
Vậy mà những ngày này, VT lại làm cho mình buồn. Buồn ko nói được, và cũng chẳng thể gọi tên. Thì thôi, coi như duyên chỉ có tới đó. Mình chi mong trước lúc đi, mình sẽ kịp nói cho her biết rằng mình admire her đến độ nào, rằng how much weight she had put on mình during cái decision process của mình. Sẽ rất muộn … but better than never!
Mình thích chữ “duyên” mà V hay dùng. Gặp những chuyện như vầy, mình tự bảo rằng thì thôi, coi như đã hết duyên. 54 tháng gắn bó, không phải là một thời gian quá dài, nhưng cũng ko hề ngắn. Lần trước, mình bước đi trong tâm trạng vừa vui lại vừa tiếc. Còn lần này, đáng buồn thay là ko có gì vui, và càng chẳng có gì để tiếc nuối. Cái kết ko có hậu như mình vẫn mong muốn. Ừh, thì đổ lỗi cho hết duyên!
Những ngày này…
Giấc ngủ đến nhọc nhằn. Và những buổi sáng thức dậy cũng không còn nhẹ nhàng.
Những ngày này …
Ngày trôi qua trong mệt mỏi. Và mỗi buổi chiều là những khoảng trống. Lặng đến ghê người.
Hoang hoải. Và đôi lúc ước giá nước mắt có thể rơi! Trôi hết!
August 30, 2009
· Filed under random thought ...

Là khi ngồi co chân lên ghế giữa cái không gian lãng đãng của Mei (dẫu cho cô bé phục vụ có liên tục xin lỗi chị đừng gác chân lên ghế thì mình cũng thỉnh thoảng lại cứ co chân lên theo quán tính) …
… Buổi sáng trời mát. Gió nhẹ nhẹ. Nắng cũng nhẹ nhẹ. Và trời cũng xanh nhẹ nhẹ.
… Buổi chiều có mưa. Lần đầu tiên mình nhìn thấy mưa ở ĐL. Mưa trắng trời. Ngồi bên trong nhìn ra chỉ thấy 1 màu trắng đục. Và những cây thông vẫn sừng sững đứng. Thảng hoặc những giọt mưa bé xíu từ đâu đó tạt nhẹ lên tay, lên mặt, lên cả cái máy tính đang hùng hục chạy chừng một chục cái windows, vừa ppt, vừa doc, vừa xsl, vừa ym, ie …
Là khi xách máy lòng vòng ở trong Song Vy, mê mệt vì những gam màu sáng tối. Của đèn. Của hoa. Của nhập nhoạng ĐL lúc chiều sắp tắt.
Là khi ngồi co chân (lại là co chân) giữa Mộc Tavern, nhâm nhi ly vang đỏ và buông mình theo tiếng nhạc bập bùng (thành thật mà nói, mình ko thích cái mớ âm thanh đầy mùi điện tử đó, nó cứ như muốn chồm lên nuốt trọn cái không gian nhỏ nhỏ và ấm cúng của căn hầm, làm cho những cái thùng gỗ để rượu bỗng trở nên lạc lõng) …
Mình ước mình vứt được hết đi những gánh nặng ở trên vai. Mình ước buổi tối trở về mình không phải tiếp tục mở máy chạy trên những con chữ, những con số. Mình ước tuần sau trở về, mình sẽ không phải đưa ra trước mặt sếp cái form ác nghiệt đó. Mình ước mình sẽ có đủ sức mạnh để tiếp tục bước đi & lớn lên, trưởng thành hơn. Mình ước mình sẽ đủ dũng cảm & sức bền để bước tới, để không phải thêm một lần nữa chấp nhận thất bại một cách dễ dàng như vậy.
Dẫu sao thì cũng đã quyết định. Bây giờ chỉ có cách duy nhất là bước tới!!!
August 20, 2009
· Filed under random thought ...

Mình ít khi nào thích đọc những lời than vãn, và vì vậy cũng chẳng thích viết ra những lời than vãn. Từ ngày tập tành blogging, mình đã nhận được vô số những comment, nhất là dạo còn để blog public; và trong số những comment nhận được, mình nhớ hoài cái comment của bé Th và bé T, rằng em thích đọc blog của chị, thấy vui và ấm áp.
Nhưng quả thật, từ lâu lắm rồi mình hầu như chẳng viết được gì mang màu sắc vui tươi ấm áp. Những ngày xưa đã trôi tuột qua kẽ tay đi mất. Những ngày sau này, cho dù có cố đến mấy thì cũng là những nụ cười buồn, nhất là những khi mình đối diện với chính mình.
Hôm qua, lại thêm một giấc mơ ngọt ngào và đầy tội lỗi. Có lẽ mình phải tìm sách giải mộng, xem tại sao cứ liên tục gặp những giấc mơ như thế (mà nhắc mới nhớ, đã bảo là sẽ đi gặp psychologist, mà mãi vẫn chưa đi được).
Thời gian này trôi qua thật tệ. Mỗi buổi sáng chẳng muốn ngồi dậy để đi làm. Đến công ty thì cứ loay hoay mãi với mớ bòng bong, để rồi đến gần cuối ngày, khi mọi người lục đục đi về gần hết thì mình mới lọt hẳn được vào trong cái smooth track. Mà rồi chưa kịp xong mớ thóc gạo đó thì đã đến giờ lên xe đi về. Ngày nào cũng vừa tắt màn hình vừa tự bảo thôi về nhà làm tiếp vậy, nhưng rồi về đến nhà lại loay hoay với FB, news, tv, linh tinh. Rồi lại ngủ vùi. Để rồi hôm sau lại phải đấu tranh với cái alarm.
Ngày hôm nay, sau 4-5 tuần gì đó, mình gần như chính thức có 1 cơ hội mới trong tay. Nắm lấy? Ko nắm lấy? Cái ranh giới rất mỏng. Mình gần như đã sẵn sàng. Chỉ còn vài cái ngần ngừ kiểu nữ nhi thường tình.
Mà biết đâu được, có thể mình thường tình thật!!! At the end of the day, mình thấy mình vẫn coi $$$ là trên hết!
Dù sao thì cũng nên vạch thử 2 cột pro & con xem thế nào!
August 13, 2009
· Filed under random thought ...

Đó là một giấc mơ rất ngọt ngào nhưng cũng đầy tội lỗi.
Mỗi ngày trôi qua, mình vẫn tự hào rằng mình vẫn luôn sống tốt. Nhưng có những lúc nào đó, mỉnh tự hỏi sao những người xấu vẫn cứ nhởn nhơ tồn tại. Và rồi trong những giấc mơ mình thấy bằng cách nào đó họ bị trả giá.
Cuộc sống vẫn cứ cuốn mình đi. Càng ngày càng không thấy vui buồn (Vui chẳng làm mình cười, và buồn cũng chẳng làm mình khóc). Có phải cái đó gọi là chai sạn? Chẳng biết nữa, vì có chai sạn hơn thì cũng chẳng sao, vì chai sạn cũng không làm mình đau đớn bằng việc có những buổi tối đi làm về, người rã rời và đầu rỗng tuếch, chỉ muốn nhâm nhi 1 chút gì đó cay cay, rồi về tắm nước nóng, và cuộn tròn trong chăn ngủ vùi, để rồi hôm sau lại tiếp tục bước đi – mà rồi lướt hết cái list phonebook vẫn ko tìm ra được 1 người. Giật mình nhận ra rằng mình đã đánh mất quá nhiều thứ. Để rồi cuộc sống bây giờ chỉ có công việc.
TA luôn ở đó. Nhưng có những lí do rất tế nhị làm mình ko thể nào cứ có việc là nhắn.
P luôn ở đó. Nhưng mình ước P mạnh mẽ hơn 1 chút để (khi cần) mình có thể gục đầu vào vai mà khóc.
H luôn ở đó. Nhưng cũng như TA, không phải lúc nào mình cũng có thể dựa vào H.
L luôn ở đó. Nhưng L bây giờ còn nhiều thứ phải lo lắm, chứ không chỉ có mình.
Chỉ có v. là accessible. Nhưng càng ngày càng nhận ra rất rõ rằng mình và v. có quá nhiều thứ khác nhau. (Chỉ có chuyện drunk thôi mà cũng đã thấy khác nhau nhiều lắm rồi!)
Vậy rồi mình cứ lặng lẽ bước đi trên con đường của riêng mình. Độc hành!
August 1, 2009
· Filed under random thought ...

dạo này bị thiểu năng ngôn ngữ một cách trầm trọng. biểu hiện là hay rơi vào trạng thái ko thích nói, mà nếu có chuyện phải nói thì chẳng ra đầu cua tai nheo gì cả. càng chẳng thể viết.
3 ngày ở 1 mình, lang thang 1 mình (off luôn cell). cũng chẳng buồn hắng giọng xem mình có còn nói được.
2 đêm nay muốn viết nhiều thứ. nhưng chẳng tìm được ngôn từ. đêm nay là đêm cuối. càng muốn viết – chỉ sợ về với phố thì những cảm xúc sẽ tan biến hết – nhưng rồi ngôn từ cũng bất lực.
đã bảo là dạo này bị thiểu năng ngôn ngữ trầm trọng lắm!
July 27, 2009
· Filed under random thought ...

1.
Cái này là cố tình đưa lên để khoe với Lâm Lâm, nhưng cuối cùng lại thành ra giống như là đang ”tí tởn” theo các em teen. 1 là chụp hình “tự sướng” bằng điện thoại. 2 là mắt mở to ngơ ngác. Chỉ còn thiếu mỗi phùng má chu mỏ … Ack ack … @ Lâm Lâm: đó là tóc mới
2.
SG mưa. Mưa kiểu này buồn muốn chết. Chỉ muốn chui tọt vô cái kén & đọc hết mớ truyện mới mua về (nhưng mà ai cho – bài tập còn nguyên đó chưa đụng tới, mà deadline thì đã lù lù ngay trước mắt). Đau nhất là mình đang trong những ngày đầu tiên của annual. Đúng là nnc mà! Lại phải ca bài ca “aja fighting” bất hủ.
3.
Hôm qua đã coi HP6. Cái đoạn mấy bé đó lang thang trong tuyết làm mình nhớ Mel kinh khủng. Đã có lúc mình nhớ phát điên cái nóng của SG, nhất là những lúc co ro giữa cái lạnh của HN, của Mel những ngày mới quay lại. Nhưng ngay lúc này đây mình lại nhớ cồn cào cái lạnh như có thể xắt ra được từng miếng của Mel. Bây giờ chỉ thèm được mặc áo ấm quấn khăn len và ngồi uống Starbucks ở Fed Sqr, hoặc đi lang thang ở Yarra bank trong cái hun hút của gió đông.
4.
Hôm qua mình lại chiêm bao thấy TB – không nhớ cụ thể là như thế nào, chỉ nhớ đó là 1 giấc mơ bình thường – không buồn mà cũng không vui. Dạo này khó ngủ – mặc dù lúc nào cũng buồn ngủ. Đêm bây giờ là những giấc ngủ ngắn nối tiếp nhau. Ngủ vùi. Rồi giật mình dậy – vì những lí do khác nhau. Rồi lại vỗ giấc. Khó nhọc.
5.
Muốn tung hê hết.
July 20, 2009
· Filed under random thought ...

tóc mới, including straightening, dying and styling.
firstly it appears to cheer me up a bit. but then when monday is half way through, i realised that even hair & nail does not lift me any further these days
hôm qua là hair. hôm nay là shopping – lần đầu tiên bước chân vào paragon ở saigon south. cuối tháng sẽ là annual leave.
tháng này bill credit card sẽ nặng lắm đây.
July 20, 2009
· Filed under random thought ...

Weekend mưa & gió (vì bị ảnh hưởng bão số 5 đang hoành hành ngoài bắc)
T7 đi dịch, nên ngày cũng chẳng dài như ngày thường đi làm. Vậy mà khi rời khỏi khách sạn thì người đau như dần, đầu lơ mơ. Chỉ thèm về nhà nằm vùi trong đống chăn mà ngủ. May sao vào ngồi duỗi chân tán dóc trong tous les jours được 1 lát thì tỉnh. Mặc cho mưa gió ầm ì ngoài trời, mình ngồi nhai bánh mì, uống thuốc bằng hot chocolate …
CN ngủ tơi bời. Mở mắt ra lần thứ 1 đã 10g sáng. Xem my sassy girl phiên bản hollywood xong thì đã quá trưa, off tv ngủ tiếp 1 giấc đến quá 3g. Bò dậy đi làm tóc, rồi ăn, rồi cafe. Về nhà đã quá 11g.
Vẫn chưa buồn ngủ nhưng người thì vẫn rã rời. Ước chi ngày mai ko phải là thứ 2, và nếu phải thì nó là 1 ngày mình có thể nằm nhà lăn lóc hoặc ra đường lê la.
Dạo này hư thế đấy. Ko muốn làm việc. Chỉ thích chơi …
July 5, 2009
· Filed under random thought ...

yellow roses for a cold and rainy weekend without significant connections
… lost and blue
June 30, 2009
· Filed under random thought ...
June 28, 2009
· Filed under random thought ...

nghe phong phanh bữa nay là ngày gia đình việt nam
tối qua chứng kiến mẹ khóc
sáng nay chứng kiến cả ba lẫn mẹ đều khóc
thấy xót …
nhiều lúc thấy mình chẳng có 1 sợi dây liên hệ nào cả, nhưng rồi vẫn thấy trống vắng. ko rõ có phải là cảm giác mất mát.
đã bảo với mình rằng ko khóc, nhất định ko khóc. nhưng rồi nước mắt vẫn rớt. chẳng biết là vì cái trống vắng & mất mát đó hay là vì cái xót xa khi thấy hai người già cứ sụt sịt lau nước mắt hoài! thảm nhất là cú điện thoại xuyên đại dương.
thiệt tình mình cũng chẳng biết nếu là mình thì mình sẽ làm gì!!!
June 27, 2009
· Filed under random thought ...

lost …
June 25, 2009
· Filed under random thought ...

Từ hồi về VN đã bắt đầu ít viết (có thể nói là lười, cũng có thể nói là bận, cũng có thể nói là vừa lười vừa bận). Từ hồi chuyển nhà qua wp còn ít viết hơn nữa.
Nhiều lúc cái máu viết lách cứ thôi thúc, nhất là mỗi lúc bị rơi xuống một cái hố nào đó, hoặc là mỗi lúc xách túi đi đâu đó. Nhưng rồi khi ngồi trước màn hình, hoặc là mọi thứ khác cứ cuốn mình đi, hoặc là mọi emotion trôi đi đâu hết. Thành ra cứ mãi trắng tay.
Thôi rồi, lại lười gõ rồi. Ngưng vậy!!!
3 ngày nay nghe nhạc nhiều vì TV đã bị cắt cable. Giờ đang nghe Lam Acoustic.
June 22, 2009
· Filed under life ..., random thought ...

Những chuyện đã qua dạy cho mình rằng dù muốn dù không thì cũng phải chấp nhận sự thật. Mình đã học được cách chấp nhận, đã học được cách đứng lên và bước đi, nhưng vẫn chưa đủ.
Những ngày sắp tới sẽ rất khó khăn. Nhưng vì đó là cuộc sống, là cơm áo gạo tiền … Nên cứ phải ngẩng mặt lên mà bước qua.
Đã khóc đủ. Và sẽ không khóc nữa. Nhất định là không khóc nữa!
Có ai đó đã nói cánh cửa này khép lại thì sẽ có cánh cửa khác mở ra. Trong trường hợp này, cứ tin là sẽ có ít nhất 2 cánh cửa khác mở ra. Vậy đi!!!
June 20, 2009
· Filed under random thought ...

T7 bắt đầu bằng 1 buổi cafe. Không vui. Không buồn. Không có hy vọng. Cũng không hẳn là thất vọng. Rời quán trong tâm trạng let it be. Chẳng biết từ hồi nào, mình bắt đầu tự cho phép mình AQ quá nhiều, hay nói khác đi, mình bỗng trở nên thỏa hiệp với phần “con” trong mình nhiều hơn.
Buổi trưa ngồi ở lề đường Crêperie, mới giật mình nhận ra rằng mình đang thiếu 1 cái gì đó rất lớn trong cuộc sống. Tự hỏi liệu những gì mình đang làm là vì cái gì? Và cay đắng nhận ra rằng đó là vì tiền. Cái cần nhất hiện giờ là một ngôi nhà, vì chưa bao giờ cái cảm giác ko an cư lại hành hạ mình nhiều như lúc này. Nhà bây giờ là mục tiêu sống, là nơi để mình có những buồn vui của riêng mình. Và chừng nào chưa có được 1 chốn dành cho những buồn vui như vậy, mình chưa an tâm mà bước đi – như cái bạn đầu đội mũ bèo, chân mang giày bệt, lưng vác ba lô và vai đeo máy ảnh mình nhìn thấy trưa nay ở Crêperie.
Hơn ai hết, mình hiểu rõ câu chuyện con gà và cái trứng. Nếu chẳng có ngôi nhà đó, mình sẽ thong dong hơn mà lên đường, vì sẽ chẳng có cái financial burden nào đè trên vai. Nhưng rồi nếu chẳng có ngôi nhà đó, mình sẽ chẳng có cái gì bám víu để mà quay về, để mà tiến tới, để dẹp bỏ hết những thứ râu rìa xung quanh mà bước đi. Mình sẽ mãi trôi, trôi, trôi …
Cay đắng hơn, mình nhận ra rằng mình chưa có can đảm để làm gì cả. Vì gánh nặng cơm áo gạo tiền vẫn còn ở đó. Chỉ mới đầu tuần này thôi mình còn dõng dạc rằng tiền lương ko quan trọng, thu nhập ko quan trọng, quan trọng là mình làm được cái gì, học được cái gì, lớn lên ra sao.
Nhưng quả thật là không phải như vậy!
Nghiêm trọng hơn, mình nghĩ mình cần phải gặp bác sĩ!!!
June 14, 2009
· Filed under random thought ...
lần thứ 2 trong đời kể từ khi biết ý thức, mình nghĩ là mình cần phải gặp bác sĩ
…
June 12, 2009
· Filed under random thought ...
copy của bạn Phong Việt (viết tặng bạn Pooh)
để tặng bạn áo vàng
…
Đừng trách
Có những tình yêu tự đặt ra cho mình những giới hạn
có những yêu thương từ chối ta như thể ta không hề xứng đáng
nên đừng trách…
*
Là định mệnh ngẫu nhiên chọn ta giữa muôn triệu người để thử thách
tin một người ở trong tim như ta đã từng cố chấp
tin một nụ hôn duy nhất ở giữa trời và đất
tin một ánh mắt mà nếu thiếu ta trong nhãn cầu sẽ cô độc
tin cả vào những tháng ngày ta nâng niu trên tay chỉ toàn là ngờ vực
bởi vẻ đẹp của những giấc mơ…
*
Chúng ta có thể đã sống đúng cuộc đời của những người trú mưa
tìm thấy một mái hiên rồi đứng chung lặng lẽ
thỉnh thoảng hỏi thăm nhau- nếu lạnh thì nép thêm vào một chút nhé?
thỉnh thoảng cầm tay nhau- cho khác với những người xa lạ
thỉnh thoảng trách một lời – lúc cơn mưa bạt thêm vào lòng một chút gió
rồi thì nắng lên ở đâu đó ngoài phố
chúng ta mổi người chỉ để lại được dấu chân…
*
Đừng trách
khi ta đến trong cuộc đời này với hình hài mà ta ước mong
mổi ngày qua đều nhận ra không có gì là trọn vẹn
nhưng ta đã yêu thương theo cách những gì con người ta có được
chọn một con người để sẻ chia phần tâm hồn sâu thẳm nhất
tuyệt đối không tin vào những bất trắc
cho đến khi…
*
Điều đáng sợ trong tình yêu không phải là lúc con người ta yêu thương đã mất đi
mà chính là tình yêu ấy không hề giống như ta tưởng tượng
con người ấy không hề giống như ta vẫn biết
trái tim ấy không hề giống như trái tim ta nằm bình yên trong ngực
và ta quặn đau…
*
Đừng trách
nếu ta tự nhủ mình vẫn tin vào phép màu
khi ai đó không chọn lựa ta nghĩa là ta thuộc về một chọn lựa khác
nghĩa là từ giây phút này bàn tay ta cần nắm còn đang ở phía trước
nghĩa là tình yêu trong ta chỉ mới bắt đầu cuộc hành trình dài được vài bước
nghĩa là nỗi cô đơn này là vực sâu cần thiết
phải một lần được gieo xuống
trong gió mưa…
*
Rồi chúng ta sẽ mỉm cười với cái gọi là ngày xưa
làm thế nào biết trước đúng hay sai để mà lo lắng
ta chỉ đủ bao dung khi đi qua được oán hận
nhìn người mình yêu thương nay sống một cuộc đời với người khác
như một niềm vui…
*
Sao không cho ta thêm một cơ hội để định mệnh giúp ta gặp đúng một con người?
June 11, 2009
· Filed under random thought ...
đã kí xong tên vào bản án cho chính mình …
muốn khóc!!
really!!!
June 9, 2009
· Filed under random thought ...
tìm một con đường, tìm một lối đi (chữ của H)
trong lúc chưa make and walk on own road thì đành nghêu ngao vậy thôi
lâu lắm chẳng viết được cái gì
[đơn giản vì có nghĩ ra được cái gì đâu]
lẽ nào bạn đó nói đúng? rằng cái comfort zone của mình là hiện tại (và quá khứ??)???
June 6, 2009
· Filed under random thought ...
cái mặt mình tí tởn vầy mà ai gặp cũng nói nhìn hốc hác …
chịu ko nổi!!!
[ảnh bạn mập chụp ở S., đã crop đi vài khúc]
June 5, 2009
· Filed under random thought ...
dạo này chỉ mê những gam màu rực rỡ …
mặc cho thiên hạ chê bai …
June 4, 2009
· Filed under random thought ...
mình luôn là 1 đứa phù du, chẳng khi nào biết appreciate những thứ mình đang có …
ví dụ như bây giờ, thay vì ngồi gác chân nghe cái collection acoustically (biết nó nghĩa là gì chết liền àh!) của em T & quên hết mọi sự đời, mình lại thèm ngồi giữa mc donald ở bugis, nghe Lam và đọc Song Song …
May 26, 2009
· Filed under random thought ...
ngầy ngật sốt 2 ngày nay. ko hẳn là sốt, chỉ đừ đừ cái kiểu ốm đặc trưng của mình từ bao nhiêu năm nay. lại phải lẩm bẩm bài ca ghét!!! thà nó cứ vật mình xuống, còn có cớ mà nằm nhà! hừ hừ …
chẳng biết mình lây G hay G lây mình nữa! mấy ngày này, giống như là có dịch cúm. ra đường thấy ai cũng khụt khịt.
1.5 days to go …
May 21, 2009
· Filed under random thought ...
em ra lò được đúng 1 tháng, ra ràng được 3 tuần, ra đời được 2 tuần, và hôm nay chính thức ra miệng
chào em, “em bé” thứ 3 kể từ khi quyết định thử yêu lần nữa!!!
god bless me until the 4th one coming out – who knows when – vì giang hồ đang đồn mình có duyên launch new baby … let’s see how i go
vẫn còn a lot more to fulfill till it’s completely done. nhưng từ giờ đã có thể thở dễ dàng hơn 1 chút, ít nhất cũng được 1-2 tuần trước khi lại hùng hục như cái con có 2 màu trắng đen trước sảnh cty
May 17, 2009
· Filed under random thought ...
sau bao nhiêu tận tình cứu chữa thì cái điện thoại cũng đã sống lại, chỉ có điều bạn đó có thể bất tỉnh nhân sự bất kì lúc nào (nghĩa là vẫn thở nhưng không hoạt động).
thành ra 1 tuần nay phải suffer
hôm bữa đi ké xe sếp bự, thấy sếp đòi quăng điện thoại đi vài lần (vì nó cũng off & on y như điện thoại của mình), nên chắc mẩm rằng tại mạng chứ hông phải tại máy
cho tới khi mượn điện thoại của em leo, của bạn mập … thì mới thấy có lẽ là tại cái máy của mình thật!
chậc, lại phải cháy túi nữa rồi!!!
hiện tại đang mê cái E75 màu đỏ rượu kia kìa (ta nói, cái số nghèo mà ham đua đòi!!!)
May 12, 2009
· Filed under random thought ...
tình cờ được nghe 1 câu chuyện đã từng được nghe chính chủ nhân kể …
đâm ra hoang mang! tự hỏi tại sao chuyện nhỏ như vậy mà lại nói khác đi (thì những chuyện lớn hơn thì sẽ bị lái đi đến độ nào nữa – nhất là đã chứng kiến một vài thứ đã xảy ra thời gian gần đây)
chuyện ko đáng phải bận tâm đến thế, nhưng vẫn thấy khó chịu. một, là vì luôn luôn nghĩ rằng mình chẳng có giá trị lợi dụng. hai, là vì cho dù có lợi dụng được 1 cái gì đó thì cũng ko đáng – 1, tất cả với mình đều là phù du; 2, mình đã chấp nhận đó là 1 phép thử, để đánh giá lòng tin của mình vào con người, dù biết rõ nếu phép thử của mình thất bại thì chính mình sẽ phải gánh chịu 1 tổn thất ko nhỏ. ba, (vẫn là) tự hỏi người ta làm như thế để làm gì – chuyện ko đáng …
ừh thì ko đáng. nhưng vẫn cứ thấy khó chịu.
lạ đời!!!
May 10, 2009
· Filed under random thought ...
đã gần 3 năm kể từ những ngày cuối tuần lang thang … mới biết có những điều tưởng chừng rất bình thường, nhưng rồi cuộc sống cứ cuốn mình đi! (thì còn biết đổ lỗi cho ai ngoài cuộc sống)
cái vòng xoay của ngày cuối tuần – gồm có ăn sáng, đi lăng quăng, ăn trưa, rồi đi lăng quăng, ăn chiều, lại đi lăng quăng rồi mới chịu về nhà – và ngày hôm sau sẽ là 1 tuần mới. đơn giản chỉ có vậy mà 3 năm rồi mới lại được làm …
việc chở 1 người sau lưng ko phải là mới. nhưng tự nhiên lại thấy vừa quen vừa lạ. thành ra vừa thấy thoải mái – những thong dong của ngày cuối tuần, vừa thấy nao lòng – những ngày xưa đã trôi qua kẽ tay.
cái màu vàng nâu của những bông hoa dầu. cái màu vàng nhẹ của ánh nắng buổi chiều chiếu xiên trên những vạt cỏ xanh. cái màu đỏ của những nhánh phượng lấp lóa ngoài khung cửa sổ. cái màu trắng buông lơi của tấm rèm cửa. và những cơn mưa.
tất cả
lướt qua
nhẹ tênh
cuốn đi hết …
có những điều tưởng chừng rất bình thường!!!
May 9, 2009
· Filed under random thought ...
chỉ muốn ngủ. nói chính xác hơn là tự thấy ko còn đủ tỉnh táo để suy nghĩ hoặc làm gì cả, kể cả để đọc báo. thế nhưng cái chân vẫn thấy cuồng và cái đầu vẫn muốn chạy đi đâu đó để được thở 1 ít khí trời.
cả ngày hôm nay đã chạy như con thoi. thật ra là đã chạy như thế khoảng vài tháng nay, nhưng tuần kinh khủng nhất chắc là tuần này đây – phải gánh nợ tơi bời khói lửa! xem phần hậu của 4.5 ngày escape ko ngọt ngào chút nào!
- thứ 2: từ sáng tới chiều xoay như cái chong chóng. vật vã đến 7.30 mới tắt được cái máy. nếu ko có con bé đồng nghiệp đứng kế bên rỉ rả chị ơi chị hỡi ‘đi về ngay, em có hẹn ở sg lúc 9g’ thì chẳng biết đến khi nào mới đứng dậy được.
- thứ 3: bước ra khỏi văn phòng khoảng 1.30am. đi ra cổng bảo vệ, kêu anh ơi mở cửa dùm em. ảnh hỏi mở cửa chi vậy! về đến nhà hơn 2.00am, loay hoay được đến lúc nằm xuống thì cũng đã 3am
- thứ 4: tới 7.30pm thì ko thể mở mắt nổi nữa. líu ríu theo xe bạn S. đi về. giữa đường bị gặp sự cố sợ xanh hết mặt mày. nhờ vậy mới biết 113 là con số có thật nhưng gọi chẳng có ai bắt máy
- thứ 5: về bằng chuyến xe trễ nhất (6.30pm). ăn 1 bữa nhẹ nhẹ xong lăn ra ngủ tơi bời
- thứ 6: phù … weekend … gánh nợ đã nhẹ bớt … về đúng giờ (5.30pm) và “đánh đu” theo mập ăn ốc. đáng lẽ được về nhà để chuẩn bị 1 vài thứ cho ngày t7 thì lại phải đi sửa đt (vì sáng nay chị đã phóng thẳng cái đt vào trong cái-chỗ-ko-tiện-nói-ra). đứt 1 buổi tối. về đến nhà đã đừ người.
- thứ 7: 1 ngày con thoi giữa 3-4 destinations. buổi chiều 2g đã đứng ko vững. nốc thẳng 1 ly cafe để trụ cho tới 6pm.
và đã sắp 1 tuần kể từ khi trở về sg sau ngày escape, nhưng cho tới bây giờ vẫn chưa digest được hết đống hình 4.33GBs đã chụp!!!
May 4, 2009
· Filed under random thought ...
1.
lost and blue …
chỉ mong cái vật màu đỏ cam ấy đốt cháy mình đi và thả mình vào hư không
… ung dung!
đã học được cách thở đều và để người nhẹ tênh
nhưng vẫn chưa đủ sức để block the mind completely
2.
đi
cái chữ đơn giản vậy mà ko phải cứ muốn là được
April 28, 2009
· Filed under random thought ...
lâu lắm rồi mới được 1 buổi tối ngồi không. buồn ngủ đừ hết cả người, nhưng vẫn đủ tỉnh để nghe cái chất phiêu của L.
L. vẫn xinh, vẫn duyên và có sức cuốn hút kì lạ. cách chơi vẫn ngẫu hứng và cách hát vẫn tưng tửng như ko hát. chỉ có điều hình như có vẻ kiểu cách hơn 1 chút xíu. cũng phải. sóng truyền hình bây giờ đã ngập khắp nơi.
còn Y. thì ko thích bằng N., dù thành thật mà nói thì Y. sẽ là 1 căn nhà lý tưởng cho 1 người, và sofa của Y. êm hơn, rộng rãi hơn những cái ghế bé xíu và cứng đờ của N. nhưng Y. có cái gì đó xa hoa quá, ko mộc như N. ở Y., ko thể ngổi thu lu 1 góc và gác hẳn 2 chân lên ghế như ở N. ở Y., giả sử đi với P. thì cũng ko thể dựa người vào P. mà thả hồn đi rong …
nửa đêm. bên ngoài trời rỉ rả mưa, còn bên trong nhà trời hầm hầm như cái lò …
oi và nhớp …
cảm nhận rõ những khó chịu đang diễn ra!!!
ghét cái cảm giác này! mệt đừ người nhưng đầu óc thì trống rỗng …
như đang lơ lửng ở middle of nowhere …
mặc kệ! chỉ còn sáng mai nữa thôi là mình vứt bỏ hết. 4 ngày rưỡi sau quay về, cho mọi sự ra sao thì ra!!!
nói như lời của t., là cùng lắm thì chết!!! vậy thôi àh!!!
April 26, 2009
· Filed under random thought ...
mấy hôm nay lại nghe nhiều người nói về free lance …
lật lại những entries của những ngày này năm ngoái – lại thấy mình đang nói về free lance …
có circle sao???
nhớ cái tản văn gì đó về cái chòi giữa đồng của NNT. thế nhưng vẫn thèm cái cảm giác 1 mình ở đâu đó thiệt xa, thiệt vắng. ko điện thoại. chỉ cần sách và laptop (nếu có mạng thì tốt, còn ko cũng chẳng sao).
lâu lắm rồi chẳng đọc/ xem gì ra hồn!
lâu lắm rồi chẳng đi/ chơi gì ra hồn!
cần phải dọn mình sớm thôi!!
April 23, 2009
· Filed under random thought ...
mình bắt đầu sợ rồi đó!
thật là nguy hiểm!!
nguy hiểm hơn là càng lúc càng thấy giống!!!
chết thật!!!!
April 20, 2009
· Filed under random thought ...
I do need a recycle bin
… that can listen
and more importantly, don’t make judgement …
[more than ever, i miss TA who was always listening and never making any judgement]
… that looks at me with both good and bad
… that stirs up my weaknesses and solidifies my endurance!
April 17, 2009
· Filed under random thought ...
trống rỗng
hụt hẫng
mọi thứ lướt qua nhanh đến độ đôi lúc mình cũng ko nhớ là mình đã bước qua những cột mốc nào
cứ tự phải nhắc mình 1 câu rất xưa cũ, rằng be strong! (gần đây được bổ sung thêm rằng what can’t kill you makes you stronger)
đôi lúc thấy thảng thốt. am i on the right way? if not, which is the one?
mà rồi câu hỏi cứ nằm lơ lửng ở đó.
-trg nói opportunities are all around. mình ko phủ nhận. mà rồi mãi vẫn chưa có đủ can đảm để dứt ra và bước đi.
t. nói cùng lắm thì chết, có gì mà phải buồn. uhm, thì cũng biết vậy. nhưng vẫn cứ thấy nản.
cứ lẩn quẩn giữa những câu hỏi why and how???
nhớ ta. hay nói if you can’t change it, take it as challenges.
those kinds of challenges are too heavy to afford. có lẽ mình phải give up. thực sự!!!
April 13, 2009
· Filed under random thought ...
từng bước qua một vài chuyện để biết chắc rằng khi mental có issue thì physical cũng sẽ ko ổn
… nhưng chưa từng trải qua chuyện ngược lại
từ sáng tới giờ cứ giống như in the middle of nowhere … lost concentration and felt so blurred …
not because of hormonal syndrome
not because of Monday syndrome, even
nghiệm ra rằng càng ngày càng trở nên less and less patient …
thật nguy hiểm và đáng sợ!!!
April 12, 2009
· Filed under random thought ...
việc làm có ý nghĩa nhất trong ngày hôm qua: done the deal with G. ![]()
từ rày mỗi lần đi tiêu dao sẽ ko phải chạy lung tung mượn vợ của người khác nữa!!!
còn việc làm có ý nghĩa nhất trong ngày hôm nay: lau được cái bếp và tha được 1 đống đồ ăn về nhà. àh, còn nữa, cả ngày hôm nay ngồi máy tính chưa tới 2 hrs …
btw, damn cái bụng … so painful … phải đi ngủ sớm thôi – dù đã quyết định ngày mai sẽ đi làm trễ nhân dịp sếp đi vắng!!!
April 9, 2009
· Filed under random thought ...
just to cheer me up …
chẳng có gì cả! chỉ là cám cái cảnh really love the job nhưng vẫn phải lầm bẩm với chính mình i love my job i love my job i love my job …
bắt đầu thấy lung lay, dẫu cái tôi vẫn luôn bảo ko được give up …
bạn v. mà đọc được những dòng này lại sẽ bảo “what does not kill you makes you stronger”
sight … mình hay ba gai, nên sẽ bảo thà chết còn hơn là sống lây lất!!!
April 6, 2009
· Filed under random thought ...
so this is it. another trip’s gone and yes, i am home – with much more appreciation for it like every other time!
[to quote in the lift this afternoon:
p1: it's always good to be home
p2: so why did you go?
p3: to better appreciate "home"]
bỏ qua hơn 1 ngày trời rong ruổi từ lào cai lên sapa rồi lại từ sapa về lại lào cai. nghe bảo đường qua ô quy hồ rất đẹp. tối hôm qua vẫn còn thấy rất tiếc nhưng hôm nay nghe bảo sapa mưa và rét nên cũng đỡ thấy đau lòng!
chỉ tiếc 1 điều duy nhất, rằng chẳng chụp được tấm ảnh nào ưng ý cho những tràng hoa trên phố cổ sáng nay – luôn thích hn vì những tràng hoa nhỏ nhỏ xinh xinh trên những chiếc xe đạp.
tháng 4 về rồi! 1 mùa hoa loa kèn nữa về rồi!
p.s: the favorite picture of the trip
April 1, 2009
· Filed under random thought ...
hồi còn ở melb, cứ cách ngày là lại lôi cái blender ra làm smoothie. thường là chuối + milk + yoghurt, hoặc là bơ + milk (pasteurised & scm), thỉnh thoảng có dâu hoặc khóm + milk. mấy cái thứ smoothie này góp phần đáng kể vào cái khuôn mặt tròn xoe như cục bột đập cái bẹp suốt thời postgrad.
từ hồi về vn tới giờ, ít khi nào đụng tới cái blender, trừ mấy bữa tết về nhà có làm mấy mẻ smoothie mít và dừa.
bữa nay đi họp ra sớm, dong xe đi big c mua mấy thứ đồ dùng, sẵn tiện tha thêm 1 mớ thực phẩm về nhà. tự dưng lại có hứng lôi blender ra. vậy là có món smoothie xoài. yummy …
trong lúc lang thang siêu thị chiều nay, mình đã tự hỏi tại sao lúc nào mình cũng loay hoay với cái bàn giấy và cái màn hình máy tính, trong khi thực ra với cái nghề của mình, đi siêu thị cũng là làm việc??? cộng nữa, tại sao lúc nào mình cũng phải hụt hơi chạy theo mớ workload, trong khi mình nên/phải có own life của mình???
trước khi về nhà, nhận được 1 cú điện thoại, confirmed rằng yes, due to the economic downturn, blah blah blah … và sau khi về nhà, mở máy tính lên, đọc thêm 1 loạt các news về lay-off. còn trên tivi, người ta ra rả về nông sản bị phá giá, trượt giá …
xem ra, câu trả lời đã rõ. otherwise, put it differently, there is no choice
kết thúc april fool. fooled noone & was fooled by noone – luckily …
March 30, 2009
· Filed under random thought ...
thực đơn hôm nay: trưa – cháo (ăn liền), chiều – cháo (liền ăn), tối – cháo (mua ở ngoài đường, ko phải ăn liền hay liền ăn) (chẳng muốn ăn gì hết trọi, nhưng vì sợ nên cũng phải ráng ăn!)
chiều nay mưa trái mùa. ngồi trong và ở tuốt trên gác mà cũng nghe mùi đất xộc lên. mùi đất này mà hít phải thì độc cho biết!
lúc lóc cóc đi nấu cháo liền ăn, tranh thủ xách cây kéo ra tỉa mấy cái mớ cây lùm xùm phía trước. nhận ra cái dây nhãn lồng đã dài ơi là dài. ngắt cái đọt duy nhất bỏ vô tô cháo. thơm thơm … đang chán ăn vậy mà cũng thèm 1 rổ rau luộc – đủ loại hết, nào là đọt rau lang, rau muống, đọt nhãn lồng, rau đắng, rau má, đọt & lá cách non – chấm với cá rô & cá phi chiên dòn dầm nước mắm … yummy … (bảo đảm dân phố chẳng bao giờ biết tới mấy món này!)
btw, mới ăn cháo có 1 bữa mà sụt 1.5 kí … hơ hơ … (hy vọng hông phải do nhìn lộn vì lúc leo lên cân mình hông mang kính)
March 30, 2009
· Filed under random thought ...
vốn là 1 đứa khỏe mạnh – mượn lời của mập thì “bà này khỏe như con trâu”
và luôn biết listen to your body để biết cơ thể mình muốn cái gì (chẳng nhớ chữ của ai, chỉ biết là đọc ở đâu đó và thấy rằng mình làm được)
càng chưa bao giờ rơi vào trạng thái don’t really know what is happening inside me
vậy mà tối qua đã hơi bấn loạn 1 chút …
ơn trời, cuối cùng mọi việc vẫn ổn!
nhưng vì vẫn còn âm ỉ nên có good excuse để sáng nay nhắn tin cho sếp “i am sick”
chẳng yên tâm giao việc lại cho bạn “lính già (trước tuổi)”. nhưng cứ chặc lười “ừh thì cứ thử xem sao”. quả thật mọi việc ko đơn giản – khi mà bạn í cứ chút xíu lại gọi, chút xíu lại alô. mà xem ra vậy lại hay, để bạn đó biết ngày thường bạn đó hay làm những gì và khi có unexpected things như hôm nay thì bạn đó làm gì. hy vọng after today, bạn đó sẽ lớn hơn 1 chút!!!
với riêng mình, hơn bao giờ hết mình thấy health is gold, và nhận ra rằng mình toàn làm những thứ có hại sức khỏe – dẫu là 1 cách vô thức – và chưa bao giờ làm gì có lợi cho sức khỏe 1 cách chủ đích cả!!!
March 28, 2009
· Filed under random thought ...
sensational, là những tiếng guitar … réo rắt
(mỗi lần tới 1 chỗ nào đó có nhạc hay hay, mình lại nghĩ đến v. – tự hỏi ko biết nếu có bạn đó ở đấy thì bạn đó có thấy sensational như mình ko!)
dễ thương, là mấy cái bông lys cắm trong lọ thủy tinh, để thẳng hàng dọc theo những khung cửa kính, bên dưới là những cây nến nhỏ … lung linh
mỗi tội cái ghế đó ngồi chẳng êm tí nào – mà cái lưng thì đang đau gần chết (cái chân cũng đau!)
bảo với bé v. rằng mình mà là chủ chỗ đó, for sure mình sẽ make the atmosphere cozy hơn 1 chút! (quái lạ, sao mình chỉ thích những chỗ cozy!!)
vậy là 1 weekend nữa đã xong!!!
tháng 4 sắp về!!!!
March 26, 2009
· Filed under random thought ...
bù đầu bù cổ … nhưng hễ ngơi tay 1 chút xíu lại thấy hình như đang miss 1 cái gì đó … vậy là lại loay hoay tìm kiếm, even còn nơm nớp lo …
cái đà thức khuya dậy sớm này còn tiếp diễn chẳng biết tới chừng nào! trưa nay ngồi giữa C. nói chuyện với L., tự dưng thấy mọi thứ xung quanh như dừng lại. tai ù. mắt mờ. và trống rỗng. 2 đứa hỏi nhau ủa tụi mình chạy như vậy để làm gì!!!
tối nay, trong giấc ngủ lơ mơ trước khi bắt tay vào làm nốt mấy cái bài tập, tự nhiên thấy thèm 1 ly capuchino take away nóng hổi của starbucks. mình hay chu mỏ thổi phù phù vô cái lỗ nhô cao trên miệng ly. và thèm được ngồi giữa fed sqr, ngóng cổ dòm theo những chuyến tram.
giật mình … lâu lắm rồi chẳng đọc gì, cũng chẳng xem gì …
… anyway, giờ này tuần sau lại sẽ đang ở đâu đấy cách đây hơn 1735 km. kể ra cày cục như vậy cũng đáng!!!
ngủ thôi! it’s another day before the weekend – though no full weekend can be seen any soon!!!
March 23, 2009
· Filed under random thought ...
ấm ức – dẫu xét cho cùng thì cũng là “lỗi tại tôi, lỗi tại tôi mọi bề” …
và muốn khóc – lần đầu tiên sau 13 tháng …
không phải vì cái câu nói đó (cái gì đó về disappointment đối với người Việt, cụ thể là cách approach vấn đề và cách làm việc, rồi cách gì gì nữa đó … tuy bị chen ngang giữa chừng nên chưa kịp nghe hết và chưa kịp hỏi lại cho rõ, nhưng cũng hiểu sơ sơ nó có ý nghĩa gì)
không phải vì too much sh.. things are going around (well, we are paid to clean the sh.. anyway!)
đơn giản chỉ vì cảm thấy exhausted after all the efforts – without success!!!
lúc bước ra khỏi cái chỗ đó, đã rất muốn mỉm cười – như là chẳng có chuyện gì xảy ra – nhưng chẳng thể cười nổi. nhưng rồi trong lúc lầm lũi đi bộ để tìm xe về nhà, lại cảm thấy khó chịu dùm cho người khác về cái bộ mặt thảm hại của mình – tự hỏi dùm người ta rằng does it mean a disagreement/ objection!!!???
đã cố nhắc lại câu hỏi của G, rằng “so what?”
đã cố nhắc lại lời nhắn của V, rằng “if something can’t kill you, it makes you stronger”
vậy mà vẫn thấy nặng nề lắm!!!
nhân tiện, ngày hôm nay phải note lại bao nhiêu lần cái date. chỉ trừ 1 lần đầu hơi khựng lại 1 tẹo, còn lại thì ổn!!!
March 22, 2009
· Filed under random thought ...
đám cưới C. gặp lại vài gương mặt của ngày xưa.
thấy hạnh phúc cho K, khi T xem ra ko chỉ giỏi giang, có nghị lực mà còn rất ra dáng 1 family man. thấy vui khi chứng kiến cảnh T đùa nựng với cô con gái nhỏ.
thấy hâm mộ A và Đ, yêu nhau từ những ngày còn học cấp 3, và cho tới bây giờ vẫn là 1 cặp đôi hạnh phúc, với những câu tung hứng chẳng khác gì ngày xưa
thấy vui cho H. nhận ra bạn mình bây giờ đã chững chạc hơn nhiều lắm.
thấy ngậm ngùi cho Q – Tr, cho L …
tàn tiệc vẫn chưa muốn về. vẫn muốn ngồi lại 88 hoài … với K, với T, với L, với H, và cả với Q nữa!
tự dưng thấy yêu thương quá đỗi … nhìn ai cũng có thể yêu được, thương được …
… buổi chiều, những cảm giác của buổi trưa biến mất hoàn toàn … chỉ còn lại những thất vọng … và lost …
mình ngồi đó … chẳng có cảm xúc gì … chỉ ước được nằm 1 mình ở nhà (như sau giấc ngủ dài sáng nay)
rồi giữa những ồn ào, bỗng dưng thèm được nghe bạn đó hát. dẫu mình cũng ko chắc là khi điều đó thành sự thật thì mình có cảm thấy bớt lost hay ko!
… len lỏi qua những kẹt xe, những con hẻm … về nhà … trệu trạo nhai hộp cơm mua ở dọc đường …
tự hỏi mỗi ngày mình chạy đứt hơi như vậy để làm gì!!!
… ngày mai lại bắt đầu 1 tuần mới!!!
March 19, 2009
· Filed under random thought ...
có lẽ cần phải sống chậm lại …
1 chút!!!
mà cũng có thể là cần phải sống nhanh lên
… 1 chút nữa!!!
life can’t wait …
but then …
so what???
March 18, 2009
· Filed under random thought ...
giữa một bên là yêu thương …
và một bên là bão nổi …
nghe văng vẳng ở đâu đó chữ của tcs: ừ thôi em về, chiều mưa giông tới … một lần yêu thương, một đời bão nổi …
mà rồi đã có ai ngăn được những bão nổi
cũng như đã có có ai ngăn được những yêu thương???
March 17, 2009
· Filed under random thought ...
i promise …
that i would seriously think about it!!!
March 16, 2009
· Filed under random thought ...
chẳng biết nên giận hay nên thương!
vừa giận vừa thương …
vừa thương vừa giận …
tự dưng thấy nản!!
ko lẽ giờ give up!!!
March 12, 2009
· Filed under random thought ...
chỉ nhỉnh hơn cái vòng xoay tròn trịa của 2 cây kim đồng hồ 1 chút – kể từ lúc bước chân ra khỏi nhà cho đến lúc bước chân trở về nhà …
fully blurred … người đau nhừ … chẳng thiết ăn uống và cũng chẳng có nhu cầu ăn (dạo này tự nhiên đâm ra coi ăn uống như 1 trách nhiệm vụ & bổn phận sự với cái bao tử – chỉ sợ nó nổi giận)
giờ chỉ thèm được ngâm mình trong cái bồn tắm đầy nước ấm và thoang thoảng mùi sả – dẫu biết chắc rằng đó là ước muốn xa xỉ nhất đời trong tình hình thực tế là đang sống kiếp ở trọ giữa đất sài thành, chứ ko phải kiếp ở thuê giữa đất melbourne.
vậy mà vẫn còn có 1 ước muốn xa xỉ hơn, là có ai đó sẽ ghé ngang nhà với 1 chén cháo nóng …
sight … đi tắm nước lạnh thôi!!! và kệ cái bao tử thôi!!! too painful to sit here dreaming any further!!!
March 10, 2009
· Filed under random thought ...
nếu lấy tết là cái mốc thì đến hôm nay là 5 tuần …
5 tuần nhìn lại, vẫn chưa thấy có 1 cái gì sáng sủa hơn [sight]. và đang cố gắng ko nhìn vào cái thực tế rằng có vẻ mọi thứ càng ngày càng trở nên rối rắm hơn!
nếu có 1 cái gì đó sáng sủa thì đó chính là món quà 8-3 muộn (& duy nhất) nhận được ngày hôm qua – từ những người bạn chỉ mới vừa gặp nhau 1 lần trong 1 chuyến đi kéo dài 5 ngày. chưa bao giờ thấy bất ngờ đến như vậy. mới biết có những điều tưởng chừng rất nhỏ nhưng lại là những niềm vui rất lớn.
nếu có 1 cái gì đó sáng sủa thì đó chính là việc tự cho phép mình phung-phí-hơn-bao-giờ-hết trong buổi chiều hôm nay. vậy là coi như 7 ngày thứ 7 sắp tới của mình đã tan tành theo mây khói … (tự an ủi mình bằng việc google 2 chữ s— g— và đọc những con số thống kê ghi nhận s— g— đang càng ngày càng trở thành in trend around the world)
dẫu sao thì tháng 3 chưa bao giờ hết những up & down …
March 9, 2009
· Filed under random thought ...
giữa cái chảo lửa hừng hừng của trưa sg. giữa những dòng người & xe cuồn cuộn trôi. giữa những cụm lô cốt vô hồn. và ồn ào. và bụi bặm.
bỗng có những trảng hoa vàng rực. một góc công viên. trải dài theo con đường xanh mát. cái màu vàng của hoa xen lẫn với màu xanh của lá. làm dịu hẳn 1 góc trời.
cũng giữa những bụi bặm. những ồn ào. cũng giữa những cụm lô cốt vô hồn. giữa những dòng người và xe cuồn cuộn chảy…
nhưng giờ là cái mát nhẹ của sg đêm. là những mảng hoa rớt đầy trên vỉa hè. vàng rực lên dưới ánh đèn.
sg luôn yên bình nhờ có những bình yên nhỏ xíu như vậy!
March 8, 2009
· Filed under random thought ...
tự dưng nhớ lời của thầy dạy AV hồi cấp 3 …
… an indifferent person is worth treating indifferently
thành ra with all the things happened, chẳng có cái excuse nào để phàn nàn cả…
dẫu sao thì cũng mong this lost feeling will not last long …
March 8, 2009
· Filed under random thought ...
the flood came again during the damn heavy rain yesterday. poor G who had to cleaned up all the things.
only a short session in the afternoon together with a quick clean at home. H2 called for a coffee, said yes but then too tired to turn up … sorry H2!!!
had a nap, then some surfings and chit-chat, then some movie (Indochine the movie was actually very much different from its original book, wasn’t it?)
had a long long long sleep … that was so good … woke up after the 4th phone ring from the same number!!! grmmm … that was so annoyed, seriously!!!
… joined 2 vips to the spm to shop something for lẩu mắm. the street was damn hot and crowded. the bike line in front of the parking slot of big c was too long for us to wait, so we headed straight to maximark. the shopping was not long, yet the queuing in front of the check out counter took nearly an hour. the cashier there was so cute - she was like softly groping each of the item people put on the counter. i wish i could jump in to help her out. the way back home was also terrible, with heat, smoke and traffic jam.
enventually, we all got home safe & sound and could manage to finish the lẩu 1 hour later … it was soooo yummyyyyy …
finished the day with pride wars – that was so cute and so soft. i guess they are rite, you don’t need to be perfect to be loved. and at the end of the day, it’s always sweet having a best (girl)friend who’s there for you when you need (her)him most. strongly recommend to those who love heart-lighted movies!
March 6, 2009
· Filed under random thought ...
đã trải qua 1 ngày t6 ko vướng bận
chỉ có 1 chút ngỡ ngàng khi bấm “post new entry” và nhận ra những con số quen thuộc
nhưng rồi thôi …
đêm qua đã ngủ 1 giấc thật dài. không mộng mị
và sáng nay tỉnh dậy. trống rỗng. đọc được cái này từ blog Giày Đỏ. mình chẳng hâm mộ gì mấy NPV, nhưng những tứ thơ của bạn đó luôn làm mình phảii dừng lại và ngẫm nghĩ. bài này cũng vậy. hợp lắm cho tâm trạng của ngày hôm nay …
—————–
Từ đó những giấc mơ
*
Những yêu thương được gói lại trong một câu nói ngỡ như đùa
- có gì đâu để nhớ?
vào cái ngày một người bỏ đi về phía ngôi nhà với cánh cửa rộng mở…
nơi có một người khác ta!
*
Ngôi nhà ấy từ đó sẽ yên vui hay xót xa
những con người ấy từ đó có đủ đầy hay mất mát
bữa cơm ấy từ đó nhiều tiếng cười hay chỉ nhìn nhau thinh lặng
ta cũng đâu thể làm gì hơn.
*
Vào giây phút một người ta từng hết lòng yêu thương
bỏ ta đi bằng một tin nhắn
ta mỉm cười và tự nhủ lòng thanh thản
ta khép tay và thành tâm cho một lời chúc phúc
ta cảm ơn một quãng đời đã gặp nhau đúng lúc
rồi chấp nhận như cơn gió bay…
*
Người trở về và biết phải quên đã có với ta những giấc mơ này
nằm bên nhau mà vẫn thương từng hơi thở
chạm môi nhau mà vẫn muốn gần hơn nữa
ngồi bên nhau mà vẫn thèm nhiều thêm một chổ dựa
giống những cuộc đời vĩnh viễn cô đơn
*
Người trở về và vun vén cùng một người khác niềm tin
đây là lần sau cuối người được quyền chọn lựa
dốc hết lòng mình ra để cho hết những nặng nợ
gom góp mỗi sẻ chia thành nhung nhớ
và đắp lên đời nhau
*
Vào giây phút một người ta từng hết lòng yêu thương
thôi nhìn lại phía sau
ta mang ý nghĩ của một người đi lạc
chỉ muốn trở về nhà ôm lấy những gối chăn quen thuộc
ngủ một giấc từ bình mình của ngày hôm qua đến bình minh của ngày mai
rồi tự mình đánh thức…
như chưa hề tồn tại bình minh của ngày hôm nay!
*
Có người sẽ quên hết tình yêu chỉ giữ lại đau khổ trong giây phút này
có người lặng im dù trái tim muốn một lần lên tiếng
có người nghĩ ra cách bỏ chạy đi để mệt nhoài đến kiệt sức
có người chẳng còn bận tâm người mình từng hết lòng yêu thương sống một cuộc đời với người khác…
*
Để từ đó những giấc mơ…
càng lúc càng vắng đi những người biết đợi chờ.
3g40p ngày 6/3/2009.
Nguyễn Phong Việt
March 6, 2009
· Filed under random thought ...
lại đổi chỗ ngồi …
chẳng biết lần này là lần thứ mấy trong cuộc đời đi làm mình đổi chỗ ngồi! lần gần đây nhất là cách đây chưa đầy 2 tháng. move vèo 1 cái qua corner cũ & brand cũ của cách đây 4 năm. và lần này, move nhẹ 1 cái qua gần đúng cái spot cũ cũng của cách đây 4 năm.
same brand, same corner, same spot, same me …
hơn 1 năm nay quen ngồi rộng rãi – sở hữu 1.5 cái bàn; quen ngồi thoải mái – gác chân lên ghế hoặc xếp bằng là chuyện bình thường.
giờ sang chỗ này xem ra hơi bị khó … nhưng cũng thấy may vì mình chẳng bị đẩy vào cái spot “cửa ngõ”
1 tuần trôi qua vèo … ngoảnh qua ngoảnh lại mới đó đã thấy ra Tết được hơn cả tháng rồi.
1 tháng nhìn lại thấy ngắn ngủn – như trôi qua kẽ tay, kẽ tóc – mà cũng thấy dài thoòng – với những thứ vừa quen vừa lạ, vừa cũ vừa mới; cùng với những ngỡ ngàng và những struggle …
the good thing là t6 tuần này đã có vẻ nhẹ nhàng hơn t6 tuần trước. và mỗi ngày cảm giác nặng nề được giải tỏa đi 1 chút …
chỉ mong mỗi ngày trở về nhà được nghe mùi hoa lài nhè nhẹ trong sân …
và được ngủ những giấc ngủ dài. thật dài!!!
March 4, 2009
· Filed under random thought ...
giờ mà được nằm ngửa trên cái xuồng, khỏi cần ai chèo, cứ thả cho nó trôi trên mấy con lạch nhỏ nhỏ …
… thì sướng biết mấy!!!
March 1, 2009
· Filed under random thought ...
và bạn đã có thể quay lại nơi ấy …
chẳng còn lấn cấn gì …
- ngày hôm qua, bạn đã có thể gặp lại những gương mặt của quá khứ (cực kì có liên quan)
trong khi tháng 3 đã chính thức về rồi
February 28, 2009
· Filed under random thought ...
1.
hôm qua được trả lại cuốn học bạ của những ngày làm management trainee back to 5 years ago … đọc xong thấy rùng mình, recall tới những dòng trong report cách đây chưa đầy 3 tháng – i.e. 5 years later
coincidentally, bị complain vì 1 vài chuyện cũng khá liên quan. tự dưng cảm thấy nặng nề kinh khủng.
appreciate B2 for the sharing. but that made me feel worse.
appreciate B1 for the conversation. but that doesn’t help much.
appreciate V. for the msg and the tight hug. but that’s a little bit deficient to me
appreciate G. for the hint “so what???”
ừh, at the end of the day, so what???
2.
mình ghét những buổi chiều mưa và xám xịt như thế này. nó gợi lại những cảm giác gì đó rất xưa cũ, mà chẳng thể nhớ được rõ ràng đó là cảm giác gì. chẳng phải illusion, cũng chẳng phải de-ja-vu. hình như đó là những buổi chiều mưa ở nhà, từ những ngày mình còn rất nhỏ. mà cũng có thể đó là những buổi chiều mưa ở bundoora, mình đi bộ từ trường về nhà và loay hoay với những bữa cơm độc thoại. cũng chẳng loại trừ đó là những buổi chiều mưa ở brunswick west, mình vừa trở về nhà sau 1 ngày đứng mỏi nhừ cả 2 bàn chân, còn 2 tay thì lỉnh kỉnh các loại đồ ăn cho tuần tiếp theo.
và tựu trung lại, tất cả các buổi chiều như thế đều trống rỗng. có rất nhiều việc để làm mà tay chân đầu óc thì chẳng muốn động tới việc gì. rốt cuộc lại tự huyễn hoặc mình bằng 1 lí do nào đó và chui vào chăn đọc truyện, xem phim, thậm chí là nằm yên đó nhìn lên trần nhà.
3.
rồi ngày cuối cùng của tháng ngắn nhất trong năm cũng sắp qua.
tháng 3 về. ko hẳn là nhớ, nhưng cứ thấy lấn cấn bởi 1 cái gì đó – và chỉ cần nghiệm lại 1 vài giây đã nhận ra được đó là những hồi ức xưa cũ.
tháng 3 ở Mỹ Tho gói đầy cái gió buổi sáng của sông Tiền
tháng 3 ở SG gói đầy những sắc màu của yêu thương
tháng 3 ở HN đong đầy những mênh mang của gió đầu hè
tháng 3 ở Mel đong đầy những kí ức của tất cả những tháng 3 đã qua
tháng 3 năm nay … có gì để chờ đợi???
4.
hôm nay có vài câu nói nghe được từ 1 khách hàng làm mình phải bật cười:
- you look older than your age!
- excuse me, i am truthful. but you are not beautiful.
- i am sorry. but i think you are not beautiful. but i also think you have an attractive power.
February 27, 2009
· Filed under random thought ...
dạo này cái laptop thỉnh thoảng lại bị chậm lại 1 cách đáng kể, và thỉnh thoảng lại bị treo
cái PC ở cty chưa bao giờ bị treo, nhưng chiều nay trong lúc chỉ có mở 3-4 cái windows gì đó thôi với mấy cái application rất là đơn giản như là IE, acrobat reader, MS Outlook, và đang làm việc ngon lành thì tự dưng cái máy treo toàn tập, ko cách nào move được con chuột, càng không thể bấm ctrl-alt-del
tối nay, tự dưng cái cell cũng bị treo. bấm cỡ nào cũng ko chịu nhảy
máy tính bị treo thì hoặc là restart, hoặc bấm bụng tắt nó đi bằng phím nóng rồi lại turn nó on
tương tự, cell bị treo thì cũng turn nó off xong rồi lại turn nó on
còn người bị “treo” thì phải làm sao???
February 26, 2009
· Filed under random thought ...
đang vào giữa mùa len trâu – túi bụi với 1 đống thứ và bấn loạn với 1 số thứ
nhưng cuộc nói chuyện ngắn ngủi với TA trưa nay làm mình thấy vui và nhẹ nhõm …
ko cần TA phải cười thành tiếng thì mới có thể nghe được tiếng cười của TA – bởi tiếng cười luôn ẩn đâu đó trong giọng TA nói, kể cả khi TA đang nói về những khó khăn trong cuộc sống. ở đâu đó, luôn cảm nhận được cái lạc quan của TA
hơn hết là những vướng mắc của quá khứ đã ko còn nữa …
chỉ còn lại những chia sẻ
chân thành …
nó làm cho mình lớn lên
và mình quý TA vì những điều như vậy!
đôi lúc mình nghĩ giá như TB cũng đã dũng cảm như TA – thì biết đâu bây giờ mình đã chẳng có thêm 1 người bạn (mà cũng có khi là 2)!!!
và ước gì mình cũng có thể giữ được nguyên lòng quý trọng đối với TB …
regardless what happened!!!
February 24, 2009
· Filed under random thought ...
H1 ơi, tui giận người quá đi!
Công nhận là cái thời tui ở HN trong suốt 3 tháng mùa xuân, người cũng có dắt tui đi chơi lung tung. Nhưng đó là mãi gần tới đầu hè (tới bi giờ, tui vẫn còn sướng rơn mỗi lần nhớ tới cảm giác lang thang HN giữa những cơn gió mát đầu mùa).
Còn bi giờ thì tui mới biết đầu xuân ko chỉ có chùa Hương …
mà còn có HN đẹp như vầy:
(nguồn: vnexpress)
hoa đào ở Mộc Châu đẹp như vầy:
![Photobucket]()
(nguồn: Quỳnh Anh – đã edit the direction)
hey dza … hông lẽ bi giờ tui phải hát “nếu có ước muốn trong cuộc đời này …”
February 24, 2009
· Filed under random thought ...
17 Oct 2007:
8:35:00 AM kàchớn:
8:35:02 AM kàchớn: grr
8:35:10 AM kàchớn: ra đây, cái đồ heo con kia
8:35:28 AM kàchớn:
8:35:56 AM ~hc~: gi` ha?
8:36:08 AM kàchớn: oánh nhau không
8:36:12 AM ~hc~: toi cung dang muon danh nhau day, ong ra?nh ro~i nen di ga^y su*. ha?
8:36:20 AM kàchớn: ùa
8:36:29 AM kàchớn: đang muốn kiếm ai đó để tẩn
8:36:32 AM ~hc~: qua day di, toi da~n ong di an, xong qua’nh nhau cho suong
8:36:50 AM kàchớn: ăn gì thế =P~
8:36:59 AM ~hc~: an gi cung duoc, dang the`m di an 1 cai gi do
8:37:17 AM kàchớn: thế thì bà phải qua đây, LS nhiều món ngon lắm
8:37:30 AM kàchớn: mấy hôm nay về đường ăn uống thì tui đang thịnh
8:37:33 AM ~hc~: haha, melbourne la thien duong an uong
8:37:43 AM kàchớn: đi ăn quá trời món ngon luôn :p
8:37:52 AM ~hc~: duong an uong thinh con duong gi ko thinh
8:38:00 AM kàchớn: yêu
8:38:02 AM kàchớn: chán
8:38:04 AM kàchớn: ngán
8:38:05 AM kàchớn: oải
25 Feb 2009:
9:31:35 AM ~hc~: danh nhau khong
9:31:38 AM ~hc~:: toi oai qua
9:31:47 AM ~hc~: met moi, stress, overload
9:31:53 AM kàchớn: cho chet di
9:32:10 AM ~hc~: do dang ghet
9:33:10 AM kàchớn: thoi toi out day
9:33:15 AM kàchớn: bibi
February 23, 2009
· Filed under random thought ...
H1 bảo “be rationale” – mình bảo “I’ve been too rationale. It’s time to be more sentimental/ emotional”. trả lời vậy chứ mình cũng thấy có lẽ mình phải quẳng bớt đi vài phần sentimental/ emotional đang ở đâu đó trên người.
V bảo “you’ve been emotional recently” – mình bảo “I’m always – not like you who are too/so rationale”. dĩ nhiên sau đó mình lẩm bẩm trong bụng là “Me too!” (cho cái vế sau)
phải chi có cái cân nào đó để measure which level is right!!!
February 22, 2009
· Filed under random thought ...
khi mình kể với V. về Mập, V. đã hỏi tụi mình thân nhau cỡ nào?
mình đã giải thích lòng vòng, về chuyện Mập đã “chứa chấp” mình ở nhà Mập ra sao, đã đưa cái shoulder cho mình lean on như thế nào trong những lúc mình rơi vào mental crises, đã đưa tay ra cho mình nắm như thế nào trong những đợt mình lọt vào financial crises, đã giận hờn bao nhiêu lần và lại làm lành bao nhiêu lần.
nhưng mình chưa kể về những bữa cơm tối, về những buổi nhậu đêm – cả trong nhà lẫn ngoài đường.
mình chưa kể hết về những chuyến đi …
để rồi chiều nay, trong lúc nhớ về những chuyện đó, mình đã nhớ tới Rừng Nauy. hồi vừa đọc xong Rừng Nauy, chưa kịp úp cuốn sách xuống, mình đã nhắn cho Mập, vì Toru là người gợi cho mình nghĩ đến Mập nhiều nhất. mình cũng đã nhắn với H1, kể rằng mình thèm được như Midori, có được 1 người bạn như Toru – nói một cách thẳng thừng, là có 1 người bạn mà mỗi lần gặp nhau ko nhất thiết phải nói bô lô ba la mới hiểu được nhau, 1 người bạn mà thậm chí khi cần phải share chung 1 cái giường thì cũng ko lo sợ. mình nhớ H1 đã nhắn lại rằng chẳng phải em đang có Mập đó sao!
ừh, thì ít ra mình thấy vẫn còn may mắn, vì sau mọi ups and downs, mình vẫn còn giữ được lại Mập – chẳng được như Toru & Midori, dĩ nhiên, vì đó chỉ là trên trang sách – như giữ lại được cho mình những buổi tối bình yên bên lề đường, ngước nhìn những vòm cây trên cao hoặc những gợn nước phía xa xa bờ kênh, nghe gió rì rào … rì rào
February 21, 2009
· Filed under random thought ...
just found out there are 30 DVDs left unseen on the shelf
didn’t know that i have that many …
anyway, been figuring out something without success (been mumbling ‘when you try your best but you dont succeed’ of cold play)
finished only one since getting up … 29 more to go before another working week starts …
miss the moments hanging around in that highland city with some junk food and drink
miss some faces of the past and also the present!!!
February 21, 2009
· Filed under random thought ...
giọt chiều
nghiêng
em
oi ả
riêng em
February 20, 2009
· Filed under random thought ...
the annoying/irritating stomachache since last nite turned out to be a very good reason for me to leave work early today ["early" in the mindset of some of us is actually "on time" by the company's definition].
had a free friday evening doing nothing but laying down, straightening all the limbs and watching hbo [i actually planned a store visit and a "single" movie session - but then hbo is also a "single" movie session, in a way]. “dream girls” was really good, and the “music and lyrics” was even better – even though that was the 3rd or 4th time i watched it (the very 1st time was actually on the valentine’s of 2007 when i was just came back to melb from a sweaty & watery summer).
and with music and lyrics, most of the OSTs are just so good that i can’t stop getting up again to listen to them over and over … remember when i came back from hoytz 2 years ago, i searched everywhere for the songs and listened to them again and again on the movie’s official website to note down the lyrics …
i was living in the past, but somehow you brought me back …
i’ve been living with the shadow over head …
February 19, 2009
· Filed under random thought ...
- i know that there is a hole somewhere on me, but i dont know where it is.
- i guess i know what you are talking about
- for a while, i’ve been kind of lost.
- as for me, i know what kind of hole i have and where it is, but i dont know how to fix it.
at the end of the day, they are same uncomfortable.
February 18, 2009
· Filed under random thought ...
cách đây 2 tuần, trong lúc ngồi măm cái quick lunch ở bar corner, chẳng biết mình đã mài cái bàn tay trên ghế nệm thế nào mà cái nhẫn bạc có hình ngôi sao mình mua hồi tháng 3 cách đây gần 5 năm đã nứt hẳn 1 lằn. mình ko nhớ là mình đã quăng vào sọt rác – vì mình chẳng nỡ nào làm như vậy. nhưng thiệt tình thì mình ko thể tiếp tục mang nó, và giờ thì nó đang ở đâu mình cũng ko biết. chỉ biết rằng cái little finger của mình 2 tuần nay trống trải.
chiều nay, trong lúc mệt mỏi ngồi nhìn những cái slides trôi qua trước mắt, mình phát hiện cái nhẫn màu amber light trên ngón cái cũng đã bị nứt 1 lằn to. trong trí nhớ lơ mơ, mình chẳng thể recall được mình đã dùng tay đập vào 1 vật nào đó hồi nào nữa. cái nhẫn này tuổi thọ còn cao hơn cái nhẫn bạc, và mình đã ngậm ngùi tháo nó ra, bỏ vào 1 chỗ nào đó chắc chắn ko phải là thùng rác. vậy nên từ chiều đến giờ, mỗi lẫn co các ngón tay lại, lại thấy rõ ràng có 1 cái gì đó rất trống trải trên cái thumb.
chưa biết là điềm gì. chỉ nhận ra rất rõ, rằng mới có 2 cái rings thôi mà còn thấy mất mát nhiều như vậy, nói chi là con người!!!
February 16, 2009
· Filed under random thought ...
alternatives for weekends:
- fly to somewhere without any belongings, underneath there’re gonna be 2 options: going up to the mountain or going down to the cave
- coach to somewhere with bulks of papers. again, there are 2 options: climb up to the highland or run down to the ocean
- lay down for nothing but movies and books
yeah yeah yeah … life is about making choices (suddenly i remember the very 1st lesson of economics back to the 1st year of undergrad: economics is about making choices).
putting away the theoretical stuffs of time management, wish i had enough time for not having to make choice!!! and as always, wish i have sufficient energy/strength for all the above things.
more than ever, i appreciate good health and vitality.
February 16, 2009
· Filed under random thought ...
chỉ là nhớ Mel …
vậy thôi!!!
mùa này Mel vẫn nắng, nhưng cái nóng đã có phần dịu đi
trời bắt đầu xanh hơn
những hàng cây trong south lawn đã bắt đầu trút lá
và những ly capuchino ở starbucks vẫn nồng nàn
trong nỗi nhớ!!!
pix: it’s me from the back, next to the south lawn and in my favorite hair style ever
February 15, 2009
· Filed under random thought ...
weekend delights:
1. 5 new pieces of clothes
2. a nice dinner at a newly discovered place
3. a hair cut [honestly, it finally turned out that it’s not much delighted. quote from hairdresser: it (the hair) is now too weak to put any more chemical on. just leave it as it is for a better recover. it means i have to bear with these fluffy stuffs for quite a while
still on this topic, after 15 years or so being with up-to- waist long hair, i – impulsively and mistakenly – decided to move to up-to-nape short hair with a so dullish fringe. yet, that style was still much better than the current fluffy thing. plus, when i had that hair-cut, i was in aussie and no-one seemed to care abt it (that’s the thing i love so much abt living there).
so, what is this lengthy thing for? if you see me somewhere, purposely or coincidentally, don’t make any further comment about this. i am thankful for that ![]()
@ pix: the hair – 06 months after the impulsive and mistaken decision back to nearly 02 years ago. this is not my favorite hair ever but for sure it’s much better than the current one ![]()
@ em: no offence lah! it’s because of me. there’s nothing to do with you, ok?
February 15, 2009
· Filed under random thought ...
i’ll be okay …
no matter what!!!
February 13, 2009
· Filed under random thought ...
it’s friday nite and it’s so great being home alone!!!
no one around … no sound around … but the keyboard click and the tivi playing …
one may be afraid of ghost or something similar. i am not. it’s always enjoyable being home alone, staying up as late as i want, doing as many things as i like – those i don’t normally do during weekdays
friday 13th … i dont believe in friday 13th but it was really a bad day (actually, the whole week was so bad).
hopefully, the momentum of friday nite joys would last till next week, to make the new week more smoother
happy valentine!
February 13, 2009
· Filed under random thought ...
khoảng 2 tuần nay mắc bệnh … cuồng ăn …
càng stress càng ăn – càng ăn càng stress …
chính thức từ hôm nay chuyển sang trạng thái chán ăn …
hy vọng nó sẽ kéo dài 1 chút để giảm thêm được vài kí …
hơ hơ …
February 13, 2009
· Filed under random thought ...
though it’s not that close, i am glad that you are still there whenever i need you. you are not always on my side, but i know that you are always somewhere around me.
like this evening, i was kind of released – at least for a while, during the drink with you. for a moment, i was sitting there, drinking, talking and heading up for the trees, thinking nothing – it was so good. i always wish i could stay longer, and could talk to you more.
now i’m here. back home. alone by myself. and i realise how much i appreciate your shoulder.
i do need a cry. but as always, the tears is only half-way. i’ve trained myself so well – to get used to dealing with those kinds of things, and never allow me to cry and to fall down.
i’ll be ok. i promise!!!
btw, thanks v. for your shoulders as well!!!
February 12, 2009
· Filed under random thought ...
tự nhiên nhớ tới chuyện cây chổi và chuyện quét nhà hồi nhỏ
… just got another call – to sum up to 4 so far!!!
which pushed me harder to the other end
- of throwing away everything!!!
there is only one wish right now – a cold beer or a shot of tequila.
February 12, 2009
· Filed under random thought ...
One minute for Australia, my 2nd land …
Let’s hope after all of these, the peace will come back to the land, just like the sweetness in the shot captured in the heart of Mel city on a sunny Xmas day.
Nation to mark day of tragedy
Brendan Nicholson
February 13, 2009
THERE will be a national day of mourning for the fire victims so Australia can grieve for Victoria’s dead.
“It is very important that the nation grieves,” Prime Minister Kevin Rudd told Parliament yesterday.
He said he had discussed the plan to recognise “the terrible events of the past few days” with Opposition Leader Malcolm Turnbull and details were being worked out with the Victorian Government and the Council of Churches.
Message board: Find missing friends and family.
Bushfire Hotline – 1800 240 667
Concerned about family or friends? 1800 727 077
Condolence Book – Share your sorrow over the tragedy
Urgent threats – latest information
Updates from the CFA
More coverage Australia’s worst bushfire disaster
“The details are currently being finalised and they will be announced soon,” Mr Rudd said.
A spokeswoman for Mr Rudd said last night no decision had been made on the date of the day of mourning.
Community Services Minister Jenny Macklin told Parliament the people of Kinglake, Marysville, Wandong, Flowerdale, Churchill and many other communities were not about to give up.
While Australia was a nation in shock, it was also mobilised to help and ready and willing to tackle the huge task ahead, Ms Macklin said.
“Overnight, some of them may have become citizens of tent cities — each night going to sleep under canvas — but they are already planning and thinking about how they can go back and start again,” Ms Macklin said.
“They want to get back to their towns and farms, to begin sorting through the wreckage, to salvage what they can.”
“They are sharing their stories of escape and survival. They are regathering and regrouping.
“Their losses are enormous, but they haven’t lost their sense of community, bound together by courage, sacrifice and an incomparable generosity of spirit.”
Messages of sympathy and offers of support are also pouring in from across the world, as have millions of dollars from some of Australia’s least-wealthy neighbours.
Indonesia has donated $1.5 million and Papua New Guinea $2 million, amid a mass of offers that a clearly moved Foreign Minister Stephen Smith described as “very uplifting”.
Mr Rudd said Papua New Guinea Prime Minister Sir Michael Somare had told him that whenever calamities hit his country, Australia had always been first to help.
“In this small way, he too wishes to reflect to the Australian people that they are not just a neighbour but a friend,” Mr Rudd said.
Then he told of how a woman from Cypress, Texas, emailed him to offer spiritual help from those who had suffered in US disasters.
“Please tell your people,” the woman said, “that we here in Texas and in Louisiana, and every other area that has suffered through losses and devastation that was so powerful and painful, that they leave the imprint on your souls.
“We are not there but if they close their eyes for just a moment, perhaps they will feel our arms around them, telling them that we too have been there, and this too can be survived, but it won’t be easy.
“We are praying for you all, and wondering what we might do to help you in this tragedy.”
Source: The Age
February 11, 2009
· Filed under random thought ...
1.
chẳng có gì …
chỉ là bỗng dưng muốn khóc
one more unexpected call – after 3 other calls from different people
why one has to live up to others’ expectation??
- you’ve got to do this … you’ve got to do that … blah blah blah …
- ok, what if i don’t have time for those? i have more important things to do? even if i do, i don’t like doing things that i don’t like …
- you’ve got to do it for me … you should listen to me … blah blah blah …
watever!!! life is complicated enough! keep it stupid simple – why not???
2.
just a question for brainstorming from one of the friends: as girls, what do you want for 8-3. to be honest, i hate all those kind of days (i.e. 14-2, 8-3, etc …). they’ve been so commercialised (and yes, i am among the ones who are commercialising those days with the so-called marketing activities). and i hate millions of people flooding the streets with bikes, balloons, flowers and gifts (trust me, 80% of the girls would sitting behind with flowers which can be bought at thousands of casual floral on the streetside).
coming back to the brainstorm session that the friend is doing, my answer would be “someone riding me far away from the noisy and crowded city, giving me a cozy atmosphere and ending the day with a warm hug”.
February 9, 2009
· Filed under random thought ...
không có gì …
chỉ là wanna talk and be talked (to) …
… really need some peace around
… and truely wish a tight sleep!!!
February 8, 2009
· Filed under random thought ...
weekend delights:
*** t7:
- lẩu tôm (5 ri), bò nướng lá chanh, tôm càng nướng
- 3 new shoes
*** t8:
- 3 news shirts
- 1 new three-quarter jeans
- 1 leather belt
- 10 DVDs
- chả cá lã vọng
- cafe highland
giờ tới cuối tháng mình broke. bạn nào có rủ mình đi đâu thì you-know-what-to-do
![]()
February 8, 2009
· Filed under random thought ...
living up to own expectation đã khó. living up to others’ expectation càng khó gấp vạn lần.
và 3/4 cuộc đời, bạn đã live up to expectation of others.
nhiều lúc bạn tự hỏi tại sao bạn lại phải như vậy? trong khi những người cũng supposed phải live up to some expectation thì lại break ra khỏi mọi khuôn khổ – without a single complaint from others.
bạn đã nhận ra điều này từ những ngày cấp 3 và đại học. chỉ 1 thoáng ngạc nhiên. rồi thôi. và khi mọi thứ càng lúc càng trở nên trầm trọng, bạn cũng ko nghĩ rằng nó sẽ đến mức này.
mà rồi thì cũng quen. những thứ như thế này đã tập cho bạn im lặng. im lặng. và im lặng. mãi rồi thành thói quen.
ví dụ như buổi sáng hôm qua, sau cuộc điện thoại ấy, bạn đã muốn gọi điện thoại hoặc nhắn tin cho 1 ai đó – ngay lập tức. nhưng rồi bạn lại nằm đó, thõng hết tay chân, và để mặc cho nước mắt tuôn. rồi lại nhận ra rằng bao nhiêu sóng gió đã ko dập được bạn, thì tại sao bạn lại phải khóc vì những chuyện như vậy. rồi thôi.
bạn tỉnh dậy và dắt xe ra khỏi nhà. đâu phải chuyện gì cũng có thể nói được, bởi ko phải ai cũng hiểu.
chẳng phải áo sọc đã từng dè bỉu …
chẳng phải áo xanh đã từng comment …
chẳng phải áo hồng đã từng thể hiện …
một ngày đẹp trời nào đó, khi sức chịu đựng vượt ngưỡng, có lẽ bạn sẽ lại vác ba lô lên đường. chưa biết đi đâu. nhưng tại sao lại ko phải là châu phi hay những nước under-developed? hell knows!!!
p.s: là 1 cảnh yên bình chụp được đâu đó ở Yên Minh hay Quản Bạ. những cuộn khói nhẹ bay lên giữa một buổi sáng nắng nhẹ. và xung quanh chỉ có đồng cỏ và núi. những lúc nghe mỏi mệt, bạn chỉ ước mình lại được đặt chân trở lại.
February 6, 2009
· Filed under random thought ...
Lyrics: Consumer Marketing Dept @ FrieslandCampina Vietnam
love this photo so much because it includes almost faces of the dept. actually we missed Roger, but he is here by name anyway!!!
February 2, 2009
· Filed under random thought ...
mình chưa bao giờ là sgese – dù đã có thâm niên sống ở đây ngót nghét 7 năm rồi. và vì vậy với sg, mình luôn là người nhập cư.
thế nhưng mình lại thích sg của những ngày đầu năm như thế này. đường phố trống trải hơn và sạch sẽ hơn. không khí bớt khói bụi hơn và bớt ồn ào hơn – và dĩ nhiên vì là những ngày đầu năm nên trời cũng dịu mát hơn.
chẳng biết người sg gốc có bao giờ ước ao giá như đừng có quá nhiều người nhập cư như mình!!!